"Không hề."

"Tại sao không mặc?"

Tôi nhìn cô ấy, suy nghĩ một lát rồi nói một câu mà chính bản thân cũng thấy hơi ngốc nghếch: "Sợ mặc vào bị bẩn."

Cô ấy sững người một chút rồi bật cười. Đuôi mắt cong cong, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, cô ấy thực sự rất đáng yêu.

Bước ra khỏi tòa nhà hành chính đã gần 5 giờ chiều, tôi dẫn cô ấy đến căn tin trường, mời cô ấy một bữa tối đơn giản. Cô ấy gọi một bát mì bò, tôi bảo chủ quán thêm cho cô ấy một quả trứng ốp la. Trong lúc ăn mì, tôi lại chạy ra cửa hàng tiện lợi m/ua cho cô ấy một chai trà sữa Assam loại đắt tiền.

Không khí bữa tối rất hòa hợp, bát mì khiến cả hai chúng tôi toát mồ hôi hột, Phó Tri Thu đưa hết gói khăn giấy của mình cho tôi. Cô ấy thực sự là một cô gái rất tốt.

4

Tin chị hai sắp kết hôn là do mẹ báo cho tôi qua điện thoại. Giọng mẹ ở đầu dây bên kia nghe rất phấn chấn: "Lần này chị hai con coi như tìm được chỗ dựa rồi," mẹ nói, trong giọng điệu mang theo sự thỏa mãn như trút được gánh nặng, "Điều kiện nhà trai khá tốt, đối xử với nó cũng rất tử tế. Đến lúc đó con xin nghỉ phép rồi cũng về một chuyến nhé."

Chị hai và anh rể tương lai ra ga đón chúng tôi. Chị mặc chiếc áo khoác màu đỏ, tóc uốn xoăn, trang điểm nhẹ, trông có thần thái hơn hẳn so với lúc về quê ăn Tết. Thấy chúng tôi, chị chạy bước nhỏ lại, ôm chầm lấy mẹ, gọi một tiếng "Mẹ" rồi nghẹn ngào không nói nên lời.

Mẹ cũng khóc, vỗ vỗ lưng chị bảo: "Tốt rồi, tốt rồi."

Tôi quan sát anh rể từ đầu đến chân. Anh ta không cao, da ngăm đen, cười lên để lộ hàm răng bám đầy vết ố th/uốc lá. "Chú, dì," anh ta đưa trái cây qua, cách gọi nghe cũng khá tự nhiên, "Đường xa vất vả rồi ạ." Bố mẹ tôi liên tục bảo không vất vả, mẹ nhận lấy trái cây, gương mặt rạng rỡ.

Ngày hôm sau gặp mặt gia đình thông gia. Trên bàn ăn, bố của Chu Kiến Quốc đưa chuyện sính lễ ra bàn. Đúng như đã hứa là 188 ngàn tệ, không thiếu một xu, đã chuẩn bị sẵn sàng. Mẹ nghe vậy, nụ cười trên gương mặt lại càng thêm sâu. Bố nâng ly rư/ợu, cụng với đối phương một cái rồi nói: "Hai đứa nó sống tốt với nhau là được."

Tôi cúi đầu ăn cơm, đôi đũa khua khoắng trong bát, chẳng cảm nhận được vị gì cả.

Điều thực sự khiến tôi khó chịu là buổi tiệc đính hôn tối hôm đó. Mấy người bạn của Chu Kiến Quốc gây náo nhiệt quá đà, hùa nhau ép chị hai uống rư/ợu. Chị từ chối bảo không biết uống, Chu Kiến Quốc đứng bên cạnh cười xua tay: "Không sao đâu, chỉ một ly nhỏ thôi, uống lấy lệ mà."

Chị hai nhìn anh ta một cái, không từ chối nữa, cầm ly rư/ợu lên nhấp một ngụm.

Sau đó là phần đi chúc rư/ợu. Chị hai đi một đôi giày cao gót, gót vừa mảnh vừa cao, bình thường chị chẳng bao giờ đi loại giày này nên bước đi rõ ràng không vững. Đứng gần một tiếng đồng hồ, giữa chừng mấy lần chị lén rút chân ra khỏi giày, mũi chân giẫm lên gót giày để nghỉ. Chu Kiến Quốc đứng bên cạnh mải mê cụng ly với người khác, không hề cúi đầu nhìn xuống chân chị.

Tôi bước tới, ghé tai chị nói: "Chị, chị ngồi xuống nghỉ một lát đi."

Chị sững người, mỉm cười với tôi rồi nói: "Không sao đâu, sắp xong rồi."

Tối về nhà nghỉ, bố mẹ ở phòng bên, chị hai qua tìm tôi nói chuyện. Chị đưa cho tôi một chiếc điện thoại di động.

"Anh rể m/ua cho em đấy."

"Chị, em không cần đâu. Chị thấy Chu Kiến Quốc đối xử với chị thế nào?"

"Rất tốt mà," chị nói, giọng điệu rất tự nhiên, "Tháng nào lương anh ấy cũng đưa hết cho chị, chị bảo muốn ăn gì là anh ấy đi m/ua ngay. Lần này tiền sính lễ cũng đưa nhiều như vậy, chẳng phải bố mẹ rất hài lòng sao?"

"Em không nói chuyện tiền bạc," tôi bảo, "Em đang nói đến hôm nay, anh ta ép chị uống rư/ợu, bắt chị đi giày cao gót đứng lâu như vậy..."

Chị hai ngắt lời tôi: "Anh ấy là người như thế, không câu nệ tiểu tiết. Những chuyện lớn anh ấy đều nghĩ cho chị, em yên tâm đi."

"Hải Bác này," chị nói, "Chị không còn nhỏ nữa. Tốt nghiệp cấp hai, đi làm thuê ở nhà máy bao nhiêu năm nay, tìm được người như anh rể em đã là tốt lắm rồi. Anh ấy có vài điểm làm chưa tốt, nhưng trên đời này làm gì có ai thập toàn thập mỹ đâu?"

Chị hai đứng dậy, vỗ vai tôi rồi bảo: "Ngủ sớm đi, mai còn phải bắt tàu đấy."

Khi chị đi đến cửa, tôi gọi chị lại.

"Chị," tôi nói, "Cảm ơn chị đã m/ua điện thoại cho em."

Chị quay đầu lại, vành mắt đỏ hoe. Nhưng chị cố nhịn, nở một nụ cười rồi nói: "Thằng bé ngốc này," sau đó chị mở cửa bước đi.

5

Trở lại trường, tôi lấy chiếc điện thoại chị hai m/ua ra. Sim đã lắp sẵn, tôi nhập dãy số trong lòng mình vào, biến nó thành số đầu tiên trong danh bạ.

Những ngày sau đó, tôi cứ nhìn chằm chằm vào số điện thoại ấy mà ngẩn người, nhưng không lần nào dám gọi.

Mùa đông ở Giang-Chiết-Hộ rất lạnh, gió thổi vào người như d/ao cứa trên mặt.

"Kính coong", chuông cửa KFC vang lên, có khách vào. Tôi đang cúi đầu lau bàn, theo thói quen nói: "Chào mừng quý khách."

Tôi ngẩng đầu lên, người bước vào là Phó Tri Thu cùng mấy cô bạn. Cô ấy mặc chiếc áo dạ màu nâu sẫm, quàng chiếc khăn len màu đen. Thấy cô ấy bước vào, trong lòng tôi vừa có chút vui sướng, vừa có chút bất an. Phó Tri Thu thấy tôi thì mắt sáng lên: "Giang Hải Bác, hóa ra cậu làm thêm ở đây à."

Mấy cô bạn của cô ấy cũng nhìn sang, ánh mắt quét qua người tôi, mang theo vẻ tò mò. Tôi theo phản xạ kéo kéo đôi găng tay cao su trên tay, muốn che đi phần chỉ thừa bị sờn ở cổ tay áo.

"Ừ," tôi nói, "Mình làm thêm vào thời gian rảnh."

Tôi gọi người đồng nghiệp đang giúp cô ấy gọi món, rồi chính mình bước tới, lấy tất cả phiếu giảm giá đã tích góp được đưa hết cho cô ấy. Có thể cô ấy không cần, nhưng tôi muốn cho.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thầy Tướng Số

Chương 7
Phụ thân ta vốn là bậc tướng sư lừng danh kinh thành. Năm nọ, hầu phủ tìm lại được thiên kim chân chính, bèn dùng trọng kim mời người vào phủ xem mệnh. Từ đó, người chẳng thể trở về. Nửa tháng sau, tiểu thư hầu phủ lấy danh nghĩa phượng mệnh mà gả vào đông cung. Cũng đêm đó, gia trạch nhà ta hóa thành tro bụi. Người trong kinh thành đều đồn rằng, phụ thân vì nhìn thấu quá nhiều thiên cơ nên mới chịu thiên khiển, đáng tiếc lại liên lụy đến thê nhi phải chết oan. Năm năm sau, ta thay tên đổi họ, lấy danh nghĩa đoán mệnh như thần mà vang danh kinh thành. Thái tử phi nhiều năm không con, hầu phu nhân đích thân đến cửa, thỉnh ta vào đông cung để xem mệnh cầu tự cho nữ nhi. Ta nhận lấy bái thiếp, mỉm cười đáp lời: "Phu nhân hãy an tâm, mệnh của thái tử phi, ta nhất định sẽ xem cho thật tường tận."
20
5 Qủy song sinh Chương 10
8 Eo Mỹ Nhân Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm