Dường như cuối cùng cũng nhận ra lời nói này không thỏa đáng, thái độ của bà lão dịu xuống, chỉ là thần tình vẫn cao ngạo: "Tuệ à, tình cảm hai đứa tốt như vậy, không thể ly hôn được đâu, ly hôn thật rồi, Tiểu Hạ thì không sao, chứ con sẽ bị người ta cười chê đấy..."
"Hơn nữa, con là phụ nữ, lại không có con cái, cần nhiều tiền làm gì, sau này già đi đến người lo hậu sự cũng không có..."
Bà ta lải nhải, mở miệng ra là nói tôi sau này già đi sẽ thế nào...
Con người mà, luôn là sau khi hưởng phúc được vài năm thì quên sạch những khổ cực đã từng trải qua.
Không sao, tôi sẽ giúp họ nhớ lại.
8.
Tôi và Thôi Hạ không còn liên lạc, cuộc hôn nhân của chúng tôi chỉ còn là cái x/ác không h/ồn.
Anh ta và người đàn bà kia ngày càng qua lại táo bạo, dường như chắc chắn tôi không thể làm nên trò trống gì, anh ta thậm chí còn công khai khoe con trên trang cá nhân.
Trong số người thân bạn bè, có người bắt đầu khuyên tôi, nhẫn nhịn một chút là qua, đàn ông có tiền, chơi bời bên ngoài thế nào cũng không sao, chỉ cần về nhà là được.
Bạn bè trong giới có người khuyên tôi ly hôn, nhưng phần lớn lại khuyên tôi tranh thủ lúc còn khả năng sinh nở, đi làm thụ tinh ống nghiệm để sinh một đứa con.
Nhận thức của họ hủ bại đến mức khiến tôi có lúc nghi ngờ đây còn là thế kỷ mới hay không?
Đàn ông sau khi phát đạt thì ngoại tình phản bội hôn nhân, trong nhận thức của một bộ phận người lại trở thành điều đương nhiên.
Tôi không bận tâm đến những lời hỏi thăm mà họ cho rằng từng câu từng chữ đều là vì tốt cho tôi. Những ngày này tôi không hề nhàn rỗi lấy một giây, tôi đang tìm ki/ếm điểm yếu chí mạng của công ty.
Có lẽ vì cách làm không chừa đường lui của tôi đã làm bạn thân Yến Tịnh sợ hãi, cô ấy không nhịn được mà khuyên tôi: "Thực ra, cậu có thể tranh thủ xem có lấy được 80% tài sản không, nếu để công ty phá sản, những nỗ lực bao năm nay của cậu chẳng phải cũng đổ sông đổ bể sao."
Tôi dứt khoát từ chối: "Tớ vẫn nhớ tất cả những đắng cay đã nếm trải thời khởi nghiệp, tớ không thể để bất cứ ai hưởng thụ thành quả lao động mà tớ phải đá/nh đổi bằng khổ cực mới có được."
Yến Tịnh mấy lần nghẹn lời, cuối cùng giơ ngón tay cái với tôi: "Đỉnh thật, tấm gương của thế hệ chúng ta!"
Trong giới thương trường đã có mạng lưới qu/an h/ệ của riêng tôi, bao năm nay rất nhiều khách hàng đều là do tôi kết nối, dù có thất bại, tôi cũng chưa bao giờ thiếu dũng khí để làm lại từ đầu.
9.
Khi người đàn bà kia mang th/ai được 27 tuần, công ty đón nhận làn sóng khủng hoảng kinh tế đầu tiên.
Thôi Hạ lúc đầu không mấy hoảng lo/ạn, nhưng thấy tôi không đứng ra xử lý, hơn nữa tình hình có xu hướng lan rộng, anh ta mới bắt đầu h/oảng s/ợ.
Lúc này anh ta cũng chẳng màng đến việc chiến tranh lạnh với tôi, vội vàng gọi điện thoại muốn thương lượng cách đối phó.
Bao năm nay, việc lớn nhỏ trong công ty hầu như đều là hai chúng tôi cùng bàn bạc giải quyết, sự ỷ lại mà tôi một tay nuôi dưỡng đã thành thói quen, anh ta rất khó để tự mình gánh vác.
Cũng chính lúc này Thôi Hạ mới phát hiện ra, anh ta không tài nào gọi được cho tôi, tôi đã cho tất cả phương thức liên lạc của anh ta vào danh sách đen.
Thôi Hạ không liên lạc được với tôi, sốt sắng tìm không ngừng nghỉ vài người bạn thân thiết của tôi.
Cuối cùng, không tìm được tôi, anh ta chỉ còn cách chặn đường tôi ở cửa mấy căn nhà đứng tên chúng tôi.
Để anh ta không sớm nhận ra vấn đề, khi Thôi Hạ chặn đường tôi trong bộ dạng nhếch nhác, tôi đã thưởng thức đủ sự thảm hại đó, cuối cùng vẫn cùng anh ta giải quyết vấn đề.
Yến Tịnh nói hành vi này của tôi giống như kiểu giặt quần l/ót bằng nước lạnh.
Tôi nói: "Cho anh ta hy vọng rồi lại khiến anh ta tuyệt vọng, mới là đ/au đớn nhất."
Khủng hoảng đầu tiên là một lô hàng bị hải quan chặn lại, khoản bồi thường do chậm giao hàng khiến công ty tổn thất một khoản lớn.
Thôi Hạ không còn thời gian mà ân ái với người đàn bà kia, bao gồm cả việc làm người cha hiền con thảo với con của anh ta.
Tôi không biết Thôi Hạ có nghi ngờ tôi không, dù anh ta có nghi ngờ, tôi cũng chẳng có gì phải bận tâm.
Khủng hoảng đầu tiên được giải tỏa, Thôi Hạ khôi phục việc về nhà đúng giờ mỗi ngày, dường như đang dùng cách này để xuống nước với tôi.
Từ ngày anh ta về nhà, tôi không còn quay lại đó nữa, mỗi ngày tôi đổi chỗ ở khác nhau, thỉnh thoảng còn vào khách sạn.
Thôi Hạ vẫn không liên lạc được với tôi, cũng không tìm thấy tôi.
Anh ta cũng không còn thời gian tìm tôi nữa, vì công ty đón nhận làn sóng khủng hoảng thứ hai.
Lần này liên quan đến vấn đề thuế vụ, chỉ có lớn chứ không nhỏ, nếu không phải tôi nắm giữ độ chừng vừa vặn, tôi và Thôi Hạ sợ là cũng phải ngồi tù vài năm.
Tôi vẫn còn lý trí, vì một kẻ thối nát như Thôi Hạ mà phải rơi lệ sau song sắt thì không đáng.
Sau sự kiện thuế vụ, công ty lại xảy ra vài chuyện lớn nhỏ, đối thủ cạnh tranh thấy chúng tôi sa sút, càng vội vàng muốn chia phần.
Điều này thúc đẩy nhanh quá trình phá sản của công ty, đúng như dự tính của tôi.
Nhìn Thôi Hạ bận rộn đến mức sứt đầu mẻ trán, lòng tôi không buồn không vui.
Trong thời gian ngắn, Thôi Hạ thế nào cũng không nghĩ đến việc hai sự kiện khiến công ty phá sản đều là do tôi làm.
Địch tổn thất một ngàn, mình cũng tổn thất tám trăm.
Để trả th/ù, tôi đã c/ắt đ/ứt đường tài chính của Thôi Hạ, đồng thời cũng c/ắt đ/ứt của chính mình.
10.
Công ty dù tốt đến đâu cũng không chịu nổi những đò/n giáng liên tiếp, vào ngày công ty chính thức tuyên bố phá sản, Thôi Hạ đã là cha của ba đứa trẻ.
Người đàn bà kia lại sinh cho anh ta một cặp song sinh trai, mà Thôi Hạ bây giờ không những không còn tiền trong túi, anh ta còn n/ợ nần chồng chất.
Nghe nói người đàn bà kia không còn vẻ kiêu ngạo như trước, trong thời gian ở cữ suốt ngày lấy nước mắt rửa mặt, trang cá nhân tinh tế của ả cũng rất lâu rồi không có cập nhật gì mới.
Con ả đã sinh ra rồi, cũng không thể nhét ngược trở lại được.
Mà chuyện này vẫn chưa kết thúc.
Trong lúc Thôi Hạ lo rầu đến bạc cả tóc, tôi khởi kiện đòi lại tất cả tài sản anh ta đã chi cho tiểu tam. Tôi và Thôi Hạ vẫn chưa ly hôn, những gì anh ta đã cho đi đều thuộc về tài sản chung vợ chồng.
Đây cũng là lý do tôi vẫn luôn không đề cập chuyện ly hôn với Thôi Hạ.
Mỗi một đồng anh ta đã tiêu ra, tôi đều sẽ bắt anh ta nhả ra nguyên vẹn.
Nghe nói vào ngày nhận được trát tòa, người đàn bà kia đã ngất xỉu ngay tại b/ệnh viện.
Nhiều năm tính toán, một sớm trắng tay, đến cuối cùng mất cả chì lẫn chài, đương nhiên ả không thể chấp nhận được.