“Ngươi hiểu cái gì! Chân của điện hạ là do Tiểu Y Tiên của Dược Vương Cốc chữa khỏi, y thuật của nàng ấy thế gian này không ai sánh bằng, các thái y khác e là cũng chẳng nhìn ra được gì đâu.”
Tôi và Vệ Cẩn nhìn nhau, thấy được ý cười trong mắt đối phương.
Nhìn bộ dạng che che giấu giấu này của Sở Lam Y, tôi lập tức khẳng định được suy đoán trong lòng mình.
Thái tử cũng mỉm cười dịu dàng: “Mẫu hậu, chân của cô có thể bình phục đều là nhờ có Lan nhi.”
Hoàng hậu không thể không quay sang Sở Lam Y: “Nàng muốn ban thưởng gì?”
Sở Lam Y đứng ra, vẻ mặt kiên định: “Hoàng hậu nương nương, thần nữ không cần ban thưởng gì cả, thần nữ chỉ hy vọng điện hạ sau này có thể mọi sự thuận lòng, dù cho…”
Nói đến đây, cô ta nghẹn ngào: “Dù cho điện hạ có cưới người khác, chỉ cần điện hạ hạnh phúc, thần nữ cũng cam lòng.”
Cô ta nghĩ rằng mình đã ám chỉ đủ rõ ràng rồi.
Tôi tự nhéo mình một cái mới nhịn được cười.
Tôi gần như đoán được tiếng lòng của cô ta: Thái tử đã bình phục, Hoàng hậu chắc chắn sẽ không vừa mắt ta, sao còn chưa ban hôn cho Thái tử và đích nữ Trung Võ Hầu! Ta mới không muốn gả cho kẻ tàn phế!
Thái tử lại chẳng hề hay biết, cảm động nắm lấy tay Sở Lam Y: “Mẫu hậu, Lan nhi đã lập công lớn, trước đây chẳng phải người đã hứa cho Lan nhi vào Thái tử phủ sao, nhân cơ hội này, chi bằng định luôn hôn kỳ của cô và Lan nhi.”
Tôi nhìn rõ sự hoảng lo/ạn trong mắt Sở Lam Y.
Lần trước nhờ Vệ Cẩn phá đám, Hoàng hậu tuy miệng nói cho Sở Lam Y vào Đông cung làm Lương đệ, nhưng chưa hề hạ chỉ chính thức.
Nay Thái tử lại thuận nước đẩy thuyền nhắc lại chuyện cũ.
Kịch hay hôm nay thật quá đặc sắc.
Tôi khẽ thì thầm bên tai Vệ Cẩn: “Nửa tháng.”
Chân của Thái tử, nhiều nhất chỉ chống đỡ được nửa tháng nữa.
Lúc rời đi, sắc mặt Sở Lam Y cực kỳ khó coi, nhìn thấy tôi và Vệ Cẩn, cô ta bước tới.
Nhìn rõ diện mạo của Vệ Cẩn, trong mắt cô ta thoáng qua vẻ kinh diễm, nhưng khi liếc xuống đôi chân của chàng, lại chuyển thành vẻ kh/inh miệt.
“Ôi chao, quên mất Vương gia cũng bị tật ở chân. Ta với Tiểu Y Tiên qu/an h/ệ tốt, vốn dĩ nên tiến cử một phen, chỉ là Tiểu Y Tiên thoắt ẩn thoắt hiện, giờ e là không còn ở kinh thành nữa.”
“Con người mà, rốt cuộc đều có số mệnh cả. Thái tử điện hạ khí vận thông thiên, lại được Tiểu Y Tiên tương trợ mới có thể bình phục, Vương gia e là không có cái phúc phận đó rồi.”
Ánh mắt tôi lạnh xuống, cười như không cười đáp trả: “Thật là đáng tiếc, nay chân của Thái tử điện hạ đã bình phục, Sở tiểu thư, nàng và điện hạ chắc là tin vui sắp đến rồi, chúc mừng chúc mừng.”
Sở Lam Y suýt nữa thì cắn nát cả răng.
Nhưng lời tôi nói như sấm truyền, ngay tối hôm đó, bệ hạ hạ chỉ ban hôn cho Thái tử và đích nữ Trung Võ Hầu là Tạ Vãn Ngưng, còn Sở Lam Y cùng ngày đó vào cửa, làm Lương đệ.
Hôn kỳ là nửa tháng sau.
Tôi cười không chút khách khí, đúng là một ngày lành.
Đêm thành hôn, theo lễ pháp, Thái tử đương nhiên nên ngủ tại phòng Thái tử phi.
Nhưng chàng tâm trí đặt hết vào Sở Lam Y, nên đã đến phòng cô ta trước.
Ai ngờ lại phát hiện tân nương ngồi trên giường không phải là Sở Lam Y!
Người mặc hỉ phục là nha hoàn thân cận của Sở Lam Y, cô ta khóc lóc quỳ sụp xuống đất.
“Điện hạ, nô tỳ là Tương Nhi, nha hoàn thân cận của tiểu thư. Tiểu thư không muốn gả cho điện hạ, nếu không thì dù cho nô tỳ có mười vạn cái gan cũng không dám thay tiểu thư gả vào Thái tử phủ ạ!”
Thái tử tức đến mức lồng ngựk phập phồng không thôi, không tin nổi nói: “Không thể nào, Lan nhi sao có thể không muốn gả cho ta!”
“Chắc chắn là do ngươi, tên nô tỳ á/c đ/ộc này tham lam muốn chiếm đoạt hôn sự của chủ tử, nên mới nảy lòng dạ x/ấu xa h/ãm h/ại nàng ấy!”
Chàng bóp ch/ặt cổ Tương Nhi.
Lúc này tiệc rư/ợu đang dần tàn, nhiều khách khứa vẫn chưa rời đi.
Nghe thấy động tĩnh ở sân sau, họ đều vây lại xem.
Khi Tương Nhi sắp ngạt thở, Thái tử mới phát hiện cửa phòng không biết đã mở ra từ lúc nào, chàng bị tiếng xì xào của khách khứa làm kinh động, cuối cùng mới buông tay.
Tương Nhi dập đầu liên hồi, rồi lấy từ trong người ra một phong thư, đưa cho Thái tử.
Giọng khản đặc: “Là thật ạ, điện hạ, đây là bức thư tiểu thư để lại cho người, xin người hãy xem qua.”
Thái tử vội vàng cầm lấy bức thư, sắc mặt dần đông cứng lại.
Trong thư, Sở Lam Y viết:
“Lan nhi thân phận thấp kém, khiến Hoàng hậu nương nương chán gh/ét, nhưng nếu vào Đông cung làm thiếp thì lại trái với gia huấn tổ tiên. Lan nhi thấu hiểu cảm giác tiến thoái lưỡng nan, nên không muốn điện hạ rơi vào cảnh này, vì ta mà ly tâm với Hoàng hậu nương nương.”
“Chỉ cần điện hạ cả đời hạnh phúc an khang, dù cho có cùng người khác cầm sắt hòa minh, Lan nhi cũng cam lòng. Điện hạ không cần tìm ta, khi người thấy bức thư này, Lan nhi đã nhảy xuống vực, tương tư vô tận, mong người trân trọng.”
Thái tử thất thần, lẩm bẩm: “Đây là… tuyệt bút của Lan nhi.”
Trong sân tĩnh lặng đến lạ thường.
Có người lên tiếng, đầy vẻ tiếc nuối: “Kiên cường như vậy, lại thâm tình như vậy, Sở tiểu thư quả là người hiếm có.”
“Câu nào cũng không nhắc đến yêu, nhưng chữ nào cũng là tình yêu.”
“Người con gái như vậy, thế gian này còn được mấy người?”
Ngay cả trên mặt Hoàng hậu cũng lộ vẻ xúc động.
Những người có mặt ở đó, ngoài gia đình Trung Võ Hầu sắc mặt khó coi ra, thì chỉ có tôi là dửng dưng.
Vì kiếp trước, tôi cũng từng thấy bức tuyệt bút này, chính bức thư này đã đẩy tôi xuống vực thẳm.
Nhưng nó lại thành toàn cho Sở Lam Y và Thái tử trở thành mối tình tuyệt thế trong miệng bách tính.
Nhưng kiếp này, kết cục sẽ không như vậy nữa.
Ngoài phủ Thái tử truyền đến tiếng bước chân, Vệ Cẩn dẫn theo một người xuất hiện trước mặt mọi người.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Y phục gấm màu mộc, mái tóc chỉ dùng trâm ngọc búi đơn giản, giữa đôi mày đã trút bỏ vẻ b/ệnh tật ngày thường, chỉ còn lại sự thanh nhã đoan chính.
Mọi người như nhìn thấy vị Thái tử điện hạ của mấy năm trước, đầy khí phách, từ bi và khoan hòa.
“Thái… Tĩnh vương điện hạ, đứng lên được rồi?”
Tiếng lẩm bẩm ngơ ngác này đá/nh thức mọi người.
Có người đột nhiên nhận ra điều bất thường: “Người mà thị vệ của Tĩnh vương điện hạ áp giải là ai, sao trông có vẻ quen mắt thế?”
Vệ Cẩn nhìn tôi, chúng tôi nhìn nhau.
Từ khoảnh khắc thấy chàng xuất hiện, tôi đã biết, mọi chuyện đều đúng như những gì tôi dự liệu.