Theo lời em trai tôi, việc Tô Tử Hằng đồng ý tham gia chương trình tạp kỹ lần này chính là để bảo vệ tôi. Thằng nhóc này còn cuồ/ng chị gái hơn cả tôi nữa. Tôi cảm động trong lòng, đưa tay vò rối mái tóc cậu ấy.
10.
"Ký sự đi làm nơi xứ người" là chương trình tạp kỹ mới mà công ty chúng tôi hợp tác với đạo diễn Tống.
Chương trình mời khách mời từ nhiều lĩnh vực tham gia như nghệ sĩ, hot girl mạng, doanh nhân, vận động viên...
Các khách mời được ghép thành cặp nam nữ, vừa đi du lịch nước ngoài vừa ki/ếm tiền để trang trải chi phí ăn ở.
Nhóm nào có tiền tiết kiệm nhiều nhất cuối cùng sẽ giành chiến thắng.
Tần Đan Đan đạt được ý nguyện, được chia chung nhóm với Trần Triệt.
Cô ta đắc ý lắc lắc bàn tay đang đan ch/ặt vào tay anh ta trước mặt tôi.
Tô Tử Hằng hỏi: "Này đạo diễn, giờ tôi tài trợ ba mươi triệu có được chung nhóm với chị Thiên Ca không?"
"Không được."
"Chín mươi triệu?"
"Không được..."
"Hai trăm triệu!"
"Đây không phải là vấn đề tiền bạc... thân phận hai người không cùng lĩnh vực..."
Bị từ chối vài lần, Tô Tử Hằng ủ rũ, dặn dò tôi đủ điều rồi mới chạy đi tìm nữ khách mời cùng nhóm với mình.
Thằng nhóc này...
Sau này, đoạn này được c/ắt nguyên vẹn vào tập một.
"Thiếu gia sao ai cũng nịnh thế? Từ fan thành người qua đường."
"Đúng là trà xanh giả nam, ọe! Thật là trà xanh!"
"Ha ha ha ha! Không hổ là thiếu gia! Giàu không nhân tính!"
Ngay lúc tôi đang chán nản nhìn trời, một bóng người bước đến trước mặt tôi.
"Diệp Thiên Ca, chúng ta chung nhóm."
Anh ta chắn ánh mặt trời, đứng ngược sáng nên tôi không nhìn rõ mặt, chỉ thấy được những đường nét tinh tế ẩn hiện.
"Diệp Thiên Ca, lâu rồi không gặp."
Phải mất vài giây ngẩn ngơ, tôi mới nhìn rõ người đàn ông có khuôn mặt như ngọc này.
Cảnh Dạ Ngôn.
Sao anh ta lại đến đây?
Từ đâu chui ra vậy?
11.
Điểm đến của chuyến du lịch lần này là một thành phố ven biển ở nước M.
Tần Đan Đan vô cùng tự tin.
Cô ta nói, bản thân vừa ra mắt không lâu đã chen chân vào hàng ngũ những nữ nghệ sĩ có mức cát-xê cao nhất, ki/ếm chút tiền lẻ chẳng đáng là bao.
Thế là cô ta kéo Trần Triệt đi b/án nghệ, nhảy những điệu nhảy bốc lửa trên bãi biển.
Tôi chú ý thấy ánh mắt Trần Triệt cố tình hay vô ý đều nhìn về phía chúng tôi.
Tôi nghĩ, mức độ kinh ngạc của Trần Triệt khi nhìn thấy anh ta cũng không kém gì tôi.
Lúc này tôi đang sánh bước cùng Cảnh Dạ Ngôn trên bãi cát.
Không khí ngượng ngùng đến cực điểm, tôi lên tiếng trước: "Tôi không ngờ anh lại đến."
Cảnh Dạ Ngôn là đối thủ mạnh nhất mà tôi từng gặp.
Chủ tịch của công ty giải trí lớn nhất trong nước.
Những năm đó, tôi mới chân ướt chân ráo vào nghề.
Trần Triệt bị anh ta chèn ép đến mức không nhận được bất kỳ tài nguyên nào.
Sau này, công ty của tôi dần khởi sắc, có thể cung cấp cho Trần Triệt ngày càng nhiều tài nguyên hơn.
Nhưng cũng không ít lần bị các nghệ sĩ hạng A dưới trướng Cảnh thị át vía.
Những năm qua nếu không phải tôi dốc hết tài lực để giúp Trần Triệt tạo mối qu/an h/ệ.
Có lẽ anh ta đã sớm bị những đối thủ ngày trước nuốt chửng rồi.
Tôi biết, trên đường đua phim ảnh, tôi không chạy lại Cảnh Dạ Ngôn.
Nếu Trần Triệt cứ tiếp tục đi con đường đó, danh tiếng ảnh đế khó khăn lắm mới có được chắc chắn sẽ không giữ nổi.
Vì vậy tôi muốn anh ta chuyển hướng sang làm nghệ sĩ tạp kỹ.
Đó là lý do tôi chọn Tần Đan Đan trong vô số hồ sơ.
"Tôi tò mò thôi." Sau hồi im lặng, Cảnh Dạ Ngôn thản nhiên nói.
"Cô là đối thủ khó chơi nhất mà tôi từng gặp."
"Không ngờ, người như cô cũng có ngày bị phản bội."
Tôi c/âm nín, nhìn thẳng vào đôi mắt đen như mực của anh ta.
Giờ không còn Trần Triệt nữa, tôi như trút bỏ được gánh nặng nặng nề nhất.
Thì ra, tôi và Cảnh Dạ Ngôn cũng có thể đi cùng nhau một cách hòa bình như thế này.
"Được rồi, đừng nói những chuyện đó nữa. Cảnh tổng, chúng ta làm gì để giải quyết bữa tối hôm nay đây?"
Bước chân anh ta đột ngột dừng lại, gương mặt lạnh lùng thản nhiên cất lời: "Chúng ta cùng nhau, có thể m/ua đ/ứt cả cái thành phố này."
12.
"Tôi thì lại tò mò xem vị Diệp tổng tay trắng làm nên muốn làm gì, tôi sẵn sàng nghe lệnh."
Cảnh Dạ Ngôn nhìn Trần Triệt và Tần Đan Đan đang nhảy múa, lúc này đã bị người qua đường vây quanh.
"Họ rất xứng đôi, vì họ là cùng một loại người."
Tôi không tỏ thái độ gì.
Cảnh Dạ Ngôn đến đây để nói lời mỉa mai sao?
Anh ta nói tiếp: "Họ dựa vào khuôn mặt, dựa vào những kỹ năng mà họ cho là điêu luyện để làm hài lòng người khác."
"Còn chúng ta dựa vào cái đầu."
"Vì vậy chúng ta trở thành những người đứng sau thao túng nghệ sĩ, mọi người gọi chúng ta là chủ nghĩa tư bản đ/ộc á/c, thực ra cũng không sai."
"Sự thành công hay hủy diệt của họ, đều nằm trong một ý niệm của chúng ta."
"Chúng ta mới là cùng một loại người."
"Trần Triệt, không có tư cách."
Ánh nắng chiếu lên gương mặt nghiêng của Cảnh Dạ Ngôn, phác họa nên những đường nét đẹp đẽ.
Nhưng lại không thể làm tan đi lớp băng giá trên mặt anh ta.
Có khoảnh khắc, tôi thậm chí cảm thấy anh ta chính là một bản thể khác của tôi trên thế giới này.
Ừm... đoạn này không được để đạo diễn Tống c/ắt vào.
Tống Tâm là người bạn đầu tiên của tôi.
Trần Triệt luôn nói, tôi giống như cái đuôi nhỏ của Tống Tâm.
Chỉ cần anh ta bảo Tống Tâm ở đó, tôi sẽ không thể chờ đợi mà chạy theo.
Khi đó, tôi hoàn toàn không biết cái gì gọi là giữ khoảng cách.
Chúng tôi đi trung tâm thương mại, cô ấy chọn cho tôi chiếc kẹp tóc màu hồng để cài mái.
"Đáng yêu quá, Thiên Ca nhỏ của chúng ta giống như một con búp bê sứ vậy." Tống Tâm véo má tôi.
Còn Trần Triệt thì lẽo đẽo theo sau xách những túi đồ m/ua sắm to nhỏ.
Miệng không ngừng càu nhàu: "Có xong chưa đấy, hai cô tiểu thư này."
Chúng tôi đi biển, cô ấy dạy tôi vùi chân vào cát.
"Cát mềm mềm, rất thoải mái. Thiên Ca nhỏ của chúng ta chẳng phải thích ngắm trời sao, bầu trời ở biển là đẹp nhất đấy~"
"Ừm!"
Thế là, tôi tỉ mỉ quan sát bầu trời bên bờ biển.
Hoàng hôn khiến những đám mây chuyển sang màu tím hồng, phản chiếu trên mặt biển.
Đúng là rất đẹp.
Mặc dù, Trần Triệt đã bị nắng làm cho da ngăm đen...
Chúng tôi còn cùng nhau đi công viên giải trí.