Tôi vốn không định đi.
Cho đến khi Kiều Vãn Thanh nhắn tin riêng cho tôi.
【Chị Đường, chị đăng tấm ảnh đó chẳng phải là muốn Lục Tư Hằng xót xa cho chị sao? Nhưng tối qua anh ấy đã ở bên em suốt cả đêm.】
Kèm theo là tấm ảnh chụp bóng lưng Lục Tư Hằng đang ngồi trên sofa căn hộ của cô ta.
Tôi nhìn hai giây, đưa điện thoại cho Lâm Tuế.
Lâm Tuế xem xong, ch/ửi thề một tràng rất tục tĩu.
Chu Dật chỉ hỏi: "Có hồi đáp không?"
Tôi nói: "Không."
Anh gật đầu: "Vậy ngày mai gặp trực tiếp."
Ngày hôm sau tại hiện trường sự kiện, Kiều Vãn Thanh mặc một chiếc váy dài màu bạc, trên cổ đeo một sợi dây chuyền sapphire.
Người dẫn chương trình khen cô ta: "Hôm nay Vãn Thanh đẹp như ánh trăng trên biển vậy."
Cô ta cười dịu dàng: "Là sợi dây chuyền quá đẹp, em chỉ là được thơm lây thôi."
Tiếng vỗ tay dưới sân khấu rất nhiệt liệt.
Tôi và Lâm Tuế ngồi ở hàng thứ ba.
Chu Dật có việc đột xuất, chỉ đưa chúng tôi đến cửa.
Kiều Vãn Thanh nhìn thấy tôi, nụ cười khựng lại một chút rồi nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên.
Trong phần phỏng vấn, có phóng viên cố tình hỏi: "Vãn Thanh, trên mạng nói cô chen chân vào mối qu/an h/ệ giữa ông Lục và bạn thanh mai, cô nghĩ sao?"
Kiều Vãn Thanh cầm micro, hốc mắt lập tức đỏ hoe.
"Em không muốn đá/nh giá quá khứ của người khác. Em chỉ biết rằng khi em và Tư Hằng ở bên nhau, anh ấy đang đ/ộc thân. Em cũng hy vọng mọi cô gái đều được đối xử dịu dàng, đừng dùng quá khứ để làm tổn thương người hiện tại."
Dưới sân khấu có người vỗ tay.
Lâm Tuế nói bên tai tôi: "Lời này của cô ta dịch ra chính là: Chị đừng có mà bén mảng đến đây."
Tôi nhìn lên sân khấu.
Người dẫn chương trình vội chuyển chủ đề: "Sợi dây chuyền mà Vãn Thanh đeo hôm nay là tác phẩm quan trọng nhất của thương hiệu chúng tôi trong mùa này, nghe nói còn có sự tham gia của một cố vấn thiết kế bí ẩn phía sau."
Kiều Vãn Thanh cười nói: "Vâng, em cũng rất muốn được gặp vị thầy đó."
Người phụ trách thương hiệu lên sân khấu, cầm micro.
"Sợi dây chuyền này tên là Quy Triều, bản thảo thiết kế gốc đến từ một nhà thiết kế trẻ vào năm năm trước. Hôm nay chúng tôi rất vinh dự được mời người nhà của cô ấy đến tham dự."
Tôi ngẩn người.
Lâm Tuế nhìn tôi: "Người nhà?"
Người phụ trách nói tiếp: "Mời cô Ôn Đường lên sân khấu."
Ánh đèn chiếu vào tôi.
Nụ cười trên mặt Kiều Vãn Thanh suýt nữa thì tắt ngấm.
Tôi không nhúc nhích.
Người phụ trách lại nói: "Cô Ôn?"
Lâm Tuế đẩy tôi một cái: "Đi đi."
Tôi đứng dậy lên sân khấu.
Kiều Vãn Thanh chằm chằm nhìn vào cổ tôi, như thể muốn nhìn thấu tôi vậy.
Người phụ trách cười giải thích: "Bản thảo thiết kế gốc của Quy Triều là tác phẩm cô Ôn để lại cho xưởng của chúng tôi năm năm trước. Sau đó vì cô Ôn ra nước ngoài tu nghiệp nên dự án bị tạm hoãn. Lần tái khởi động này, chúng tôi đã hoàn thiện theo bản gốc, chỉ sửa một vài chi tiết nhỏ."
Dưới sân khấu bắt đầu bàn tán.
Kiều Vãn Thanh theo bản năng sờ lên sợi dây chuyền trên cổ mình.
Người dẫn chương trình kinh ngạc: "Vậy sợi Vãn Thanh đeo hôm nay là thiết kế của cô Ôn sao?"
Người phụ trách gật đầu: "Có thể nói là như vậy."
Kiều Vãn Thanh lập tức tiếp lời: "Hóa ra là tác phẩm của chị Đường, thật trùng hợp. Sao chị Đường không nói sớm ạ? Nếu chị nói sớm, em chắc chắn sẽ trân trọng nó hơn."
Tôi nhìn cô ta: "Tôi cũng mới biết là cô sẽ đeo nó."
Người phụ trách cười hơi ngượng ngùng.
Kiều Vãn Thanh lại nói: "Chị Đường, chị sẽ không phiền vì em đeo nó chứ?"
Tôi nói: "Không phiền."
Cô ta thở phào nhẹ nhõm.
Tôi bồi thêm một câu: "Chỉ cần cô đừng nói là nó giống cô là được."
Dưới sân khấu có người cười thành tiếng.
Sắc mặt Kiều Vãn Thanh cứng đờ.
Phóng viên lập tức hào hứng: "Cô Ôn, ý cô là sao ạ?"
Tôi cầm lấy micro.
"Ý nghĩa gốc của Quy Triều là người rời đi sẽ trở về bến bờ của mình. Chẳng liên quan gì đến ánh trăng trên biển mà cô Kiều vừa nói cả."
Lâm Tuế dưới sân khấu vỗ tay, tiếng vỗ rất lớn.
Kiều Vãn Thanh gượng cười: "Em chỉ là phối hợp với người dẫn chương trình thôi."
Tôi nói: "Ừ, phối hợp rất tốt."
Người phụ trách vội vàng giảng hòa: "Đều là những cách hiểu tốt đẹp cả thôi."
Đúng lúc này, một nhân viên vội vã lên sân khấu, nói nhỏ vào tai người phụ trách vài câu.
Sắc mặt người phụ trách thay đổi.
Kiều Vãn Thanh hỏi: "Sao vậy ạ?"
Nhân viên nhìn chằm chằm vào sợi dây chuyền trên cổ cô ta.
"Cô Kiều, phiền cô tháo sợi dây chuyền xuống trước ạ."
Kiều Vãn Thanh ngẩn người: "Tại sao?"
Người phụ trách hạ giọng: "Khóa cài của sợi dây chuyền này có vấn đề, cần kiểm tra."
Ống kính của các phóng viên lập tức chĩa lên.
Kiều Vãn Thanh không chịu: "Vừa nãy vẫn ổn mà, sao tự nhiên lại kiểm tra?"
Nhân viên lấy ra một tấm ảnh: "Vì chúng tôi phát hiện ra, sợi cô đang đeo không phải là sợi nằm trong két sắt của thương hiệu."
Dưới sân khấu hoàn toàn lo/ạn lên.
Sắc mặt Kiều Vãn Thanh trắng bệch.
"Ý các người là sao?"
Người phụ trách giọng đanh lại: "Cô Kiều, xin hãy tháo sợi dây chuyền xuống. Chúng tôi cần x/ác nhận xem nó có bị đá/nh tráo hay không."
Khi Kiều Vãn Thanh tháo dây chuyền trên sân khấu, tay chân cô ta rối lo/ạn cả lên.
Khóa cài rất ch/ặt, cô ta càng vội càng không mở được.
Người dẫn chương trình định giúp thì bị người phụ trách ngăn lại.
"Để nhân viên làm."
Nhân viên đeo găng tay lên sân khấu, giúp cô ta tháo dây chuyền rồi đặt vào khay.
Một nhân viên khác cầm đèn soi, chưa đầy hai giây đã nói: "Không phải hàng gốc."
Tiếng màn trập máy ảnh của phóng viên vang lên chói tai.
Kiều Vãn Thanh lập tức nói: "Em không biết, em lấy từ phòng trang điểm thì đã là sợi này rồi."
Người phụ trách mặt mày khó coi: "Cô Kiều, sợi dây chuyền này giá trị không thấp. Trong thời gian cô đeo, chỉ có ê-kíp của cô tiếp xúc với nó thôi."
Quản lý của Kiều Vãn Thanh lao lên sân khấu: "Các người có ý gì? Nghi ngờ chúng tôi ăn tr/ộm à?"
Lâm Tuế dưới sân khấu hét lớn: "Ê-kíp các người cũng đâu phải lần đầu đưa phong bì đâu, đừng kích động thế."
Quản lý nhận ra cô ấy, sắc mặt càng tệ hơn: "Cô ngậm miệng lại!"