Thấy tôi không quản lý, người hộ lý cũng được dịp lười biếng, chăm sóc Giang Thái Hòa ngày càng qua loa. Giang Hạo chê ông ta đầy mùi xú uế, dọn thẳng ra ngoài ở. Nó tìm được việc làm ở thành phố bên cạnh, rất ít khi về nhà. Trừ khi mở miệng xin tiền tôi, bình thường nó gần như không liên lạc với tôi.
Tất nhiên là tôi không đời nào cho nó tiền, còn đi khắp nơi kể lể với họ hàng bạn bè về sự bất hiếu của nó. Rảnh rỗi tôi lại đăng lên mạng xã hội, than vãn về số phận bi đát của tôi và Giang Thái Hòa. Nuôi con trai khôn lớn vất vả bao nhiêu, giờ nó lại bỏ mặc người cha liệt giường bấy nhiêu. Bản thân thì trẻ khỏe, không muốn ki/ếm tiền mà còn ép cha mẹ phải móc hết tiền dưỡng già ra.
Giang Hạo tức đến mức chặn số tôi. Ngược lại, con gái tôi, khi nghỉ học về nhà thấy bố liệt giường thì sợ hãi không ít. Nó từng muốn chăm sóc Giang Thái Hòa, nhưng sau khi biết rõ đầu đuôi sự việc thì tức đến phát khóc. Từ đó, nó hoàn toàn hết hy vọng với bố mình, chỉ dốc lòng học hành, mong sau này ki/ếm được tiền để đón tôi lên Bắc Kinh sống cùng.
Tôi không đồng ý. Cuộc sống của tôi bây giờ, thoải mái vô cùng. Ban ngày rảnh rỗi lại ch/ửi bới Giang Thái Hòa vài câu, tâm trạng không tốt còn có thể đá/nh ông ta một trận cho hả gi/ận. Tôi để hộ lý và Giang Thái Hòa ở căn nhà cũ, còn mình dọn vào căn nhà vốn m/ua cho con gái, vừa yên tĩnh vừa tự do tự tại.
24.
Số tiền bồi thường của nhà họ Trần, giờ đây đều nằm trong thẻ của tôi. Hơn nữa, dù mọi người có cười nhạo Giang Thái Hòa, nhưng đối với tôi, họ lại bày tỏ sự đồng cảm nhiều hơn. Có tiền, có thời gian, lại còn có một ông chồng liệt giường mỗi tháng đều đặn nộp lương hưu cho mình. Cuộc sống này, thật sự quá đỗi viên mãn.
Ngược lại, mẹ con Ngô Tố Phương, nghe nói cuộc sống vô cùng chật vật. Bố mẹ Trần Cường c/ăm h/ận Ngô Tố Phương đến tận xươ/ng tủy, cứ hở ra là lại tìm đến tận nhà gây rối. Cửa hàng rư/ợu th/uốc của họ, công việc kinh doanh sa sút không phanh. Trần Khê cũng trở thành trò cười cho thiên hạ, đến cả công việc cũng bị mất. Nghe nói cô ta đã tìm vài đối tượng hẹn hò, nhưng bố mẹ nhà người ta vừa nghe đến danh tiếng của gia đình cô ta là lập tức ngăn cản ngay.
“La Thu Vân, đồ đàn bà đ/ộc á/c, khốn kiếp!”
Trong phòng ngủ lại vang lên tiếng ch/ửi bới của Giang Thái Hòa.
Hôm nay hộ lý xin nghỉ, đến lượt tôi chăm sóc Giang Thái Hòa một ngày. Tôi nằm trên giường lướt điện thoại, bật âm lượng lên mức cao nhất.
Đã có sức ch/ửi người như thế, thì cứ nhịn đói hai ngày đi.
Còn tôi, lát nữa nên ăn lẩu hay ăn đồ nướng đây nhỉ?
[HẾT]