Tôi tên là Giang Hải Bác, một gã "phượng hoàng nam" leo lên đỉnh cao cuộc đời nhờ vào vợ và bố vợ. Tôi là một người bình thường.

Tôi xuất thân từ vùng nông thôn miền núi, một "kẻ mọt sách ở làng quê", thậm chí còn chẳng phải là "kẻ mọt sách ở thị trấn".

Tôi là sinh viên 985 duy nhất trong làng. Tôi có hai chị gái, chị cả nghỉ học sớm để lấy một người đàn ông thật thà chất phác, số tiền sính lễ nhận được đã trả học phí cho tôi suốt mấy năm trời. Chị hai tôi học hành không giỏi, tốt nghiệp cấp hai là theo người lớn trong làng đi làm thuê ở tỉnh khác, chi phí sinh hoạt hàng ngày của tôi phần lớn đều do chị chi trả. Nhà chúng tôi là kiểu gia đình nông thôn trọng nam kh/inh nữ điển hình, tôi là gốc rễ của gia đình, bất cứ món gì ngon trong nhà đều ưu tiên cho tôi ăn trước. Trong mắt bố mẹ, tôi là hy vọng và cũng là người có tiền đồ nhất nhà, bố mẹ rất tự hào về tôi.

Ngoại hình tôi bình thường, nhưng được cái vóc dáng cao ráo, chiều cao gần 1m85 cùng thân hình săn chắc cũng được coi là nổi bật trong trường đại học ở vùng Giang-Chiết-Hộ.

Qu/an h/ệ xã hội của tôi ở trường khá tốt. KFC mỗi tháng đều phát nhiều phiếu giảm giá cho nhân viên, tôi đều đem tặng hết cho bạn cùng lớp. Tôi cũng là người chịu khó nhất lớp, thầy cô tìm người khuân sách là gọi tôi, dọn dẹp lớp học thì tôi dọn sạch nhất, nước trong văn phòng thầy cô hết là tôi chủ động thay, có việc gì chạy vặt tôi đều rất sẵn lòng giúp đỡ.

Vì thế, dù tôi đến từ vùng núi, có nhiều chuyện không biết, ăn mặc bình thường, thậm chí là nghèo nàn, nhưng thầy cô và bạn bè không một ai coi thường tôi, họ đều rất hòa nhã và sẵn lòng dạy tôi những điều mà trước đây tôi chưa từng tiếp xúc.

Hôm đó trời mưa rất to, màn mưa như một bức tường màu xám trắng, làm ánh đèn đường trở nên vụn vỡ. Tôi kéo quai cặp sách lên vai, rảo bước đi về phía KFC. Hôm nay đến lượt tôi làm ca tối, bảy tệ một giờ, đi muộn là bị trừ tiền. Tôi làm việc hơn 40 tiếng mỗi tuần, đủ để ki/ếm tiền ăn cho cả tuần. Là một người đàn ông trưởng thành, việc tiêu tiền mồ hôi nước mắt của các chị khiến tôi cảm thấy không ngẩng mặt lên được.

Trời mưa thật sự rất to. Qua màn mưa, tôi thấy một cô gái trẻ đang ngồi bên lề đường, đầu gối chảy m/áu, tóc tai bết dính trên mặt, sắc mặt rất nhợt nhạt. Quần áo trên người dính sát vào cơ thể, còn vương cả bùn đất, rõ ràng là đ/au đến mức không đứng dậy nổi. Bây giờ đã là 8 giờ tối, vì mưa lớn nên trên đường ngoài tôi ra hầu như chẳng còn ai.

Tôi nảy lòng trắc ẩn. Cô gái đó trông thanh tú, dù bây giờ rất chật vật nhưng da dẻ trắng trẻo, mắt to, sống mũi cao. Bộ quần áo trên người dù không rõ hiệu gì nhưng cách phối đồ rất chỉn chu, tay còn cầm điện thoại đang gọi, rõ ràng gia thế không tầm thường. Nếu tôi không lại gần, chắc cô ấy cũng sớm được c/ứu thôi, nhưng nếu tôi ra tay, biết đâu lại kết được một mối duyên lành.

Tôi bước tới, cô gái r/un r/ẩy toàn thân, cố gắng chống người đứng dậy nhưng lại ngã ngồi xuống, đôi môi tím tái.

"Bạn học à, bạn có sao không? Có cần mình giúp gì không?"

Cô gái ngẩng đầu lên, nước mưa chảy dọc theo khuôn mặt. Tôi lập tức bước tới, ngồi xổm xuống và che ô cho cô ấy. Cô ấy r/un r/ẩy cất lời: "Tôi... bây giờ không đứng dậy được rồi..."

"Có cần mình gọi 120 giúp bạn không?"

"Không cần đâu, tôi đã gọi cho bố tôi rồi, ông ấy sắp tới đón tôi đến b/ệnh viện rồi."

"Vậy mình dìu bạn ra trạm xe buýt bên cạnh trú mưa trước nhé!"

"Vậy làm phiền bạn rồi."

Nói xong, tôi nắm lấy cánh tay cô ấy định kéo lên, cô ấy khẽ kêu lên: "Đợi chút, đ/au quá, không được, tôi không đứng dậy nổi." Tôi không dám dùng lực, sợ cô ấy bị thương nặng thêm.

Suy nghĩ một hồi, tôi đưa ô cho cô ấy cầm, miệng nói "đắc tội rồi" rồi cúi người bế thốc cô ấy lên. Cô ấy rất nhẹ, chỉ tầm hai túi gạo ở nhà, tôi bế cô ấy đến trạm xe buýt bên cạnh. Xung quanh ngoài trạm xe buýt ra không có chỗ nào trú mưa được, gần nhất là phòng bảo vệ của trường cách đó 1km. Rõ ràng là dù thể lực tôi có tốt đến đâu cũng không cho phép mình bế một cô gái bị thương đi bộ 1km được.

Tôi đặt cô ấy xuống ghế dài ở trạm, cởi áo khoác ngoài của mình ra đắp lên cơ thể đang r/un r/ẩy của cô ấy.

"Con không muốn, con không muốn, không muốn lớn lên..." Nhạc chuông điện thoại cô ấy vang lên. Cô ấy nghe máy, chắc là bố cô ấy gọi, cô ấy khó khăn mô tả vị trí của mình: "Bố ơi, con đang ở gần trường Đại học XX, ở trạm xe buýt bên cạnh con đường lớn, chỗ này có một hàng cây long n/ão, còn có rất nhiều cây hoa mộc tê." Nghe cô ấy mô tả, tôi thầm cạn lời, theo cách mô tả này thì người bình thường không thể nào tìm thấy cô ấy được.

Tôi vỗ nhẹ vào cô ấy, ra hiệu đưa điện thoại cho tôi.

"Chào chú ạ, cháu là sinh viên trường Đại học XX, cháu gặp con gái chú bị thương trên đường. Hiện tại chúng cháu đang ở trên đường XX, ngay cổng chính trường Đại học, từ cổng chính đi về phía tây qua hai ngã tư, chúng cháu đang ở trạm xe buýt bên tay trái." Đầu dây bên kia là một giọng nói rất trầm ổn, pha chút giọng địa phương, liên tục cảm ơn tôi.

Chẳng bao lâu sau, một chiếc xe sedan màu đen có biểu tượng bốn vòng tròn tiến vào trạm xe buýt. Tôi chẳng nghiên c/ứu gì về xe cộ, nhưng nhìn ra được đường nét xe rất mượt mà, ghế ngồi bằng da. Cánh cửa mở ra, trong xe tỏa ra mùi hương dễ chịu. Hai người đàn ông bước xuống, một người đàn ông lớn tuổi hơn, vóc dáng không cao, cười rất hiền hậu, cái bụng bia khá lớn, chắc là bố của cô gái, ông liên tục cảm ơn tôi. Bên cạnh còn có một người đàn ông trẻ tuổi gọi ông là "Tổng giám đốc Phó", trông có vẻ là cấp dưới của ông ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thầy Tướng Số

Chương 7
Phụ thân ta vốn là bậc tướng sư lừng danh kinh thành. Năm nọ, hầu phủ tìm lại được thiên kim chân chính, bèn dùng trọng kim mời người vào phủ xem mệnh. Từ đó, người chẳng thể trở về. Nửa tháng sau, tiểu thư hầu phủ lấy danh nghĩa phượng mệnh mà gả vào đông cung. Cũng đêm đó, gia trạch nhà ta hóa thành tro bụi. Người trong kinh thành đều đồn rằng, phụ thân vì nhìn thấu quá nhiều thiên cơ nên mới chịu thiên khiển, đáng tiếc lại liên lụy đến thê nhi phải chết oan. Năm năm sau, ta thay tên đổi họ, lấy danh nghĩa đoán mệnh như thần mà vang danh kinh thành. Thái tử phi nhiều năm không con, hầu phu nhân đích thân đến cửa, thỉnh ta vào đông cung để xem mệnh cầu tự cho nữ nhi. Ta nhận lấy bái thiếp, mỉm cười đáp lời: "Phu nhân hãy an tâm, mệnh của thái tử phi, ta nhất định sẽ xem cho thật tường tận."
20
5 Qủy song sinh Chương 10
8 Eo Mỹ Nhân Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm