Vốn dĩ tôi muốn đổi ký túc xá, nhưng không còn phòng trống, cũng chẳng có ai chịu dọn vào phòng chúng tôi.
Đỗ Phỉ chậm một bước, vì không tống tiền được Chu Ngư, bố mẹ Trương Thất Thất liền không cho cô ta đi khám b/ệnh nữa.
Trương Thất Thất quay lại trường học tiếp.
Lúc tôi dọn đi, Đỗ Phỉ còn tưởng Trương Thất Thất không về nhanh như vậy, lại không muốn tốn tiền thuê nhà mỗi tháng.
Giờ muốn chuyển đi, Trương Thất Thất lại làm ầm lên, nói cô ấy b/ắt n/ạt mình.
Nhà trường và giáo viên chủ nhiệm đều sợ hãi, chỉ đành khuyên Đỗ Phỉ nhẫn nhịn.
Đỗ Phỉ cứ như vậy sống với Trương Thất Thất một tháng, các bạn học vì sợ Trương Thất Thất cực đoan nên không dám kích động cô ta, nhưng cũng lặng lẽ tránh xa, kéo theo cả việc tránh xa Đỗ Phỉ.
Đỗ Phỉ ngày càng tiều tụy.
Thảm nhất là Trịnh Tuấn, bị Trương Thất Thất đeo bám đến mức không dám đến lớp, mỗi ngày đều trốn trong ký túc xá.
Ăn cơm cũng phải tránh giờ cao điểm vì sợ bị Trương Thất Thất chặn đường.
Qua thêm nửa tháng, Đỗ Phỉ bị hànhz hạz đến mức phải nhập viện, xuất viện xong liền làm thủ tục bảo lưu học tập.
Cái ký túc xá "sinh hóa" đó chỉ còn lại mình Trương Thất Thất, cô ta còn tìm tôi, hy vọng tôi quay về.
Giáo viên chủ nhiệm sợ tôi trở thành Đỗ Phỉ thứ hai, lại sợ Trương Thất Thất bị kích động.
Đúng lúc này, bố mẹ Chu Ngư vì muốn trả th/ù cho con gái, đã điều tra ra Trương Thất Thất có b/ệnh t/âm th/ần.
Hóa ra hồi cấp ba, cô ta đã từng bị người khác chê bai vì rắm thối, dẫn đến tự ti.
Thậm chí còn suýt làm tổn thương người khác, sau đó nhờ người kia lương thiện không kiện cáo nên cô ta mới có cơ hội thi đại học.
Đến đại học, ba người chúng tôi lúc đầu vì ngại không dám nói cô ta rắm thối, nên cô ta tưởng rằng rắm của mình đã hết thối.
Nhưng nội tâm cô ta vẫn nh.ạy cả.m và tự ti, chỉ cần chúng tôi có chút biểu hiện gh/ét bỏ, cô ta liền cho rằng chúng tôi đang kh/inh rẻ mình.
Nhà trường để giải quyết vụ việc, đã phối hợp thông báo cho bố mẹ Trương Thất Thất, buộc cô ta phải làm thủ tục bảo lưu học tập.
Sau này khi tốt nghiệp, tôi tình cờ nghe được từ một bạn học cùng quê với Trương Thất Thất rằng, bố mẹ cô ta không hề đưa đi chữa b/ệnh mà gả cô ta đi để lấy tiền thách cưới.
Chưa đầy một năm sau, cô ta đã qu/a đ/ời vì u/ng t/hư ruột chuyển biến nặng.
Đỗ Phỉ và Chu Ngư cũng quay lại học tiếp năm nhất khi tôi đã là sinh viên năm hai.
Không biết vì lý do gì mà hai người họ cũng không còn qua lại với nhau nữa.