Tay Chu Tư Việt chậm rãi di chuyển xuống dưới, đặt lên eo tôi.
"Tập đoàn Tạ thị cũng không phải là không thể đụng đến."
"Chỉ cần em vui, Trình Từ."
Khi về đến nhà, Tạ Hành đang ngồi trước cửa nhà tôi.
Dưới đất đầy đầu mẩu th/uốc lá, không khí nồng nặc mùi th/uốc.
Tôi chán gh/ét nhíu mày.
Khi còn ở bên anh ta, tôi từng nói mình gh/ét mùi th/uốc lá.
Tạ Hành từng thề thốt sẽ bỏ th/uốc, có lẽ là vì cuộc sống hiện tại không dễ dàng, nên anh ta lại cầm lên lần nữa.
Đôi mắt anh ta đầy tia m/áu, râu ria lởm chởm, đâu còn dáng vẻ hăng hái năm nào.
Rõ ràng đã biến thành một người đàn ông trung niên bị cuộc đời đ/è cong sống lưng.
Tôi định lờ anh ta đi, khi đẩy cửa vào, anh ta bỗng túm lấy tay tôi.
"Bài đăng Weibo đó của Hứa Vi Vi, Chu Tư Việt đã xử lý thế nào?"
Đến tôi cũng không rõ, vì sao Chu Tư Việt lại có sức mạnh xoay chuyển càn khôn như vậy.
Tôi nhìn chằm chằm vào vết trầy xước trên mặt Tạ Hành, chắc chắn là do móng tay cào ra.
Chắc là bị Hứa Vi Vi đá/nh rồi.
Tôi nhớ lại dáng vẻ e ấp như chim nhỏ nép vào lòng người khác của Hứa Vi Vi trước hôn lễ, lúc đó, Tạ Hành còn vô điều kiện bảo vệ cô ta.
Tôi bỗng thấy nực cười, bật cười thành tiếng.
"Đúng là hèn hạ."
Thật là hả dạ.
Tạ Hành vứt bỏ tôi khi tôi yêu anh ta nhất, tất nhiên là tôi h/ận anh ta.
"Anh thường nghĩ... nếu lúc đó anh không chia tay với em, bây giờ chúng ta sẽ hạnh phúc biết bao."
Người sống không hạnh phúc thường hay ảo tưởng về con đường khác mà mình chưa từng đặt chân tới.
"Bước đầu tiên, tập đoàn Tạ thị sẽ không còn là của anh nữa. Đứa con ngoài giá thú của bố anh sẽ đ/á anh ra ngoài trong một nốt nhạc."
"Sau đó anh bắt đầu oán trách em, cảm thấy em cản đường anh, chúng ta không ngừng tranh cãi, trong hôn nhân biến thành những kẻ đi/ên."
Vì vậy hãy nhìn rõ thực tế đi, Tạ Hành.
Chúng ta vốn chẳng phải là cặp đôi trời sinh gì cả, nếu lúc đó không chia tay, chúng ta cũng sớm trở thành một đôi vợ chồng oán h/ận nhau mà thôi.
Vì tính cách của Tạ Hành đã định sẵn là đứng núi này trông núi nọ, vĩnh viễn không bao giờ thỏa mãn.
Đôi mắt Tạ Hành chớp chớp, rơi xuống một giọt lệ.
"Nhưng anh yêu em, chúng ta sẽ khác mà. Anh chỉ yêu mình em thôi, Trình Từ."
Tôi xoay người vào nhà, anh ta thế mà lại ôm lấy vai tôi, ép tôi vào cửa, định hôn xuống.
Tôi từng tập Muay Thái, biết rõ bộ phận nào trên người Tạ Hành là yếu nhất.
Tôi nhắm thẳng vào bụng anh ta, đ/ấm mạnh một cú.
Dạ dày Tạ Hành không tốt.
Tôi luôn biết điều này, trước kia là muốn bồi bổ cho anh ta, còn bây giờ, là muốn anh ta đ/au, càng đ/au càng tốt.
Tạ Hành khom người, ôm ch/ặt lấy bụng.
Chu Tư Việt đi lên lầu, tình cờ bắt gặp cảnh này.
"Xem này, anh đã bảo tập đ/ấm bốc có ích mà."
Khóe môi anh nhếch lên, như thể vô tình đ/á Tạ Hành một cái.
"Hôm nay hầm sườn cho em ăn."
Anh lắc lắc túi thức ăn vừa m/ua, định cùng tôi vào nhà.
Tạ Hành như phát đi/ên bám lấy cửa.
"Trình Từ, tại sao em lại để hắn vào, hắn định làm gì em?"
Như thể tan nát cõi lòng, mắt anh ta đỏ ngầu, dáng vẻ đi/ên dại.
"Chuyện đó không liên quan gì đến anh cả."
Tôi thực sự phát ngán sự đeo bám của anh ta, liền bảo Chu Tư Việt gọi bảo vệ tòa nhà.
"C/ầu x/in em đừng đối xử với anh như vậy."
Anh ta đi/ên cuồ/ng lắc đầu.
Cảnh tượng xoay chuyển, là tôi của ngày xưa trợn tròn mắt, loạng choạng hỏi anh ta: Anh thật sự muốn chia tay với em vào lúc này sao?
Thời gian đúng là thứ kỳ diệu, nó đã đảo ngược thân phận của chúng tôi.
"Anh ly hôn với Hứa Vi Vi được không? Rồi chúng ta bắt đầu lại từ đầu."
Như thể nắm lấy cọng rơm c/ứu mạng cuối cùng, Tạ Hành đi/ên cuồ/ng hứa hẹn với tôi.
Nhưng tôi sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa.
Đêm đó, tôi và Chu Tư Việt lần đầu tiên nằm cùng nhau.
"Tạ Hành vẫn còn ở bên ngoài."
Anh hôn tôi, trong mắt thoáng qua vẻ không vui.
"Thế chẳng phải càng kí/ch th/ích sao?"
Ngón tay tôi khẽ lướt qua yết hầu anh, rõ ràng cảm nhận được cổ họng Chu Tư Việt hơi thắt lại.
Trong mộng không biết mình là khách, hưởng lạc một khắc.
Hôm nay là ngày giỗ của bố.
Tôi ôm bó hoa tưởng niệm, thẫn thờ đi trên phố.
Đây là nơi đất khách quê người, tôi không có nơi nào để viếng bố mình.
Khi đi ngang qua dưới lầu, tôi bỗng nghe thấy tiếng cãi vã.
"Vi Vi, anh ta đối xử không tốt với em, anh đưa em đi nhé."
Là giọng nói quen thuộc.
Đến từ em trai tôi, Trình Nghiên.
"Cút đi, Trình Nghiên, tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, đừng phá hoại gia đình tôi!"
Xa cách bấy lâu, nó vẫn si mê Hứa Vi Vi như thế.
Trong lòng tôi, từ khoảnh khắc tôi ra nước ngoài, nó đã không còn là em trai tôi nữa rồi.
Vì thế tôi không hề có ý định nhận người thân với nó.
Tôi quay người, bước vào đám đông.
Ánh mắt Trình Nghiên lại nhạy bén bắt được điều gì đó.
Nó đuổi theo, tôi bị nhấn chìm trong biển người, nó cứ chạy mãi, cứ xin lỗi mãi, lật vai từng người một qua.
"Chị! Chị ơi! Trình Từ! Đợi em với!"
Bước chân tôi càng lúc càng nhanh.
Giọng nó dần trở nên nghẹn ngào.
Đèn đỏ như một bức tường ngăn cách, giữ ch/ặt tôi lại.
Khoảng cách của chúng tôi thu ngắn lại.
Tôi đi nhầm vào con ngõ c/ụt, cuối cùng bị nó đuổi kịp.
"Chị."
Trình Nghiên lao tới, định ôm lấy tôi, nhưng bị tôi dùng bó hoa trong tay đ/ập thẳng vào đầu.
Trong mắt nó đong đầy nước mắt, gỡ cánh hoa rơi trên tóc xuống.
"Chị, chị vẫn nhớ hôm nay là ngày giỗ của bố à."
Nó ôm mặt, bật cười thành tiếng, nghe thật thê lương.
"Bố nói, người thân trên đời này chỉ còn lại hai anh em mình, phải nương tựa, chăm sóc lẫn nhau, sao chị có thể không nghe lời ông chứ?"