Tay Triệu Khải gõ phím đi/ên cuồ/ng dưới gầm bàn.

Tôi liếc nhìn màn hình của cậu ta.

Trong "Nhóm hóng biến công ty", có người gửi một tin nhắn: "Tổng giám đốc Phương đích thân mời trà sữa để hóng phần tiếp theo, đây là khái niệm gì vậy??"

Dưới đó là ba mươi tin nhắn trả lời, đồng loạt là "hóng phần tiếp theo".

Tôi thu hồi ánh mắt.

"Lần thứ hai mươi mốt.", tôi nói.

"Ngày 29 tháng 7."

"Nói đi.", tư thế của Trịnh Hạc Niên đã chuyển từ ngồi thẳng sang nửa dựa vào lưng ghế, ngón tay đan vào nhau đặt trên bụng. Tư thế xem phim chuẩn mực.

"Hôm đó tôi bị kẹt trong tiệm c/ắt tóc."

"Cái gì?"

"Vào c/ắt tóc, c/ắt được một nửa thì mất điện."

"Mất điện thì đi thôi."

"Tóc mới c/ắt được một nửa.", tôi nói, "Bên trái c/ắt xong rồi, bên phải chưa c/ắt."

Triệu Khải cười đến mức gục xuống bàn.

"Tôi không thể để đầu âm dương đi làm được. Đợi bốn mươi phút mới có điện."

"Tại sao không đi tiệm khác?"

"Vì tiệm đó dùng thẻ hội viên. Tôi đã trả trước ba nghìn tệ rồi. Đi tiệm khác lại phải tốn tiền."

"Ba nghìn tệ mà cậu còn để ý mấy chục tệ à?"

"Triệu Khải, có khi nào cậu giúp tôi tiêu tiền bên ngoài chưa?"

Triệu Khải im miệng.

"Lần thứ hai mươi hai."

"Ngày 5 tháng 8."

"Lần này thì sao?"

"Tôi bị nh/ốt trong buồng ATM."

"Lại bị nh/ốt?"

"Cửa bị kẹt. Cái loại khu tự phục vụ của ngân hàng ấy, loại cửa kính. Tôi rút tiền xong đẩy cửa, cửa không mở được. Tôi dùng sức đẩy, vẫn không mở. Tôi dùng vai húc, húc ba lần, cửa không hề nhúc nhích."

"Cậu không nhấn nút khẩn cấp à?"

"Nhấn rồi. Không phản ứng. Người trực ca đêm chắc là đang ngủ."

"Không phải cậu ra khỏi nhà buổi sáng sao? Sao lại--"

"Tôi đi đường vòng để rút tiền. ATM nằm trên đường đi làm của tôi. Bảy giờ rưỡi vào, tám giờ hai mươi nhân viên ngân hàng đến mở cửa mới ra được."

"Cửa bị kẹt thế nào?"

"Trong đường ray cửa bị kẹt một đồng xu. Một tệ."

"Ai nhét vào?"

"Không biết. Nhưng ngân hàng trích xuất camera, là tối hôm trước một đứa trẻ nhét vào chơi."

Tôi dừng lại một chút.

"Chị Tống, lý do hôm đó tôi viết là 'Hệ thống ngân hàng bất thường'."

"Tôi thấy cũng không hẳn là nói dối.", cô ấy nói.

"Lần thứ hai mươi ba.", Trịnh Hạc Niên ngả người về phía trước.

Đúng vậy. Lần thứ hai mươi ba.

Chính là lần "bị đội phù rể đuổi theo ba con phố".

Từ sau khi Trần Hạo hỏi ra, mọi người đều đợi lần này.

Tôi hít sâu một hơi.

"Ngày 12 tháng 8. Hôm đó là thứ Bảy."

"Thứ Bảy mà cậu cũng đi muộn?"

"Thì thứ Bảy tăng ca.", tôi nói, "Dự án đang gấp tiến độ."

"Ừ."

"Lúc tôi ra khỏi nhà, dưới lầu khu chung cư đang tổ chức đám cưới. Khách sạn nằm ngay tầng thương mại của tòa nhà."

"Rồi sao?"

"Rồi tôi mặc một chiếc sơ mi trắng."

Biểu cảm của cả phòng bắt đầu trở nên vi diệu.

"Lúc tôi đi ngang qua cửa khách sạn-- tốc độ rất nhanh, đi bộ bình thường-- hoa cưới của cô dâu ném ra."

"...Nó đ/ập trúng người cậu à?"

"đ/ập trúng đầu tôi."

Trong phòng họp vang lên một tiếng "Ồ--" đồng loạt.

"Tôi theo phản xạ đưa tay ra đón. Chỉ đúng một cái đó thôi."

"Rồi sao?"

"Rồi đội phù rể của chú rể-- sáu người-- lao ra."

"Tại sao?"

"Họ tưởng tôi đến cư/ớp dâu."

"Dựa vào đâu?"

"Sơ mi trắng, đón được hoa cưới, trông cũng được trai--"

"'Trông cũng được trai' là cậu tự nói đấy nhé.", Triệu Khải chen vào.

"Trong camera nhìn ra được.", tôi vô cảm tiếp tục, "Lúc sáu phù rể đuổi theo ra, cô dâu phía sau hét lên. Cô ấy hét gì tôi không nghe rõ, nhưng đám phù rể hiển nhiên nghe nhầm thành 'Mau chặn hắn lại'."

"Cậu chạy à?"

"Không chạy thì đợi bị đá/nh à? Sáu người, chiều cao trung bình một mét tám, mặc vest xám đồng bộ. Trận thế đó như một đội trung đội quản lý đô thị được huấn luyện bài bản vậy."

"Chạy bao xa?"

"Ba con phố.", tôi nói, "Cuối cùng chạy vào một tiệm mì. Tôi trèo từ bếp sau ra ngoài."

Cả phòng đã cười đến nghiêng ngả.

Tổng giám đốc Phương cười đến ho sặc sụa, lấy khăn giấy che miệng.

Trần Hạo cười đến rơi cả nước mắt.

Điện thoại của Triệu Khải trượt từ tay xuống đất, nhưng cậu ta chẳng buồn nhặt.

Ngay cả Tống Vi-- cũng cười. Thực sự cười. Không phải kiểu nhếch mép, mà là kiểu vai cũng rung lên bần bật.

Còn Trịnh Hạc Niên thì sao?

Tay Trịnh Hạc Niên che mặt.

Không nhìn thấy biểu cảm.

Nhưng vai ông ấy cũng đang rung lên.

Một lúc lâu sau, ông ấy bỏ tay xuống.

Đôi mắt hơi đỏ.

Không phải vì gi/ận. Mà là vì cười.

"Sau đó cậu...", ông ấy hắng giọng, cố gắng khôi phục uy nghiêm của lãnh đạo, "Báo cảnh sát à?"

"Không.", tôi nói, "Sau khi chạy thoát, tôi đi đường vòng từ tiệm mì quay lại. Đám phù rể đã giải tán rồi. Tôi đến công ty muộn một tiếng rưỡi."

"Lý do viết là gì?"

"'Trên đường gặp tình huống đột xuất'."

"Tại sao cậu không viết sự thật?"

"Sếp Trịnh.", tôi chân thành nhìn ông ấy, "Nếu sếp là HR, sếp thấy một người viết 'bị đội phù rể đuổi theo ba con phố'-- sếp có tin không?"

Trịnh Hạc Niên im lặng ba giây.

"Trước đây thì không tin.", ông ấy nói, "Giờ thì tin rồi."

Trà sữa lúc này đã đến.

Bốn mươi cốc. Do Tổng giám đốc Phương gọi.

Cô bé lễ tân đẩy hai xe đẩy thức ăn vào, nhìn thấy trận thế trong phòng họp-- mọi người đang nằm dài trên ghế như đang trong giờ nghỉ giải lao của một trận bóng-- cả người ngẩn ngơ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thầy Tướng Số

Chương 7
Phụ thân ta vốn là bậc tướng sư lừng danh kinh thành. Năm nọ, hầu phủ tìm lại được thiên kim chân chính, bèn dùng trọng kim mời người vào phủ xem mệnh. Từ đó, người chẳng thể trở về. Nửa tháng sau, tiểu thư hầu phủ lấy danh nghĩa phượng mệnh mà gả vào đông cung. Cũng đêm đó, gia trạch nhà ta hóa thành tro bụi. Người trong kinh thành đều đồn rằng, phụ thân vì nhìn thấu quá nhiều thiên cơ nên mới chịu thiên khiển, đáng tiếc lại liên lụy đến thê nhi phải chết oan. Năm năm sau, ta thay tên đổi họ, lấy danh nghĩa đoán mệnh như thần mà vang danh kinh thành. Thái tử phi nhiều năm không con, hầu phu nhân đích thân đến cửa, thỉnh ta vào đông cung để xem mệnh cầu tự cho nữ nhi. Ta nhận lấy bái thiếp, mỉm cười đáp lời: "Phu nhân hãy an tâm, mệnh của thái tử phi, ta nhất định sẽ xem cho thật tường tận."
20
6 Qủy song sinh Chương 10
7 Eo Mỹ Nhân Chương 8
9 Em Đừng Khóc Mà Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm