Tạ Hành để lại bình luận dưới bài đăng Weibo của tôi.

Nhưng tôi chỉ thấy buồn nôn.

Thật trùng hợp, từ khóa đứng đầu hot search Weibo đang gắn mác "Bùng n/ổ".

"Tiểu thư họ Hứa phản hồi, tin đồn hẹn hò với người đứng đầu tập đoàn Tạ thị là sự thật."

Hứa Vi Vi thừa nhận cô ta đang hẹn hò với Tạ Hành.

Thảo nào Tạ Hành lại thiên vị cô ta đến thế.

Sau khi chia tay, nhìn lại những cảm giác ngọt ngào đến sâu răng lúc yêu nhau, tôi chỉ thấy gh/ê t/ởm.

Vả lại, Tạ Hành chưa bao giờ thực sự yêu tôi.

Nếu không, sao anh ta lại thiên vị Hứa Vi Vi như vậy, mặc cho tôi chịu đủ mọi tủi hờn.

Tôi không trả lời anh ta, chỉ xóa sạch mọi nội dung trên Weibo.

Từ nay về sau, giữa chúng tôi không còn hồi ức nào để nói đến nữa.

Điện thoại của Tạ Hành gọi đến ngay lập tức.

"Trình Từ, cô giỏi lắm."

Qua điện thoại, tôi vẫn cảm nhận được cơn gi/ận dữ của anh ta.

"Tôi cứ tưởng cô gặp nguy hiểm, hóa ra cô vẫn còn tay còn chân, còn rảnh rỗi để xóa Weibo cơ đấy."

Tôi im lặng chịu đựng cơn thịnh nộ của anh ta.

Quá mệt mỏi rồi, cảm xúc bị tiêu hao quá nhiều, tôi thậm chí không còn sức để biện minh cho mình.

Đếm ngược 23 ngày, tôi thầm niệm trong lòng.

Sắp tới sẽ là lúc tôi đón nhận sự tự do và giải thoát.

Tôi đón sinh nhật cuối cùng của mình tại thành phố này.

Nếu không phải Tạ Hành lái xe lướt qua tôi, tôi thậm chí đã chẳng nhớ ngày này có gì đặc biệt.

Bởi vì tôi đang bận rộn xử lý đồ đạc trong nhà.

Ngày trước, vì muốn Tạ Hành và Trình Nghiên cảm thấy thoải mái khi ở nhà, mỗi món đồ trong nhà đều là do tôi cất công lựa chọn.

Nhưng không ai trong số họ coi nơi này là nhà.

Nhìn người thợ chuyển đồ bê từng món ra ngoài, căn nhà lại trở nên trống trải.

B/án đồ đạc đi cũng đổi được một khoản tiền không nhỏ.

Tôi mãn nguyện vẫy tay chào họ, nhìn chiếc xe tải rời đi.

Đúng lúc đó Tạ Hành lái xe ngang qua.

"Cô thiếu tiền đến mức này sao?"

Anh ta hừ lạnh một tiếng, đáy mắt ẩn chứa vài phần dò xét.

"Chỉ là dọn dẹp bớt những thứ vô dụng thôi."

Khi nhìn về phía anh ta, tôi ngạc nhiên nhận ra trái tim mình không còn đ/ập nhanh vì anh ta nữa.

Từ khi nào mà Tạ Hành đối với tôi không còn khác biệt gì so với những người khác nữa nhỉ?

Có lẽ không yêu thực sự chỉ là chuyện của một khoảnh khắc.

Mắt tôi tinh tường, nhìn thoáng qua bó hoa đặt trên ghế phụ của anh ta, ở một góc bó hoa còn viết dòng chữ "Chúc mừng sinh nhật".

Những bông hoa tulip tươi tắn, là loại tôi thích nhất.

Tôi đã không còn tự đa tình mà nghĩ rằng Tạ Hành sẽ tặng hoa cho mình nữa.

Quả nhiên, Tạ Hành ho nhẹ một tiếng.

"Vi Vi muốn ngắm pháo hoa ở bờ biển, cô có muốn đi cùng không?"

Tôi lắc đầu.

"Tạ tổng, bạn gái của anh chắc sẽ không hy vọng tôi có mặt đâu."

Tạ Hành nắm ch/ặt lấy tay tôi.

"Trình Từ, dạo này cô bị làm sao vậy? Nói chuyện đi!"

"Tạ Hành, anh làm gì chị tôi đấy?"

Trình Nghiên lao tới, Tạ Hành trong lúc thất thần đã buông tay tôi ra.

Đại thiếu gia kiêu ngạo như anh ta, sao có thể dây dưa với tôi quá lâu.

Tạ Hành đạp ga, rời khỏi nơi này.

Trình Nghiên cầm lấy tay tôi, cẩn thận kiểm tra vết hằn đỏ do Tạ Hành nắm ra trên cổ tay.

Khi không có Hứa Vi Vi, Trình Nghiên cuối cùng cũng trở lại là đứa em trai mà tôi quen thuộc.

"Chị, hôm nay là sinh nhật chị mà, em cố tình về để ở bên chị đây."

Trình Nghiên nhắc nhở, tôi lúc này mới nhớ ra.

Vậy bó hoa viết chữ chúc mừng sinh nhật trên xe Tạ Hành là dành cho ai?

Không quan trọng nữa.

Ngày nhỏ bố mẹ bận rộn, mỗi khi đến sinh nhật, tôi và Trình Nghiên đều cùng nhau đi ngồi đu quay.

Ngồi ở nơi cao nhất, nhìn xuống toàn cảnh thành phố.

Nghe nói vào lúc đó, những điều ước sẽ chắc chắn trở thành hiện thực.

Lớn lên rồi, vì Hứa Vi Vi mà Trình Nghiên dần xa cách tôi, thật hiếm khi nó muốn chủ động hàn gắn mối qu/an h/ệ.

Chúng tôi cùng xếp hàng đi ngồi đu quay.

Trình Nghiên tâm trí để đâu đâu, thỉnh thoảng lại nhìn điện thoại.

Đối tượng trò chuyện là ai, không cần đoán cũng biết là Hứa Vi Vi.

Trình Nghiên cứ chốc chốc lại gửi tin nhắn đi, mà Hứa Vi Vi mãi không trả lời, nên nó đứng ngồi không yên.

"Con bé bây giờ đã có bạn trai rồi, em giữ khoảng cách với nó cho tốt, đừng chen chân vào mối qu/an h/ệ giữa nó và Tạ Hành."

Đã chứng kiến sự tà/n nh/ẫn của Tạ Hành, tôi không muốn họ đối đầu với nhau.

Trình Nghiên nhíu mày đáp lại tôi một câu "biết rồi".

Ngay sau đó, nó tươi cười rạng rỡ nghe điện thoại.

Giọng làm nũng của Hứa Vi Vi vang lên từ điện thoại.

"Ở bên chị gái? Em không cần biết, tối nay em muốn Tiểu Nghiên xem pháo hoa cùng em."

"Có được không, có được không, Tiểu Nghiên?"

Trình Nghiên bị rót mật vào tai, sớm đã chẳng màng đến tôi nữa.

Nó vội vã dặn dò một câu: "Chị, chị tự ngồi đu quay một mình nhé, em có chút việc", rồi vội vàng chạy đi.

Tôi không nên đặt hy vọng vào nó mới phải.

Chiếc đu quay đơn đ/ộc đưa tôi lên điểm cao nhất, phía bờ biển pháo hoa bắt đầu rực sáng đúng lúc.

Trên mạng, mọi người bàn tán xôn xao, nói rằng pháo hoa rực rỡ cả thành phố này là do Tạ Hành đ/ốt để lấy lòng Hứa Vi Vi.

Hóa ra Tạ Hành cũng biết làm những chuyện lãng mạn như vậy, trước đây chỉ là không làm với tôi mà thôi.

Hứa Vi Vi đột nhiên gửi qua một tấm ảnh chụp chung.

Cô ta, Tạ Hành và Trình Nghiên đứng dưới pháo hoa, nụ cười rạng rỡ.

"Cảm ơn cậu nhé, Trình Từ."

Tôi tắt điện thoại, lặng lẽ bắt đầu ước nguyện.

Tôi cầu nguyện mình sẽ không bao giờ quay lại đây nữa, không bao giờ phải đầy hy vọng rồi lại thất vọng, trong cuộc sống sẽ không còn sự hiện diện của nhóm người này.

Chắc chắn điều ước sẽ thành hiện thực.

Chỉ còn lại hai mươi ngày nữa thôi.

Khi nhìn kỹ tấm ảnh Hứa Vi Vi gửi, tôi phát hiện trên cổ tay cô ta có một thứ quen thuộc---

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thầy Tướng Số

Chương 7
Phụ thân ta vốn là bậc tướng sư lừng danh kinh thành. Năm nọ, hầu phủ tìm lại được thiên kim chân chính, bèn dùng trọng kim mời người vào phủ xem mệnh. Từ đó, người chẳng thể trở về. Nửa tháng sau, tiểu thư hầu phủ lấy danh nghĩa phượng mệnh mà gả vào đông cung. Cũng đêm đó, gia trạch nhà ta hóa thành tro bụi. Người trong kinh thành đều đồn rằng, phụ thân vì nhìn thấu quá nhiều thiên cơ nên mới chịu thiên khiển, đáng tiếc lại liên lụy đến thê nhi phải chết oan. Năm năm sau, ta thay tên đổi họ, lấy danh nghĩa đoán mệnh như thần mà vang danh kinh thành. Thái tử phi nhiều năm không con, hầu phu nhân đích thân đến cửa, thỉnh ta vào đông cung để xem mệnh cầu tự cho nữ nhi. Ta nhận lấy bái thiếp, mỉm cười đáp lời: "Phu nhân hãy an tâm, mệnh của thái tử phi, ta nhất định sẽ xem cho thật tường tận."
20
5 Qủy song sinh Chương 10
8 Eo Mỹ Nhân Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm