“Ba mươi triệu, hôm nay sẽ chuyển vào tài khoản của con.”
Tô Ảnh hài lòng gật đầu, cố ý tỏ ra tao nhã lau miệng, đứng dậy chỉnh lại vạt áo:
“Cảm ơn cha. À, còn nữa…”
Cô đi đến bên cạnh bà Tô.
“Mẹ, sợi dây chuyền kim cương Tiffany của em gái nói là mẹ tặng, con nhìn thấy cũng rất thích.”
“Mẹ sẽ m/ua cho con.” Nghe thấy câu trả lời của bà Tô, Tô Ảnh cảm thấy vô cùng hài lòng, tâm trạng vui vẻ cầm lấy cặp sách:
“Con đi học đây. Hy vọng lúc tan học về, con có thể thấy sợi dây chuyền và tin nhắn báo số dư ngân hàng. Ồ, quên nói với cha, lựa chọn hôm nay của cha là đúng đắn, vì chú cảnh sát nói rồi, chú ấy sẽ thỉnh thoảng đến thăm con, bảo con có việc gì cứ gọi điện thoại cho họ bất cứ lúc nào.”
Nhắc đến điện thoại, Tô Ảnh nói thêm một câu:
“Điện thoại của con vừa bị người anh trai tốt của con đ/ập hỏng rồi. Cha chắc sẽ sắm cho con một cái xịn nhất nhỉ, dù sao con còn phải liên lạc với chú cảnh sát mà.”
Đối mặt với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của nhà họ Tô, cô bước ra khỏi cửa biệt thự, ánh nắng đang rực rỡ.
Nhìn xem, không cần phải hèn mọn c/ầu x/in, có được tình yêu của cha mẹ đơn giản biết bao.
06
Tô Ảnh thuận lợi nhập học Học viện Thánh Anh, ngôi trường quý tộc được mệnh danh là đỉnh cao nhất toàn thành phố.
Khoảnh khắc bước chân vào cổng trường, cô đã cảm nhận được sự phân hóa giai cấp hiện hữu ở khắp nơi.
Các nữ sinh đeo túi xách bản giới hạn, các nam sinh trên cổ tay đeo những chiếc đồng hồ danh giá đắt đỏ.
Còn cô, mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản nhất cùng chiếc quần jeans đã giặt đến bạc màu, hoàn toàn lạc lõng với nơi này.
Nhưng cô chẳng hề bận tâm.
Trong mười sáu năm vật lộn sinh tồn bên cha mẹ nuôi, cô sớm đã hiểu ra một đạo lý:
Sự hào nhoáng bên ngoài chẳng qua chỉ là lớp vỏ, thực lực thực sự mới là cái gốc để một người đứng vững.
Trên lớp, cô như kẻ khát nước hấp thụ kiến thức.
Những công thức định lý mà trong mắt người khác là khô khan, thì với cô lại là những bậc thang dẫn đến tự do.
Đêm đó, Tô Ảnh nhận được quà của cha mẹ Tô, cùng ba mươi triệu đã chuyển khoản.
Cô nói cảm ơn, vô cùng chân thành.
Sau đó chui tọt vào phòng, chiến đấu trong biển đề đến tận rạng sáng.
Ngày công bố kết quả kỳ thi tháng đầu tiên, cả lớp xôn xao.
“Hạng tám toàn khối, Tô Ảnh.” Giáo viên chủ nhiệm, thầy Lý, đẩy gọng kính, không giấu nổi sự kinh ngạc.
“Bạn Tô Ảnh tuy tài nguyên giáo dục trước đây có hạn, nhưng bạn ấy đã chứng minh bản thân bằng sự nỗ lực. Đặc biệt là môn Toán, đạt điểm tuyệt đối.”
Nếu không phải vì giáo dục bắt buộc chín năm, cặp nhân loại cặn bã kia tuyệt đối sẽ không để cô học xong cấp hai.
Cũng may là trong môi trường như vậy, cô vẫn kiên trì học tập.
Trong lớp học tức thì vang lên những lời xì xào bàn tán.
“Sao có thể chứ? Chẳng phải cậu ta từ quê lên sao?”
“Chẳng lẽ là gian lận?”
Sau giờ học, ba nữ sinh đứng đầu là Lâm Vi lập tức vây lấy.
Lâm Vi là tay sai trung thành nhất của Tô Nhu Nhu, nhà làm kinh doanh vật liệu xây dựng, tất cả đều dựa vào sự nâng đỡ của nhà họ Tô.
“Nghe nói cậu thi hạng tám?”
Lâm Vi dùng đầu ngón tay gõ gõ lên bàn học của Tô Ảnh.
“Chuyển từ cái vùng khỉ ho cò gáy đó đến, chẳng lẽ là dùng th/ủ đo/ạn bẩn thỉu gì rồi?”
Tô Ảnh không ngẩng đầu, tiếp tục tính toán công thức trên giấy nháp.
Thấy Tô Ảnh không thèm để ý, giọng cô ta đột ngột cao vút lên:
“Đang nói chuyện với cậu đấy! Có phải là ăn cắp đề không?”
Tô Ảnh chậm rãi đặt bút xuống, ánh mắt lướt qua ba người họ, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh:
“Tôi chuyển từ một trường trung học thị trấn đến, nơi ngay cả sách giáo khoa đầy đủ cũng không có, mà vẫn thi được hạng tám toàn khối. Còn cô, người từ nhỏ đã hưởng thụ tài nguyên giáo dục tốt nhất mà ngay cả top 20 cũng không vào nổi…”
Cô cố ý dừng lại, nhìn gương mặt đỏ bừng tức thì của cô ta, từng chữ từng chữ nói:
“Điều này chỉ chứng minh, cô là một kẻ vô dụng bẩm sinh.”
Cả lớp học tức thì ồ lên. Lâm Vi tức đến run người:
“Mày, mày nói cái gì?!”
“Không nghe hiểu à?” Tô Ảnh khẽ cười.
“Cần tôi dùng ngôn ngữ đơn giản hơn để giải thích không? Cô, cái n/ão, không dùng được.”
Lâm Vi hét lên: “Một con nhà quê như mày lấy tư cách gì mà nói tao!”
“Dựa vào việc tôi thi hạng tám đấy.” Tô Ảnh cầm tờ bảng điểm trên bàn, khẽ rung rung.
“Có muốn xem xếp hạng không? Lâm Vi, hạng 35? Chậc chậc, nhà các người đâu có thiếu tiền, sao không bỏ tiền ra mà bổ n/ão đi.”
Nữ sinh tóc ngắn đi cùng định tiến lên, bị Tô Ảnh trừng mắt một cái liền đứng ch/ôn chân tại chỗ.
“Nếu là tôi,”
Tô Ảnh thong thả thu dọn cặp sách,
“Bây giờ sẽ đi tìm một lớp học thêm, chứ không phải ở đây làm trò cười cho thiên hạ.”
Lâm Vi đ/ập bàn cái rầm: “Tô Ảnh! Mày đừng có quá quắt!”
Tô Ảnh đứng dậy, kh/inh miệt nhìn cô ta:
“Muốn kiêu ngạo thì phải có vốn. Còn các người…”
Ánh mắt lướt qua gương mặt trắng bệch của họ, cô nhẹ nhàng thốt ra ba chữ cuối cùng: “Có không?”
Cách đó không xa, Tô Nhu Nhu đang nhìn chằm chằm về phía này, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Tô Ảnh thản nhiên liếc nhìn cô ta một cái, nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Cô biết, với tính cách của Tô Nhu Nhu, tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Nhưng cô cũng hiểu rõ, Tô Nhu Nhu không dám trực tiếp ra mặt đối đầu với cô, chỉ có thể giở những trò tiểu xảo này.
Quả nhiên, từ ngày đó, sách giáo khoa của Tô Ảnh cứ “không cánh mà bay”.
Đồng phục của cô bị người ta “vô tình” hắt mực lên.
Còn rất nhiều lời đồn thổi lan truyền khắp khuôn viên trường.
“Nghe nói cậu ta là họ hàng nghèo được nhà họ Tô nhận nuôi từ quê lên.”
“Nhìn vẻ nghèo nàn đó xem, chắc chắn là dựa vào sự bố thí của nhà họ Tô mới được đến đây học.”
“Tránh xa cậu ta ra, loại người này không biết trên người mang theo mầm b/ệnh bẩn thỉu gì đâu.”
Những trò trẻ con này, Tô Ảnh căn bản chẳng thèm để ý.
Nhưng để không ảnh hưởng đến việc học của mình, cô vẫn nhắc nhở Tô Nhu Nhu một tiếng: