"Không phải Vi Vi đâu."
Tạ Hành uống cạn ly rư/ợu whisky, lạnh lùng nhìn tôi.
"Ngày trước khi bố cô bị đ/ứt g/ãy dòng vốn, ông ấy từng tìm đến tôi, muốn tôi rót vốn."
"Nhưng thương nhân vốn coi trọng lợi nhuận, tôi không làm những vụ làm ăn thua lỗ. Hơn nữa, ngày hôm đó cô đã làm Vi Vi không vui, khiến người ta thấy phiền phức."
Vậy nên anh ta thản nhiên vung tay, cơ nghiệp mà bố tôi gây dựng suốt mấy chục năm trời hoàn toàn tan thành mây khói.
Thế giới này thật bất công làm sao.
"Tại sao?"
Tôi rưng rưng nước mắt, không thể tin nổi mà hỏi Tạ Hành.
Rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì mà phải chịu cú chia tay đ/au đớn đến mức này?
Tại sao anh ta lại đẩy gia đình chúng tôi vào đường cùng?
Tạ Hành bóp ch/ặt cằm tôi.
"Vì cô không biết tự lượng sức mình."
Tôi chợt hiểu ra.
Vì tôi không biết tự lượng sức mình, không chịu quỳ xuống đất như một con chó để c/ầu x/in sự thương hại của Hứa Vi Vi.
Vì tôi đã từng ngây thơ nghĩ rằng, trong tình yêu, tôi và Tạ Hành là bình đẳng.
Vì... vào thời điểm tình cảm nồng ch/áy nhất, tôi đã từng nhắc đến chuyện kết hôn với Tạ Hành.
Kể từ đó, Tạ Hành đối với tôi ngày một lạnh nhạt.
Tôi vốn dĩ không nằm trong danh sách lựa chọn cuộc đời anh ta, nên anh ta mới nói tôi không biết tự lượng sức mình.
Nước mắt tôi lăn dài, rơi xuống tay anh ta.
Tạ Hành như bị bỏng, vội rụt tay lại, ánh mắt thoáng d/ao động.
Có một khoảnh khắc, tôi chợt thấy anh ta lại trở về là Tạ Hành mà tôi từng yêu.
Nhưng đó chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Hứa Vi Vi lên tiếng.
"Ngoài trời mưa to quá, Tạ Hành, Tiểu Nghiên, ai đó đưa mình về đi."
Tạ Hành không nhìn tôi nữa.
Anh đứng dậy cầm chìa khóa xe, chỉ để lại một câu cho tôi:
"Trình Từ, cô tự lo liệu đi."
Một câu tự lo liệu thật hay.
Tôi lầm lũi bước đi trong mưa.
Trình Nghiên cầm ô lao tới.
"Chị! Chị đi/ên rồi sao, trời mưa mà không biết che ô, dễ cảm lạnh lắm đấy."
Dẫu sao cũng là em trai ruột th!t cùng dòng m/áu.
Cho dù giữa chúng tôi có bao nhiêu chuyện không vui, câu nói quan tâm của nó cũng đủ khiến lòng tôi ấm lại đôi chút.
"Tiểu Nghiên, lại đây, Tạ Hành tổ chức tiệc, chúng ta cùng đến chung vui đi."
Hứa Vi Vi ngồi trong xe của Tạ Hành vẫy tay gọi nó.
Trình Nghiên lập tức quay người đi, hoàn toàn không để ý tôi vẫn đang đứng dưới mưa, thậm chí còn bị chiếc ô của nó hất nước lên người.
"Được, mình đến đây!"
Đối mặt với Hứa Vi Vi, Trình Nghiên luôn là kẻ gọi dạ bảo vâng.
"Chị, vậy em đi trước đây."
Như chợt nhớ ra điều gì, Trình Nghiên hỏi tôi:
"Chị, sao hôm nay chị không lái xe ra ngoài?"
Vì xe đã bị tôi b/án mất rồi.
Sau khi rời khỏi đây, tôi cần rất nhiều tiền để trang trải cuộc sống.
Nhưng chẳng cần thiết phải nói với họ, dù sao họ cũng đâu có quan tâm.
"Không có gì, chị mang đi bảo dưỡng rồi, em đi chơi đi."
Nước mưa thấm đẫm mái tóc tôi, lúc này, tôi thảm hại đối diện với nụ cười của Hứa Vi Vi.
Tôi nhìn cô ta rời đi dưới sự vây quanh của hai người đàn ông, như thể vừa thắng thêm một trận đá/nh.
Không sao cả, tôi tự nhủ.
Đếm ngược hai mươi lăm ngày, tôi đã bắt đầu cảm thấy không thể chờ đợi thêm được nữa.
Vì dầm mưa, tôi bắt đầu sốt cao liên miên.
Trình Nghiên vẫn không hề quay về.
Tôi cũng chẳng muốn gọi điện cho nó, có lẽ từ tận đáy lòng, tôi đã biết nó chưa bao giờ là chỗ dựa của tôi.
Tuy nhiên, tôi quá yếu ớt, quá mệt mỏi đến mức đoạn đường từ phòng khách vào phòng ngủ cũng không thể bước nổi.
Tôi ngã gục xuống sàn.
Đồng hồ thông minh phát hiện tôi đang gặp tình huống khẩn cấp, bắt đầu tự động gọi cho các liên hệ khẩn cấp.
Tôi nghe thấy tiếng nhạc từ phía Trình Nghiên.
"Vi Vi, ngoan nào, em không được uống nữa."
Trình Nghiên tranh thủ lúc chăm sóc Hứa Vi Vi mới có thời gian hỏi tôi.
"Alo, chị, có việc gì thì nói nhanh đi, em đang bận đây."
C/ứu chị... c/ứu chị với.
Tôi mấp máy môi, mới nhận ra cổ họng đã khô khốc đến mức không phát ra nổi một âm thanh nào.
Chỉ có thể bất lực nhìn Trình Nghiên cúp máy.
Sau đó là Tạ Hành.
Khi còn yêu nhau, anh ta từng giám sát tôi thêm anh ta vào danh sách liên hệ khẩn cấp.
Anh ta nói, nếu tôi gặp nguy hiểm, anh ta sẽ có mặt bên cạnh tôi đầu tiên.
Nhưng anh ta không bắt máy.
Cho dù vừa nãy, tôi đã nghe thấy giọng anh ta trong điện thoại của Trình Nghiên.
Tôi mê man ngất đi, trước khi điện thoại rơi xuống đất, dường như nghe thấy tiếng Tạ Hành vọng lại từ bên trong.
"Trình Từ?"
"Trình Từ cô nói gì đi! Trình Từ!"
Thế giới chìm vào tĩnh lặng.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã nằm trong b/ệnh viện.
"Cô bé một mình, thật là không dễ dàng gì."
Là cô giúp việc theo giờ mà tôi thuê đã phát hiện tôi ngất xỉu dưới sàn.
Người thân thiết nhất với tôi, cuối cùng lại chẳng bằng một người lạ.
Cô giúp việc lau nước mắt trước mặt tôi, xót xa vô cùng.
Tôi cảm ơn cô, chuyển cho cô một khoản tiền.
Cảm ơn cô đã c/ứu tôi, và cũng xin lỗi vì không thể tiếp tục thuê cô nữa.
Vì trước khi rời khỏi đây, tôi sẽ b/án căn nhà đi.
Sau khi cô giúp việc đi, tôi mới kịp xem điện thoại.
Tạ Hành đã gửi cho tôi rất nhiều tin nhắn.
"Nói gì đi chứ, Trình Từ, sao điện thoại cô lại không có tiếng?"
"Trình Từ, tốt nhất là cô đừng có giở trò với tôi."
"Cô còn muốn chơi trò lạt mềm buộc ch/ặt đến bao giờ nữa?"
Có lẽ vì không nhận được phản hồi, anh ta chuyển sang Weibo.
Khi còn yêu nhau, tôi từng lập một tài khoản Weibo.
Chỉ có Tạ Hành biết tài khoản này, tôi dùng nó để chia sẻ những chi tiết tình yêu giữa tôi và anh ta.
Tôi từng nói với Tạ Hành rằng, nếu tôi gi/ận không thèm để ý đến anh, anh có thể tìm thấy tôi ở đây.