“Đồ con n/ợ ch*t ti/ệt! Đồ con n/ợ ch*t ti/ệt! Lúc trước đã bảo không cho nó học nhiều thế rồi, mày thì hay rồi! Cứ cố đ/ấm ăn xôi cho nó học! Học hành ra cái giống gì chứ! Thà gả quách nó đi còn thu được mấy vạn tệ!”
“Từ nhỏ tao đã thấy con ranh đó không phải loại tử tế! Đồ ăn đồ chơi của người khác nó đều tranh cư/ớp! Người ta mặc quần áo mới giày mới, nó lén lút c/ắt nát hết! Lại còn đẩy người xuống hồ nữa! Nó đúng là cái giống đ/ộc địa!”
“Gây ra bao nhiêu họa! Dọn dẹp bao nhiêu cái đống hỗn độn!”
Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, con gái có chút sợ hãi nép vào người tôi.
Tôi không nói gì, lặng lẽ ôm ch/ặt lấy vai con bé.
Có lẽ Lưu Xuân Lệ có thể trở thành bộ dạng như ngày hôm nay, cũng không thể thiếu phần trách nhiệm từ chính cặp cha mẹ này.
Ngay khi tôi đang cảm thán, phía cảnh sát lại mang đến một tin tức khác.
Tôi xem lịch sử trò chuyện của Lưu Xuân Lệ, tức đến mức toàn thân r/un r/ẩy.
Nó dám cấu kết với người ngoài trường âm mưu dàn dựng h/ãm h/ại con gái tôi!
May mà phát hiện kịp thời, nếu không đợi đến sau Tết nhập học...
Tôi không dám nghĩ tiếp.
Ngoài ra, trong điện thoại của Lưu Xuân Lệ còn phát hiện một lượng lớn những lời lẽ xuyên tạc, bôi nhọ, bao gồm cả việc nhục mạ gia đình chúng tôi.
Thậm chí ngay cả sau lần xin lỗi đó, nó vẫn không dừng lại.
“Bà Châu, đối với việc này chúng tôi nhất định sẽ xử ph/ạt nghiêm minh.” Cảnh sát vẻ mặt nghiêm trọng.
Tôi hít sâu một hơi, úp điện thoại xuống mặt bàn.
Đương nhiên tôi tin tưởng cảnh sát.
Tin rằng Lưu Xuân Lệ cũng sẽ phải chịu sự trừng ph/ạt thích đáng.
Chỉ là trải qua mấy chuyện này, tôi cứ ngỡ như mình đang sống trong mơ vậy.
Tôi thực sự không ngờ mình lại có thể gặp phải loại người này trong cuộc sống thực.
Trước đây lướt mấy video “chấn động” trên mạng nhiều quá, mỗi lần xem xong cười cười rồi thôi.
Đến khi thực sự đụng độ mới thấy cảm giác sống sót sau t/ai n/ạn là thế nào.
Trầm tư một lát, tôi lấy điện thoại ra, lật lại đoạn video đã quay trước đó.
“Đồng chí cảnh sát, tôi ở đây còn có video Lưu Xuân Lệ nhục mạ chúng tôi trước kia, anh xem có thể coi đó là bằng chứng không.”
8
Sau khi sự việc được giải quyết, chúng tôi lại tiếp tục lên đường về nhà.
Con gái ngồi trên ghế không yên vị, cứ nghi thần nghi q/uỷ nhìn đông ngó tây.
“Mẹ, mẹ nói xem, ngoài việc xì hơi lốp xe, Lưu Xuân Lệ còn làm chuyện gì khác nữa không nhỉ?”
Tôi cười, trấn an: “Yên tâm, trước khi đi xe đã được đưa đi kiểm tra từ đầu đến cuối rồi, những chỗ khác không có vấn đề gì cả!”
Chồng tôi đang lái xe cũng lên tiếng: “Không sao đâu! Niu Niu con cứ yên tâm ngồi! Xe này kiểm tra kỹ đến mức suýt chút nữa tháo rời toàn bộ linh kiện ra rồi đấy!”
Nghe vậy con bé mới yên tâm, miệng ngậm thanh cay, nhắm mắt lại vì buồn ngủ.
Tôi cũng quay đầu lại, tập trung sự chú ý vào con đường cao tốc phía trước.
Sau kiếp nạn này, chúng tôi đều cảnh giác hơn nhiều.
......
Đi đi nghỉ nghỉ, mười giờ tối, cuối cùng chúng tôi cũng lái xe về đến nhà.
Con gái ngủ suốt dọc đường vừa tỉnh dậy, lướt điện thoại đột nhiên cười thành tiếng.
“Mẹ! Mau xem trò cười này! Cười ch*t con mất!”
Con bé chạy đến bên tôi, đưa điện thoại trước mặt tôi.
Tôi nhìn kỹ lại.
Hóa ra là một cô gái trước đây hay cùng con gái ngồi xe nhà chúng tôi về quê, lần này trả vé để tìm Lưu Xuân Lệ đi xe giá rẻ.
Xe tuy lớn nhưng đã cũ kỹ từ lâu.
Chạy trên đường mà nghiêng hẳn một bên, trông có vẻ như sắp đổ đến nơi.
Cô ta sợ đến mức không dám ngồi, muốn bỏ chạy.
Nhưng tiền đã đóng rồi, tài xế bên đó lại không chịu hoàn tiền, cuối cùng đành cắn răng ngồi lên.
Kết quả là mùi trong xe vừa hôi vừa nồng, cô ta vốn định ngủ một giấc rồi về đến nơi.
Nhưng không ngờ xe chạy trên đường đất ở nông thôn thì ch*t máy giữa đường.
Loay hoay mãi không khởi động được, tài xế sốt ruột, đám sinh viên đang vội về nhà cũng sốt ruột.
Nơi hoang dã, chẳng có gì cả.
Tài xế lại tiếc không dám đ/ốt lửa mở điều hòa.
Cứ thế giữa mùa đông giá rét, họ phải đợi ròng rã suốt năm tiếng đồng hồ mới có c/ứu hộ đến.
Nhiều người về đến nhà đều bị lạnh đến phát sốt cao, nôn mửa tiêu chảy, hànhz hạz mất mấy ngày.
Thậm chí có người còn hoa mắt chóng mặt, khó thở.
Nguyên nhân bắt nguồn từ chiếc điều hòa lâu ngày không vệ sinh và mùi formaldehyde bay hơi từ đồ trang trí xe do đóng kín cửa sổ quá lâu.
“Đúng là đáng đời! Ai bảo bọn họ toàn là gió chiều nào theo chiều nấy! Lưu Xuân Lệ chỉ cần nói hai ba câu là bọn họ đã tin sái cổ, mẹ cháu là người thế nào mọi người chẳng lẽ không rõ sao? Còn bảo tiền bất chính! Phì!”
Nhìn dáng vẻ bất bình của con gái, tôi cười xoa đầu con bé.
“Được rồi, đi dọn vali của con đi! Bố con lát nữa phải đi đỗ xe rồi!”
“Sau đó cả nhà mình đi ăn lẩu!”
Nghe đến ăn lẩu, mắt con bé lập tức sáng rực lên.
Không nói hai lời liền chạy tót xuống xe, biến mất dạng.
Sau đó, gia đình chúng tôi đã trải qua một cái Tết an yên.
Đến ngày con gái sắp quay lại trường, đột nhiên có một lượng lớn người tràn vào nhóm chat xe khách mà tôi quên giải tán.
Tôi bấm vào xem thử, toàn là những gương mặt quen thuộc trước kia.
Tiếng tinh ting vang lên.
【Bác Châu! Năm nay bao giờ đi ạ?!】
【Đúng đấy! Bác Châu, sắp qua rằm tháng Giêng là nhập học rồi, ngày 15 mình đi được không ạ?】
【Vẫn tập trung ở ngã ba đường Long Tường phải không ạ?】
Tôi không nói một lời, ngược lại họ cứ tự ý nói chuyện, chẳng mấy chốc đã chốt luôn thời gian.
Tôi thấy hơi buồn cười, liền gõ phím trả lời.
【@Tất cả thành viên: Xin lỗi nhé, chắc thời gian lâu quá mọi người quên mất rồi, trước đây tôi đã từng nói, sau này không sắp xếp xe nữa, tôi cũng không làm nữa đâu.】