Ông ta và Ngô Tố Phương có một trai một gái, con gái chính là Trần Khê. Cậu con trai năm nay mới học cấp hai, coi như là con cầu tự lúc về già, cả nhà đều vô cùng cưng chiều. Rõ ràng gia cảnh bình thường mà vẫn cho nó học trường tư thục đắt đỏ. Nghe nói mỗi năm chỉ riêng tiền học phí đã hơn mười vạn tệ.
Tôi vẫn như mọi khi, đỗ xe trước cửa khách sạn, đeo khẩu trang bước vào sảnh. Vừa ngồi trên ghế sofa nghỉ ngơi, tôi vừa canh thời gian gửi toàn bộ ảnh và video đã sắp xếp xong cho Trần Cường. Trần Cường nhanh chóng gọi lại, nhưng tôi cúp máy ngay. Tôi vứt bỏ chiếc sim điện thoại ẩn danh vừa m/ua tạm này đi, lặng lẽ ngồi chờ xem kịch hay.
Giang Thái Hòa dạo này sức khỏe suy sụp, thời gian ở khách sạn ngày càng ngắn. Trước đây thường ở nửa ngày, hai hôm nay toàn thuê phòng theo giờ. Đợi khi ông ta loạng choạng từ trên lầu đi xuống, Trần Cường đang hừng hực sát khí cũng vừa vặn ập đến. Mọi thứ, đều trùng hợp đến lạ kỳ.
“Mẹ kiếp, dám cắm sừng tao, xem tao có gi*t ch*t mày không!”
Trần Cường túm lấy cổ áo Giang Thái Hòa, giáng thẳng hai cái t/át tai khiến ông ta hoa mắt chóng mặt.
“A!”
Ngô Tố Phương hét lên một tiếng, bị Trần Cường đ/á văng sang một bên:
“Cút ngay, lát nữa tao về nhà tính sổ với mày sau!”
Lúc này khách sạn đang đông đúc, những người hóng chuyện nhanh chóng lấy điện thoại ra quay video. Giang Thái Hòa mấy ngày nay ăn không ngon ngủ không yên, lại còn phải đáp ứng Ngô Tố Phương, cơ thể đã suy kiệt trầm trọng. Dưới nắm đ/ấm của Trần Cường, ông ta hoàn toàn không có khả năng phản kháng.
Ông ta đá/nh không lại Trần Cường, nhưng ông ta còn có con trai.
Nhận được tin nhắn, Giang Hạo rẽ đám đông lao vào, nhìn thấy Giang Thái Hòa bị đá/nh đến m/áu me đầm đìa, nó gào lên gi/ận dữ:
“Bố! Bố có sao không!”
21.
Giang Thái Hòa bao năm nay nuôi đứa con này cũng không uổng phí. Giang Hạo nhanh chóng lao vào ẩu đả với Trần Cường. Sau đó, nó bị Trần Cường đ/è xuống đất t/át tới tấp. Kính vỡ, răng bay, mặt sưng vù.
Sức của Trần Cường thật sự rất lớn, hai bảo vệ chạy tới cũng không ngăn nổi hắn.
Tôi rẽ đám đông, cất tiếng hét kinh thiên động địa:
“Trời ơi!”
“Con trai, đừng đá/nh nữa, đó là bố vợ con đấy!”
“Giang Thái Hòa, ông còn là con người không? Cắm sừng ai không cắm, lại đi cắm sừng lên đầu mẹ vợ của con trai mình!”
Chỉ vài câu ngắn ngủi, lượng thông tin quá đỗi khủng khiếp. Ngay cả bảo vệ cũng ngẩn người, bị Trần Cường hất văng ra. Những người đứng xem vốn tưởng chỉ là vụ bắt gh/en bình thường, không ngờ lại có mối qu/an h/ệ phức tạp thế này, ai nấy đều vô cùng phấn khích.
Tôi đứng một bên sốt ruột dậm chân:
“Thông gia ơi, thông gia đừng đá/nh nữa!”
Trần Cường nghe tin Giang Hạo là bạn trai của con gái mình, tức đến mức suýt ngất xỉu. Hắn buông Giang Hạo đang nằm như con chó ch*t ra, gầm lên một tiếng rồi nhấc bổng Giang Thái Hòa lên quá đầu. Sau đó, như ném một bao cát, hắn ném mạnh ông ta xuống đất.
Trần Cường đã đỏ mắt sát khí, lúc đá/nh người hoàn toàn không nương tay. Khi Giang Thái Hòa rơi xuống, gáy ông ta đ/ập mạnh vào góc cầu thang cứng ngắc, từ đó không còn động tĩnh gì nữa. Đám đông xung quanh vang lên những tiếng kêu thất thanh:
“A, m/áu, nhiều m/áu quá!”
Tôi lao đến bên cạnh Giang Thái Hòa, lắc mạnh cơ thể ông ta:
“Chồng ơi, chồng có sao không?!”
Người tốt bụng bên cạnh nhắc nhở tôi:
“Dì ơi, đừng lắc ông ấy, cẩn thận làm tình trạng nặng thêm!”
Làm tình trạng nặng thêm?
Tôi càng lắc mạnh hơn, chỉ h/ận không thể lắc ch*t tươi Giang Thái Hòa ngay tại chỗ.
“Chồng ơi, đừng làm em sợ mà!”
“Ông tỉnh lại đi, ông mau tỉnh lại đi!!!”
22.
Giang Thái Hòa phải vào ICU. Bác sĩ nói gáy ông ta bị chấn thương nghiêm trọng, cộng thêm b/ệnh cao huyết áp sẵn có, tình hình không mấy khả quan.
Giang Hạo bị g/ãy sống mũi, thủng màng nhĩ và g/ãy bốn cái xươ/ng sườn. Theo báo cáo của trung tâm giám định tư pháp, Giang Thái Hòa có khả năng bị thương tích cấp một, còn Giang Hạo bị thương nhẹ cấp hai. Trần Cường không chỉ phải ngồi tù mà còn phải bồi thường toàn bộ tiền viện phí. Tính sơ sơ cũng phải mất mấy chục vạn tệ.
Thông gia biến thành kẻ th/ù.
Trần Khê không còn vẻ kiêu ngạo như trước, cùng mẹ nó khóc lóc chạy đến b/ệnh viện dập đầu với tôi:
“Dì ơi, xin dì hãy tha cho bố cháu!”
Nếu người nhà nạn nhân cung cấp đơn bãi nại, tòa án sẽ cân nhắc giảm nhẹ hình ph/ạt.
Tôi đỏ hoe mắt thở dài:
“Hai bố con đều nằm viện cả rồi, không biết phải tốn bao nhiêu tiền viện phí đây...”
Ngô Tố Phương nghiến răng:
“Bao nhiêu viện phí, chúng tôi cũng đền!”
Tôi nhận tiền, vui vẻ viết đơn bãi nại.
Giang Thái Hòa sau một tuần ở ICU thì chuyển sang phòng b/ệnh thường. Bác sĩ nói một tràng thuật ngữ chuyên môn, tôi cũng chẳng hiểu gì. Đại loại là xuất huyết, đột quỵ, nửa đời sau phải ngồi xe lăn rồi.
Giang Hạo thì đỡ hơn, g/ãy xươ/ng sườn cũng không cần uống th/uốc gì đặc biệt, chỉ cần về nhà nằm nghỉ là được. Dù sao nó cũng còn trẻ, chắc tầm hai ba tháng là hồi phục.
Trong thời gian nằm viện, mỗi lần Trần Khê đến thăm, nó đều lôi kéo bảo anh ta đừng kiện bố mình. Thời gian lâu dần, Giang Hạo cũng dần hết hy vọng với Trần Khê.
Hơn nữa, chuyện Ngô Tố Phương và Giang Thái Hòa cặp kè với nhau đã lan truyền khắp nơi. Giang Hạo x/ấu hổ đến mức không dám ra cửa, nhưng vẫn không ngăn nổi sự tò mò của thiên hạ. Hôm qua, nó còn tức gi/ận đ/ập nát điện thoại. Hình như là vì trong nhóm bạn cấp ba, ai cũng lôi chuyện này ra chế giễu nó.
23.
Công ty của Giang Thái Hòa đã làm thủ tục nghỉ hưu cho ông ta, lương hưu được hơn sáu ngàn tệ. Tôi dùng bốn ngàn thuê một người hộ lý ban ngày tính tình rất gắt gỏng, vẫn còn dư được hai ngàn. Còn chuyện ăn uống gì đó, chỉ cần không để ông ta ch*t đói là được. Còn việc tắm rửa, đẩy ông ta đi công viên hít thở không khí trong lành á? Đừng có mơ.