Khi nói những lời này, bà liên tục trừng mắt nhìn Giang Nhạc D/ao một cách đầy á/c ý.
Giang Nhạc D/ao chột dạ, sợ hãi không dám nhìn thẳng vào mắt bà.
Để báo đáp công ơn dưỡng dục của mẹ nuôi, cha mẹ tôi đã đưa cho bà mười triệu.
Ban đầu, mẹ nuôi kiên quyết không nhận.
Nếu bà nhận số tiền này, chẳng khác nào làm hoen ố tình cảm mẹ con giữa tôi và bà.
Bà nuôi tôi là hoàn toàn tự nguyện, yêu thương tôi cũng là chân thành tha thiết.
Tôi khuyên bà hãy nhận lấy, tình cảm là tình cảm, tiền bạc là tiền bạc, không thể đá/nh đồng với nhau được.
Có số tiền này, bà không cần phải vất vả b/án khoai tây chiên mỗi ngày nữa.
Dưới sự thuyết phục của tôi, mẹ nuôi đã nhận số tiền đó.
Trước khi rời đi, mẹ nuôi đã trò chuyện riêng với tôi một lúc.
Bà nói, chốn hào môn sâu như biển, bảo tôi phải cẩn thận và đề phòng mọi bề.
Đặc biệt là Giang Nhạc D/ao, con nhà tông không giống lông cũng giống cánh.
Mẹ của Giang Nhạc D/ao có thể làm ra chuyện ích kỷ và đ/ộc á/c như đá/nh tráo con gái, rồi vứt bỏ đứa con ruột th!t đến một thành phố xa xôi để bà nhặt được, thì con gái của mụ chắc chắn cũng chẳng phải hạng tử tế gì.
Ngay từ lần đầu gặp mặt, từ câu nói đầu tiên vu khống sự trong trắng của tôi, đã đủ biết cô ta muốn khiến cha mẹ ruột nghi ngờ và chán gh/ét tôi.
Tâm cơ của người phụ nữ này sâu không lường được.
Việc cha mẹ Giang vẫn có thể dung thứ cho một người như vậy ở lại nhà họ Giang, có lẽ, trong thâm tâm họ vẫn còn giữ lại chút tình cảm với cô ta cũng không chừng.
Tôi gật đầu, ghi nhớ kỹ những lời dặn dò của bà.
Mẹ nuôi tôi là một người phụ nữ đơn thân ly dị vô cùng đáng thương, từng trải qua biết bao giông bão. Tôi cùng bà đã từng chứng kiến nhiều khoảnh khắc đen tối của nhân gian, hiểu rõ nhân tính phức tạp đến nhường nào.
Luôn giữ vững sự cảnh giác, đối với bản thân mà nói thì chẳng bao giờ là thừa.
3、
Đến đón tôi là một chiếc Rolls-Royce được rửa sạch bóng loáng.
Vì thấy tôi ăn mặc giản dị, mẹ trước tiên dẫn tôi đến trung tâm thương mại m/ua quần áo.
Trong cửa hàng xa xỉ đắt đỏ, những bộ quần áo giá vài nghìn tệ, tôi muốn chọn gì thì chọn.
Tôi cũng không khách sáo với họ, muốn m/ua gì thì m/ua nấy.
Dù sao, tôi cũng là con gái ruột của họ. Cha mẹ muốn cưng chiều con cái mình, tôi vui vẻ đón nhận, tự nhiên sẽ gần gũi với họ hơn.
Giang Nhạc D/ao rất nhanh đã nhập vai bảo mẫu, khép nép, tươi cười đón tiếp.
Nhưng lại luôn tìm cơ hội để ly gián mối qu/an h/ệ giữa tôi và cha mẹ ruột.
"Em cứ tưởng tiểu thư Vi Vi đã quen với cuộc sống của người bình thường, đối mặt với vinh hoa phú quý bất ngờ, hành động tiêu xài hoang phí sẽ rất lạ lẫm hoặc gượng gạo, hay là mở mang tầm mắt."
"Không ngờ chị lại bình thản thong dong, không chút keo kiệt đến vậy. Quả nhiên sinh ra đã là người nhà giàu sang, dù ở trong môi trường nào, trong xươ/ng tủy vẫn mang dòng m/áu cao quý, nội tâm luôn hướng về cuộc sống giàu sang."
Ý của cô ta là, tôi được nuông chiều từ bé, hám danh hám lợi.
Đúng vậy.
Tôi thể hiện ra quá mức bình tĩnh.
Từ lúc gặp cha mẹ ruột không chút gợn sóng, đến khi ngồi lên chiếc xe sang đắt tiền, rồi bước vào cửa hàng xa xỉ mà hầu hết người bình thường cả đời không dám lại gần, tôi đều không hề nhìn đông ngó tây, tò mò cái này cái nọ.
Ngược lại, tôi rất tự tin, thậm chí còn mang lại cảm giác như thể mọi thứ vốn dĩ là như vậy.
Thì đã sao chứ?
Tôi chính là tính cách như thế, tôi sẽ không vì muốn làm hài lòng bất cứ ai mà vắt óc giả vờ điều gì.
Cha mẹ ruột chấp nhận được thì chấp nhận, không chấp nhận được thì tôi rời đi.
Vinh hoa phú quý, tôi có thể dựa vào nỗ lực của chính mình để giành lấy.
Tôi vừa định phản bác Giang Nhạc D/ao.
Mẹ đã lên tiếng trước, vẻ mặt không hài lòng: "Nhạc D/ao, ý con là sao? Thế giới này có ai mà không hướng về vinh hoa phú quý? Vi Vi sở hữu gương mặt nghiêng nước nghiêng thành, con bé xứng đáng với mọi thứ tốt đẹp trên thế giới này, chúng ta tình nguyện tiêu tiền cho con bé, con có quyền gì mà quản?"
"Hơn nữa tính cách này của con bé, rất hợp ý ta. Phụ nữ là phải tự tin phóng khoáng, bình tĩnh thong dong, lại thêm chút lạnh lùng xa cách đầy mê hoặc."
Cha cảnh cáo cô ta: "Nhạc D/ao, nếu còn không quản được cái miệng của con, thì thu dọn đồ đạc cút khỏi nhà họ Giang!"
Anh trai lườm cô ta một cái: "Lắm lời!"
Giang Nhạc D/ao sững sờ, đôi mắt to ngập nước lại tràn đầy lệ. Giống như những viên bi thủy tinh yêu quý vỡ tan tành trên mặt đất, trong mắt cô ta đầy vẻ vụn vỡ, nỗi đ/au đớn và bi thương vô tận.
Tôi rất hiểu cảm giác của cô ta lúc này.
Từ một thiên kim tiểu thư được vạn người cưng chiều, rơi xuống làm một bảo mẫu bị cha mẹ từng nâng niu trong lòng bàn tay tùy ý m/ắng nhiếc.
Mà vì để sinh tồn, cô ta buộc phải cúi đầu khép nép và lấy lòng.
Cuộc sống rơi xuống vực thẳm, đổi là ai thì cũng không chịu nổi.
Thế nhưng, tất cả đều là do cô ta tự chuốc lấy.
Giả sử cô ta là một người tốt, không ôm lòng đố kỵ và địch ý với tôi từ đầu đến giờ. Có lẽ, tôi và cha mẹ ruột của mình đều sẽ chấp nhận cô ta.
4、
Trở về nhà.
Căn phòng công chúa rộng 80 mét vuông của Giang Nhạc D/ao phải trả lại chủ cũ.
Đồ đạc do cô ta tự thu dọn, chuyển vào căn phòng bảo mẫu tối tăm chật hẹp.
Giang Nhạc D/ao không dám nói bậy bạ nữa.
Cô ta thay đổi chiến thuật, thông qua cách thức đầy cảm động để cố gắng khơi gợi lại tình yêu của cha mẹ và anh trai dành cho mình.
Cô ta lục trong ngăn kéo ra một cuốn album ảnh, mở từng trang từng trang một, trong đó là những bức ảnh chụp chung từ nhỏ đến lớn của cô ta với từng người trong nhà họ Giang.
Trước khi tôi xuất hiện, ai cũng yêu thương cô ta, cô ta đã từng cười rạng rỡ biết bao.
Những giọt nước mắt to tròn không ngừng rơi xuống cuốn album. Giang Nhạc D/ao từ những tiếng nức nở nhỏ ban đầu, chuyển thành ôm ch/ặt lấy cuốn album mà khóc lớn.
Cảm giác như cô ta thật sự rất đ/au lòng.
Tôi cứ nghĩ ba người trong phòng ít nhiều sẽ an ủi cô ta vài câu chứ?
Không ngờ, mẹ mất kiên nhẫn lên tiếng: "Đủ rồi đủ rồi, con cũng đâu phải con gái ruột của chúng ta, có khóc m/ù mắt cũng chẳng ích gì đâu."
Anh trai cười nhạo: "Đừng có được voi đòi tiên, tất cả đồ đạc trong căn phòng này cộng lại trị giá cả trăm triệu. Nếu không phải vì con đã dùng qua, chúng ta thấy gh/ê t/ởm, không định lấy lại, thì giờ con đã chẳng còn gì trong tay rồi."