Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của chú Lý, tôi chợt hiểu ra, bao nhiêu năm nay, làm sao ông ta có thể chưa từng nghi ngờ thân thế của tôi, chỉ là giả vờ hồ đồ mà thôi.

Liệu có phải cốt nhục của mình hay không thì có gì quan trọng? Nếu thật sự làm sáng tỏ mọi chuyện, lại còn thêm rủi ro gia đình tan vỡ, hà tất phải làm việc thừa thãi đó?

7

Nhà họ Lý rất hào phóng, đóng một mạch tiền ký túc xá cho tôi suốt ba năm cấp ba.

Nữ chính của phim bi kịch có một đặc điểm rất rõ ràng: người càng thân thiết với bà ta thì càng sống khổ sở.

Cho nên khi mẹ kéo tay tôi đầy lưu luyến, tôi sợ hãi gạt tay bà ra. Sự ngạc nhiên thoáng qua trên mặt bà, rồi sau đó bà lại rơi lệ.

"Thanh Thanh, ở trường con phải sống hòa thuận với mọi người, đừng bao giờ so bì hơn thua, nhà mình nghèo, không giống người ta.

"Mẹ biết, con sống ở nhà họ Lý không vui, là do mẹ không có bản lĩnh, để con chịu khổ rồi."

Tôi bình thản nhìn bà, nhẹ nhàng nói: "Hóa ra mẹ luôn biết."

"Cái gì?"

"Không có gì ạ."

Từ khi tôi ba tuổi, bà đã mang tôi đến sống ở nhà họ Lý. Tôi không hiểu tại sao Lý Minh Hy có thể có căn phòng xinh đẹp, đồ chơi nhiều vô kể, còn tôi chỉ có thể chen chúc với mẹ trong phòng người giúp việc, suốt ngày ôm con búp bê thỏ rá/ch nát.

Mẹ bảo tôi: "Chúng ta không so với người khác, chỉ so với chính mình thôi."

Sau này tôi lớn lên, dưới sự nài nỉ của mẹ, chú Lý cũng đưa tôi vào học cùng trường với Lý Minh Hy, nói là bạn chơi, nhưng tôi giống người hầu học của cô ta hơn.

Lý Minh Hy thuở nhỏ không biết bao nhiêu lần vênh váo trước mặt bạn học: "Thẩm Thanh là con gái người giúp việc nhà tớ, nên nó cũng là người hầu của tớ."

Trong tiếng cười cợt của bạn bè, mặt tôi nóng ran.

Tôi c/ầu x/in mẹ đưa tôi rời khỏi nhà họ Lý, cuộc sống nhờ vả này tôi không chịu nổi thêm một ngày nào nữa, nhưng mẹ chỉ liếc tôi một cái rồi giáo huấn:

"Làm người không được vo/ng ơn bội nghĩa. Hy Hy còn nhỏ chưa hiểu chuyện, con phải bao dung độ lượng một chút, bạn bè va chạm là chuyện bình thường, không được so đo tính toán."

Có lẽ mẹ quên mất, tôi còn nhỏ hơn Lý Minh Hy hai tháng.

Không ngờ rằng, kiếp trước với tôi, nhà họ Lý như một cái lồng giam, vậy mà kiếp này tôi lại rời đi thuận lợi đến thế.

Tôi xách hành lý, ngoái đầu nhìn lại tòa biệt thự xa hoa mà lạnh lẽo này lần cuối, rồi bước lên taxi.

8

Cuộc sống ký túc xá của tôi giản dị và đơn giản, các bạn cùng phòng đều xuất thân từ gia đình bình thường, họ phải dựa vào thành tích xuất sắc mới trụ vững được ở trường.

Chịu ảnh hưởng từ họ, trạng thái học tập của tôi ngày càng tốt hơn.

Tôi luôn nén một hơi trong lòng, tôi phải dùng hết sức lực để rời khỏi nơi này.

Kiếp trước tôi chưa bao giờ nỗ lực nghiêm túc như vậy.

Trong kỳ thi giữa kỳ một tháng sau, dù không đứng đầu nhưng thứ hạng của tôi cũng ở mức khá giỏi.

Còn Lý Minh Hy vẫn như xưa, tên nằm chễm chệ ở phía dưới.

Ánh mắt cô ta nhìn tôi, ngoài sự kh/inh miệt còn pha lẫn sự gh/en gh/ét.

Tôi không khỏi mỉm cười, ai mà ngờ được, cũng có ngày Lý Minh Hy lại gh/en tị với tôi?

Tuy tôi không bao giờ về nhà, nhưng mỗi tháng mẹ đều xách những túi lớn túi nhỏ đặc sản đến thăm tôi, tiện thể tặng quà cho bạn cùng phòng, trên mặt vẫn treo nụ cười lấy lòng:

"Thanh Thanh nó ngốc nghếch, lại không hiểu chuyện, may mà có các cháu chăm sóc nó."

Các bạn cùng phòng ngạc nhiên nhìn tôi, ngập ngừng nói: "Dì đừng nói thế ạ, Thanh Thanh rất tốt, đầu óc cũng nhanh nhạy, còn giúp đỡ chúng cháu rất nhiều."

Mẹ tôi làm như không nghe thấy, vẫn tiếp tục lải nhải về những "khuyết điểm" của tôi: "Con bé cái gì cũng tốt, chỉ là quá lười, ở nhà đến cái chổi cũng không cầm, không làm phiền các cháu là tốt rồi."

Nói đoạn, bà đẩy mấy túi nhựa về phía họ: "Đây, lát nhân sâm, bào ngư, các cháu ăn cho bổ n/ão... Dì xách dọc đường đấy."

Các bạn cùng phòng vội vàng từ chối: "Dì ơi, không cần đâu ạ."

Mẹ tôi không hề bỏ cuộc: "Đây là người ta tặng bố mẹ Minh Hy đấy, toàn đồ tốt cả."

Nói rồi, giọng bà nhỏ lại: "Nhưng mà... không được để Minh Hy biết đâu đấy."

Lần này, các bạn cùng phòng đồng loạt nhìn tôi, không nói một lời.

Tôi xách đống túi lớn túi nhỏ của bà, ném thẳng ra ngoài cửa.

Khóe mắt mẹ đỏ hoe ngay lập tức, bà không có tài cán gì khác, nhưng kỹ năng rơi lệ tức thì thì đã đạt đến mức thượng thừa.

"Mẹ, chúng ta không phải kẻ tr/ộm, cũng không phải ăn mày, không cần mấy thứ 'đồ tốt' của nhà Lý Minh Hy đâu."

Bà mở miệng định biện minh, tôi lấy bảng điểm giữa kỳ ra, chỉ vào tên mình: "Mẹ, nhìn xem, tên con ở phía trên, mẹ có vui cho con không?"

Mẹ tôi sững sờ, nhìn chằm chằm vào bảng điểm vài giây, rồi tránh ánh mắt đi, ấp úng: "Lại chẳng được hạng nhất, top 5 cũng không vào, có gì đáng tự hào chứ?"

"Mẹ bảo con này, làm người phải kiên trì, không kiêu không nản, không được mới đạt chút thành tích đã vênh váo..."

Trước đây tôi cũng từng nỗ lực, muốn nhận được một lời khen của bà, nhưng yêu cầu của bà cao quá.

Tuy nhiên, bà chưa bao giờ tiếc lời khen ngợi Lý Minh Hy, trong miệng bà, Lý Minh Hy tài hoa xuất chúng, cởi mở hoạt bát, thành tích kém chỉ vì "ham chơi", nhưng cô ta "thiên tư thông minh", chỉ cần nỗ lực một chút là thành công.

Không giống tôi, cần phải "chim ngốc bay trước".

Trong ấn tượng, mẹ tôi vẫn từng khen tôi.

Đó là lúc tôi phẫu thuật thay thận xong, cơ thể yếu ớt nằm trên giường b/ệnh.

Mẹ ngồi một bên, nắm tay tôi, mừng đến phát khóc: "Bác sĩ nói phẫu thuật rất thành công, Minh Hy không bao lâu nữa sẽ hồi phục bình thường."

"Thanh Thanh, con đã c/ứu mạng nó, con là niềm tự hào của mẹ!"

Nghĩ đến đây, tôi cười lớn.

Mẹ tôi thấy lạ: "Con cười cái gì?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thầy Tướng Số

Chương 7
Phụ thân ta vốn là bậc tướng sư lừng danh kinh thành. Năm nọ, hầu phủ tìm lại được thiên kim chân chính, bèn dùng trọng kim mời người vào phủ xem mệnh. Từ đó, người chẳng thể trở về. Nửa tháng sau, tiểu thư hầu phủ lấy danh nghĩa phượng mệnh mà gả vào đông cung. Cũng đêm đó, gia trạch nhà ta hóa thành tro bụi. Người trong kinh thành đều đồn rằng, phụ thân vì nhìn thấu quá nhiều thiên cơ nên mới chịu thiên khiển, đáng tiếc lại liên lụy đến thê nhi phải chết oan. Năm năm sau, ta thay tên đổi họ, lấy danh nghĩa đoán mệnh như thần mà vang danh kinh thành. Thái tử phi nhiều năm không con, hầu phu nhân đích thân đến cửa, thỉnh ta vào đông cung để xem mệnh cầu tự cho nữ nhi. Ta nhận lấy bái thiếp, mỉm cười đáp lời: "Phu nhân hãy an tâm, mệnh của thái tử phi, ta nhất định sẽ xem cho thật tường tận."
20
5 Qủy song sinh Chương 10
8 Eo Mỹ Nhân Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm