Thầy hướng dẫn nhìn thấy vậy thì cười không khép được miệng, lập tức đồng ý ngay.
Quay sang liền giục Bạch Tĩnh Tĩnh mau chóng nghiên c/ứu: "Dù sao con cũng chỉ còn bước cuối cùng thôi, dựa theo tiến độ trước đây của con, chắc cũng sắp xong rồi nhỉ."
Câu nói này lập tức khiến Bạch Tĩnh Tĩnh áp lực ngàn cân.
Với cái trình độ nửa vời của cô ta, nghiên c/ứu một loại vi khuẩn còn khó khăn, đừng nói chi là vắc-xin.
Thế là ở trong phòng thí nghiệm chưa được nửa ngày đã ngồi không yên, liền sai Tống Tắc đến tìm tôi.
Muốn tôi quay về, để tiện bề sao chép thành quả của tôi.
Nhưng tôi đã trọng sinh, đầu óc cũng tỉnh táo rồi.
Quay về ư?
Chuyện đó tuyệt đối không thể nào.
Chưa kể, đây mới chỉ là bắt đầu thôi, phía sau còn nhiều thứ cho các người phải sốt vó đấy!
4.
"Thông thường từ luận văn đến nghiên c/ứu vắc-xin, nhanh thì ba năm, chậm thì năm năm, có gì mà phải gấp?"
Thực ra đây mới là tốc độ bình thường.
Kiếp trước, vì không muốn bị người ta gọi là kẻ đạo văn, tôi đã nén gi/ận, liều mạng ngâm mình trong phòng thí nghiệm, nhờ vậy mới rút ngắn được thời gian đáng kể.
Còn cô ta thì sao?
Trong thời gian ngắn mà đăng nhiều luận văn như vậy, lần nào cũng gây chấn động, sớm đã được mọi người kỳ vọng cao.
Nếu cô ta không nghiên c/ứu ra được, thì làm sao xuống đài được đây?
"Vậy... cũng lâu quá rồi."
Tôi cười: "Anh cũng là người trong phòng thí nghiệm, chẳng lẽ điều này anh không biết sao?"
Anh ta bị tôi vặn lại đến á khẩu.
Tôi biết, anh ta nghĩ vắc-xin sẽ sớm được nghiên c/ứu ra là vì tôi từng nói với anh ta rằng tôi đã tìm thấy dữ liệu quan trọng nhất, sắp có bước tiến đột phá.
Nhưng khổ nỗi Bạch Tĩnh Tĩnh bị n/ão tàn, bị danh lợi làm mờ mắt, trước mặt truyền thông đã lỡ miệng nói rằng một tháng là có thể nghiên c/ứu ra vắc-xin.
Giờ thì hay rồi, khoác lác cho cố vào, giờ biết làm sao để chữa ngượng đây?
Đương nhiên là tìm tôi rồi.
Cô ta sai Tống Tắc đến, nói bóng nói gió, dù chỉ là bắt tôi đưa ra một ít luận văn và quan điểm mới cũng được, ít nhất có thể tạm thời lừa gạt qua chuyện.
Đến lúc đó, đợi làn sóng hot search này qua đi, cô ta chỉ cần viện cớ sức khỏe không tốt là có thể rút lui an toàn.
Cái tâm địa nhỏ mọn này của cô ta tôi đã sớm nhìn thấu rồi.
Tôi chẳng thèm đếm xỉa, nằm trên ghế sofa bóp vai: "Ôi chao, làm việc này không dễ chút nào, mỏi quá đi."
Tống Tắc đảo mắt, lập tức chạy tới: "Để anh bóp cho."
Tôi nhắm mắt hưởng thụ.
Sau khi anh ta rời đi, tôi liền đăng một bài lên trang cá nhân, là bức ảnh anh ta đang ân cần phục vụ tôi.
Kèm chú thích: "Bạn trai tuyệt vời nhất thế giới~"
Chẳng bao lâu sau, anh ta hầm hầm quay lại, chất vấn tôi tại sao lại đăng bức ảnh đó.
Tôi chớp chớp mắt, hỏi ngược lại: "Anh gi/ận cái gì chứ, anh tốt như vậy, tôi khen một chút không được sao?"
"Em... thì cũng đâu cần phải làm ầm ĩ cho cả thiên hạ biết!"
Tôi biết anh ta đang gi/ận chuyện gì.
Vừa nãy sau khi ra ngoài, anh ta đã nhận được điện thoại của Bạch Tĩnh Tĩnh.
Đại loại là: "Bên này em sắp ch/áy nhà đến nơi rồi, anh còn đi tán tỉnh con đàn bà đó, anh có phải là con người không?"
Tống Tắc cảm thấy oan ức: "Em nói gì vậy, anh làm thế chẳng phải đều vì em sao? Nếu không thì sao anh lại đến cái nơi khỉ ho cò gáy này?"
Hai người họ kẻ tung người hứng, thật náo nhiệt.
Sau khi bị tôi vặn lại, anh ta thu liễm tính khí, chuyển sang ngọt nhạt.
"A Ngôn, em cũng biết đấy, lần này nhà đầu tư đã đổ rất nhiều tiền vào, họ tuyên bố chỉ cần chúng ta nghiên c/ứu ra vắc-xin là sẽ thưởng lớn, không giấu gì em, thực ra anh muốn ki/ếm số tiền này để cầu hôn em."
Nghe xong câu này tôi suýt nữa thì nôn.
Kiếp trước khi tôi bị b/ạo l/ực mạng khắp thế giới, hai người họ công khai yêu nhau.
Ảnh đăng lên tấm nào cũng tình tứ, tấm nào cũng táo bạo.
Nào là cảnh chơi đùa trong bồn tắm, cảnh nữ cảnh sát xinh đẹp đại chiến tội phạm hung á/c.
Đừng có mà kí/ch th/ích quá nhé.
Giờ lại nói chuyện cầu hôn với tôi.
Câu này nói ra chính anh ta có tin không?
"A Ngôn, anh thật lòng mà."
Tôi gật đầu, khóe miệng không kìm được nhếch lên: "Tất nhiên là em tin anh rồi."
Nguyên định tìm cái cớ để thiết kế lại họ, giờ người ta đã tự vác x/ác đến tận nơi rồi, thật khiến tôi cảm động vô cùng.
Có qua có lại, tôi không thể không tặng cho họ một món quà lớn chứ!
5.
Tôi nói tôi sẵn sàng hy sinh vì tình yêu của chúng ta.
"Nhưng em đã tuyên bố rút khỏi giới rồi, giờ quay lại cũng không phù hợp lắm, hay là thế này, để em thực sự làm ra được chút gì đó rồi hãy quay lại nhé."
"Nhưng mà..." Anh ta lộ rõ vẻ sốt ruột.
Tôi hiểu.
Nhà đầu tư đã đổ tiền thật bạc thật vào, là muốn thấy kết quả trong thời gian ngắn.
Với cái trình độ của Bạch Tĩnh Tĩnh, định dạng luận văn còn không biết, thì viết ra được cái gì chứ.
Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến tôi?
Kiếp trước tôi bị vu oan đạo văn, cuống đến phát đi/ên, liều mạng c/ầu x/in anh ta giúp đỡ, dù chỉ là đứng ra nói một câu thôi cũng được.
Nhưng anh ta thì sao?
Ngồi như ông tướng, thong thả nói: "Gấp cái gì chứ, ván game này anh còn chưa đá/nh xong mà."
"Hơn nữa, em bị ch/ửi một phút cũng là ch/ửi, hai phút cũng là ch/ửi, có gì khác nhau đâu?"
Vì vậy, giờ tôi cũng học theo, vỗ vỗ vai anh ta an ủi: "Làm nghiên c/ứu không thể vội được, huống hồ là vắc-xin, liên quan đến tính mạng con người đấy, nhỡ xảy ra sơ suất gì thì sao, em có gánh vác nổi không? Anh cứ yên tâm, dù sao mấy năm nay chúng ta còn trẻ, hoãn cưới một chút cũng không sao đâu."
Khuôn mặt anh ta nhăn nhúm lại, sắp khóc đến nơi rồi.
Chậc, cái khả năng chịu đựng tâm lý này, kém quá.
Tôi bên này mới chỉ bắt đầu thôi.
Tôi lấy điện thoại ra, bật mã QR: "Nào, chuyển khoản đi."
"Ý gì?" Anh ta ngây người, đôi mắt đầy vẻ ngơ ngác ng/u ngốc.
"Đưa tiền chứ sao, không thì em làm nghiên c/ứu bằng gì, tay không bắt giặc à?"