Từng chuỗi nước mắt lăn dài từ mắt nó.
"Chị có biết không, em sống chẳng tốt chút nào, em bị b/ệnh, lúc nào cũng ăn cơm một mình, trong nhà trống hoác. Em biết, trên đời này sẽ không bao giờ có người thứ hai đối tốt với em như chị nữa, Hứa Vi Vi cũng không, chị của hiện tại cũng không."
Nó khóc lóc thảm thiết, như thể phải chịu nỗi uất ức tày trời.
"Trình Nghiên, nhìn xem, miệng thì nói yêu chị, nhưng mở miệng ra lúc nào cũng chỉ trích chị không chăm sóc tốt cho em."
Tôi ngẩng đầu nhìn trời, cố nén những giọt nước mắt dưới đáy mắt vào trong.
Có vẻ như làm vậy, tôi sẽ có thêm chút khí thế.
Bố mẹ tuy yêu thương cả tôi và Trình Nghiên, nhưng lòng bàn tay hay mu bàn tay đều có độ dày mỏng khác nhau.
Họ hy vọng tôi có một cuộc sống hạnh phúc, nhưng lại hy vọng Trình Nghiên có thể kế thừa tất cả của họ.
Chỉ vì Trình Nghiên là con trai.
Vì vậy từ nhỏ đến lớn, họ luôn bảo tôi: Trình Từ, phải chăm sóc em trai cho tốt nhé. Trình Từ, đừng để em trai chịu khổ nhé.
Có lẽ vì được nuông chiều quá mức, Trình Nghiên có đầu óc đơn giản đến mức không tưởng, muốn thứ gì mà không có được là nhất quyết không chịu bỏ cuộc, nhưng lại không biết trân trọng những gì mình đang có trước mắt.
Hứa Vi Vi chính là cô gái mà từ thuở thiếu niên nó vẫn luôn không có được.
Cho nên nó mới canh cánh trong lòng.
Tôi từng rất nghe lời bố mẹ, tôi dốc hết tâm can để đối tốt với em trai, nhưng chẳng đổi lại được gì.
Con người luôn có lúc thấy bất công, thấy phẫn uất, cứ kéo dài như vậy, lòng cũng dần nguội lạnh.
Trình Nghiên ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn tôi.
"Chị, sau này em sẽ không như thế nữa, sau này em sẽ chăm sóc chị thật tốt, mọi việc em đều đặt chị lên hàng đầu."
Nó khóc lóc ôm lấy tôi, tháo miếng ngọc hộ mệnh trên tay xuống.
Đó chính là miếng ngọc mẹ để lại cho hai chị em.
"Cái này cho chị, em luôn nghĩ, chị rồi cũng sẽ có ngày quay về, nhưng chị đã không làm thế."
"Mẹ nói, cầu nguyện trước miếng ngọc này sẽ linh nghiệm, ngày nào em cũng cầu khẩn, mong sao tìm được chị."
Tôi lắc đầu, giơ bàn tay trái của mình lên.
Chiếc vòng tay Padparadscha trên tay vẫn lấp lánh rạng ngời.
"Trên tay chị đã có trang sức mới, cũng đã có cuộc sống mới rồi, không còn chỗ để đeo nữa đâu, Trình Nghiên, em đi đi."
Nó miệng thì nói muốn tìm tôi, chắc hẳn cũng chỉ dừng lại ở đầu môi chót lưỡi.
Dẫu sao Hứa Vi Vi chỉ cần nói một câu mình sống không tốt, nó đã có thể không quản ngại ngàn dặm bay đến.
Còn lúc tôi muốn nó đưa đi chữa b/ệnh, đáp lại tôi chỉ là sự im lặng.
Điện thoại của Chu Tư Việt gọi đến.
"Đang ở đâu? Anh qua đón em."
Giọng anh mang theo vẻ mệt mỏi nhàn nhạt, dù sao cũng vừa kết thúc một ngày làm việc dài.
Đến tôi cũng không nhận ra, khóe mắt đuôi mày mình đã nở nụ cười từ lúc nào.
"Tối nay muốn ăn gì?"
Chu Tư Việt tự nhiên hỏi.
Rõ ràng ban đầu là tôi dọn vào căn hộ của anh, anh bảo muốn sang ăn chực.
Không biết từ bao giờ, người nấu cơm lại trở thành anh.
Tôi tiện miệng đọc vài món, nhận ra viền mắt Trình Nghiên lại đỏ thêm vài phần.
Thời gian đã quá xa xôi, tôi mới nhớ ra, vừa khéo mấy món này đều là món nó thích ăn.
"Thật tốt, người chị luôn nấu cơm cho em ăn, cũng đã tìm được người nguyện ý nấu cơm cho chị rồi."
Trình Nghiên khẽ ôm lấy tôi.
"Chị, chị nhất định phải hạnh phúc nhé."
"Là em có lỗi với chị, chỉ cần chị hạnh phúc là đủ rồi."
Trước khi xoay người rời đi, nó kiên quyết muốn đưa miếng ngọc mẹ để lại cho tôi.
Nhìn theo bóng lưng nó, tôi không nói rõ được mình đang cảm thấy thế nào.
"Trình tổng, có người muốn gặp cô."
Thư ký đứng ở cửa phòng làm việc, vẻ mặt hơi khó xử.
"Có hẹn không? Không hẹn thì giúp tôi từ chối đi."
Tôi không ngẩng đầu, nghĩ thầm chắc lại là mấy nhà cung cấp đến chào hàng.
"Anh ta bảo tôi nhắn với cô..."
Giọng thư ký có chút do dự.
"Anh ta muốn trò chuyện với cô vài vấn đề liên quan đến sự sống còn của công ty."
Tôi ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén nhìn về phía cửa.
Chỉ một lát sau, Tạ Hành thong dong bước vào.
"Tốt nhất là anh thực sự có chuyện quan trọng."
Tôi hừ lạnh một tiếng.
"Trình Từ, nụ cười của em hiện tại thật đẹp."
Tạ Hành đổi giọng, đưa cho tôi một tệp tài liệu.
"Không biết xem xong cái này, em còn có thể vui nổi nữa không."
Tôi mở tệp tài liệu ra, bên trong ghi chú rõ ràng vài lỗ hổng tài chính của công ty.
Chúng tôi đang trong giai đoạn phát triển thần tốc, một tài liệu như thế này mà lọt ra ngoài sẽ là đò/n chí mạng đối với công ty.
"Anh đang điều tra chúng tôi?"
Tôi lướt nhanh qua tài liệu.
Số liệu bên trong liệt kê chi tiết, rõ ràng Tạ Hành đã mưu tính từ lâu.
"Các người sắp ký lại hợp đồng với Quân Việt rồi đúng không?"
Tạ Hành ngồi đối diện tôi, ngón tay vô thức mân mê đ/ốt ngón tay mình.
Quân Việt là khách hàng chủ chốt của chúng tôi, sản phẩm cung cấp cho họ chiếm hơn 80% tổng giá trị sản xuất của công ty.
Tôi hơi nghiêng người về phía trước, vì căng thẳng và tức gi/ận mà sự tập trung đạt đến trạng thái đỉnh điểm.
Tạ Hành nắm quyền chủ động, còn có tâm trí để trêu chọc tôi.
"Trình Từ, dáng vẻ nghiêm túc của em lúc nào cũng xinh đẹp như vậy. Ngày trước, chính vì điểm này mà anh đã rung động với em."
Anh ta muốn đưa tay ra chạm vào mặt tôi, nhưng tôi đã tránh đi.
Như bị vẻ ghẻ lạnh rõ ràng trên mặt tôi làm tổn thương, Tạ Hành mím môi.
"Anh đã viết sẵn email rồi, năm tiếng nữa, tệp tài liệu này sẽ được gửi đến hộp thư của Quân Việt."
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.
"Anh muốn gì?"
Nếu là thương chiến thông thường, điều quan trọng nhất là đá/nh úp bất ngờ, không để đối phương có thời gian phản ứng, Tạ Hành hoàn toàn không cần thiết phải đến tìm tôi.