Sau ba vụ việc đó, địa vị của Vương gia Tĩnh An trong triều lại càng thêm vững chắc.
Hoàng đế cho rằng ngài "nhiều lần bị vu oan mà lòng trung không đổi", ban thưởng đợt này đến đợt khác.
Còn đối với Thụy Vương, hoàng đế cuối cùng cũng ra tay. Tước bỏ tước vị thân vương, giáng làm thứ dân, đày khỏi kinh thành, giam lỏng tại hoàng lăng Phượng Dương, suốt đời không được bước ra. Thụy Vương từ đó biến mất trong lịch sử.
Sau khi những chuyện này liên tiếp xảy ra, danh tiếng ân ái lại trở thành bùa đòi mạng.
Khi sát thủ tới, tôi đang ngồi xổm trong viện cho cá ăn.
Tên sát thủ đầu tiên từ trên tường nhảy xuống, lao thẳng về phía tôi.
Ánh đ/ao sáng quắc, thức ăn cho cá trong tay tôi rơi tung tóe, chân mềm nhũn như sợi bún, không thể bước nổi một bước.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Vương gia Tĩnh An không biết từ đâu lao tới, một tay ôm lấy tôi vào lòng, xoay người đỡ cho tôi một nhát đ/ao.
Nhát đ/ao đó ch/ém thẳng vào lưng ngài.
M/áu lập tức thấm đẫm chiếc áo dài màu đen, trông thật đ/áng s/ợ.
Tôi sợ đến mức toàn thân r/un r/ẩy, nhưng đôi tay đang ôm lấy tôi của ngài lại không hề lay chuyển.
Vết thương rất nặng. Đại phu nói chỉ cần sâu thêm một tấc là mất mạng.
Tôi túc trực bên giường b/ệnh, nước mắt không ngừng rơi, nói năng chẳng ra hơi: "Con... con sẽ ăn dưa (hóng chuyện) thật cẩn thận."
Ngài tựa vào gối, sắc mặt tái nhợt, nghe vậy liền mỉm cười: "Không phải vì chuyện đó."
Tôi ngẩn người.
Ngài nhìn tôi, ánh mắt rất nhẹ nhàng: "Chỉ cần nàng đừng khóc là được."
"Yên tâm," ngài cúi đầu nhìn tôi, giọng nói vững vàng đến mức không giống người vừa mới bị đ/âm một nhát, "Có mạng của ta, chắc chắn sẽ có mạng của nàng."
Câu này làm tôi càng khóc nhiều hơn.
Không được nói gở, nói ra là xui xẻo lắm!
Quả nhiên.
Vết thương của ngài còn chưa lành, quản gia đã hớt hải xông vào, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
"Vương gia! Trong cung có người tới! Bệ hạ hạ chỉ, triệu ngài và Vương phi lập tức vào cung!"
Ý cười trên mặt Vương gia Tĩnh An dần dần thu lại.
Ngài chống người ngồi dậy, làm vết thương trên lưng bị động, lông mày nhíu lại nhưng không nói một lời.
Ngài nhìn tôi, trong ánh mắt đó có sự lo lắng, có sự trầm trọng, và cả một thứ gì đó mà tôi không gọi tên được.
Tôi hiểu ngài đang nghĩ gì.
Hoàng đế triệu kiến vào lúc này, không phải chuyện tốt.
Tôi nắm ch/ặt tay áo, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Ngài từ từ mặc áo ngoài vào, che đi vết thương trên lưng.
Ngài đưa tay về phía tôi: "Đi thôi."
Tôi nhìn bàn tay ngài đưa ra, bỗng nhớ tới nhát đ/ao ngài đỡ cho tôi, nhớ tới câu "Có mạng của ta, chắc chắn sẽ có mạng của nàng".
Tôi đặt tay mình vào lòng bàn tay ngài.
Những ngón tay ngài siết ch/ặt, lạnh như băng.
Xe ngựa đã chờ sẵn ngoài cửa.
6.
Xe ngựa lao vun vút về phía hoàng cung, tiếng bánh xe nghiền trên phiến đ/á xanh vang lên rõ mồn một trong đêm tối.
Vương gia Tĩnh An ngồi đối diện tôi, vết thương trên lưng khiến ngài ngồi thẳng tắp, như một sợi dây đàn bị căng đến cực hạn.
Ngài nắm lấy tay tôi, đầu ngón tay lạnh ngắt, lòng bàn tay lại đầy mồ hôi.
"Đừng sợ." Ngài nói.
Cổng cung chậm rãi khép lại sau lưng, âm thanh như một con quái vật khổng lồ đang ngậm miệng.
Hoàng đế triệu kiến chúng tôi tại Ngự thư phòng.
Thái giám đóng cửa lại, lui hết tất cả mọi người, ngay cả vị đại tổng quản hầu hạ thân cận cũng đứng ngoài cửa.
Trong Ngự thư phòng rộng lớn chỉ còn lại ba người: Hoàng đế trên ngai vàng, Vương gia Tĩnh An đang đứng, và tôi đang quỳ dưới đất, đầu gối đ/au nhói.
Hoàng đế không bảo đứng dậy.
Ngài ngồi trên ngai vàng, tay mân mê một chuỗi tràng hạt, xoay chuyển không nhanh không chậm.
Ánh nến phản chiếu trên gương mặt ngài, nửa sáng nửa tối, không nhìn ra hỉ nộ.
"Vương gia Tĩnh An," ngài lên tiếng, giọng rất nhẹ, như đang trò chuyện phiếm, "Có biết tội không?"
Câu nói này như một thanh đ/ao, nhẹ nhàng đặt lên cổ.
Vương gia Tĩnh An rũ mắt, giọng bình thản: "Thần không biết."
"Không biết?" Hoàng đế cười một tiếng, ý cười không chạm tới đáy mắt, "Trẫm nghe nói, ngươi tích trữ ba ngàn quân tư nhân ở ngoại ô kinh thành. Có người tố cáo ngươi cấu kết Bắc Địch, b/án đứng quân tình. Lại có người ở Giang Nam thay ngươi chiêu binh mãi mã, kết bè kết cánh."
Mỗi một câu nói, tràng hạt lại xoay một vòng, giọng điệu như đang đếm chuyện nhà, từng chữ từng chữ đều đ/âm vào tử huyệt.
"Việc nào việc nấy, trẫm đều đã dẹp yên cho ngươi-- nghe nói ngươi vừa bị đ/âm một nhát?"
Vương gia Tĩnh An không nói gì.
"Kẻ nào to gan dám ám sát Vương gia Tĩnh An? Sát thủ đâu? Đã tra ra chưa?" Giọng hoàng đế bỗng trở nên ôn hòa, ôn hòa như một ấm nước ấm, nhưng lại khiến người ta lạnh sống lưng, "Là tàn dư của đảng Thụy Vương? Hay là do chính ngươi sắp đặt?"
Câu này quá đ/ộc địa.
Tôi quỳ dưới đất, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Ý của hoàng đế không thể rõ ràng hơn, nhát đ/ao ngươi bị đ/âm, rốt cuộc là bị ám sát, hay là tự biên tự diễn để tranh thủ sự đồng cảm?
Vương gia Tĩnh An vẫn rũ mắt: "Sát thủ đã ch*t, chưa tra ra kẻ đứng sau."
"Chưa tra ra?" Hoàng đế đặt tràng hạt lên bàn, giọng đột ngột lạnh xuống, "Trẫm giúp ngươi tra. Người đâu--"
Ngài tăng âm lượng, hét về phía ngoài cửa.
"Đưa Vương phi xuống, tra khảo cho kỹ."
Nước mắt tôi lã chã rơi.
Hai anh em các người đá/nh nhau, liên quan gì tới tôi chứ!
Thái giám đẩy cửa bước vào, lao thẳng về phía tôi.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã bị hai tên thái giám kẹp ch/ặt cánh tay.
Tay Vương gia Tĩnh An cử động, như muốn ngăn cản, nhưng ngài đã nhịn lại, đứng tại chỗ, không nhúc nhích.
Hoàng đế nhìn ngài, khóe miệng khẽ nhếch, như đang thưởng thức một bức tranh thú vị nào đó.
"Trẫm nghe nói, vị Vương phi này của ngươi có chút bản lĩnh." Ngài chậm rãi nói, "Tại Xuân Nhật Yến, nàng ta đã giúp ngươi thăm dò không ít tin tức. Trấn Bắc Hầu, Ninh Quốc Công, Ngự sử Triệu... việc nào việc nấy, nàng ta đều giúp ngươi nghe ngóng rõ ràng."
Tôi sợ đến mức nước mắt tuôn rơi, ngài biết, ngài biết tất cả mọi chuyện.
"Người phụ nữ như vậy, giữ bên cạnh ngươi, trẫm không yên tâm." Hoàng đế tựa vào lưng ghế, ánh mắt quét qua mặt tôi, như đang đá/nh giá một món đồ, "Trẫm nuôi nàng ta giúp ngươi, thế nào?"