Bị Trương Miên u/y hi*p, cô ta lập tức im bặt.
Giọng nói lạnh lùng của hệ thống lại vang lên.
【Cần phải nhắc nhở ký chủ, tính cả hôm nay, cô đã liên tiếp hai lần không hoàn thành nhiệm vụ, nếu còn một lần nữa, hệ thống sẽ trực tiếp phán định nhiệm vụ thất bại.】
Liên tiếp hai lần thất bại, Tô D/ao bắt đầu giở trò chó cùng rứt giậu.
Cô ta theo dõi tôi ngày càng sát sao.
Tình hình không chỉ dừng lại ở việc giám sát, bám đuôi, lén lút nhìn tr/ộm.
Buổi trưa tan học, cô ta nhất quyết đòi đi cùng tôi đến nhà ăn.
Ánh mắt dán ch/ặt vào khay cơm của tôi.
Tôi vừa lấy cơm xong, cô ta liền xông đến bảo cô phục vụ cho một suất y hệt.
Giây tiếp theo, tôi lại lấy thêm hai suất giống hệt cho các bạn cùng phòng.
Việc này khiến cô ta tức đến mức nuốt không trôi cơm.
Ngoài những việc đó, dù là đi dạo phố, đến thư viện hay đi lấy hàng chuyển phát, tôi đều rủ các bạn cùng phòng đi cùng.
Việc gì có thể làm đông người, tuyệt đối không bao giờ để mình lẻ loi.
Kết quả của việc này là mối qu/an h/ệ giữa tôi với Trương Miên và Hứa Thiến Thiến ngày càng tốt đẹp.
Còn Tô D/ao lại trở nên lo âu vì nhiệm vụ ngày càng khó thực hiện.
Nhưng con người đâu phải là anh em sinh đôi dính liền, tôi luôn có lúc lẻ loi, và đó là lúc cô ta quấn lấy tôi hỏi không ngừng.
“Vãn Tinh, cậu đi đâu thế?”
“Nói mình nghe chút đi.”
“Mình cũng muốn đi cùng.”
“Có gì mà không nói được chứ?”
“Chẳng lẽ nơi cậu đi không thể cho ai thấy à?”
“Mình đã bảo mà, sao cậu lại giàu có như thế chứ...”
Để ép tôi phải mở miệng, cô ta đúng là không từ th/ủ đo/ạn nào, thậm chí còn tung tin đồn nhảm về tôi.
Các bạn học xung quanh đều nhìn về phía này.
Tôi nhìn cô ta từ trên xuống dưới một lượt rồi cười:
“Cậu không thể cứ làm nhiều việc mờ ám rồi quay sang tung tin đồn nhảm về người khác được.”
“Tôi với cậu thân thiết lắm sao, tại sao đi đâu cũng phải báo cáo với cậu?”
“Cho cậu biết cũng được, tôi sắp đi dự một buổi đấu giá, muốn vào đó bắt buộc phải chứng minh tài sản gia đình trên 10 tỷ, cậu nghĩ mình có tư cách không?”
Sắc mặt Tô D/ao xanh mét.
Tiếng cười khẽ vang lên xung quanh.
Khoảng thời gian này, hành vi bám đuôi và bắt chước của cô ta đã thu hút sự chú ý của rất nhiều bạn học, họ đều đang bàn tán sau lưng cô ta.
Không ngờ Tô D/ao vẫn không từ bỏ, nhất quyết đòi đi theo tôi.
Thế nhưng, còn chưa kịp vào hội trường đấu giá, cô ta đã bị chặn lại.
“Tôi là bạn cùng phòng của Lâm Vãn Tinh, chúng tôi đi cùng nhau, các người dựa vào đâu mà chặn tôi!”
Tô D/ao thấy không vào được liền gào thét ở cửa.
Cô ta còn không ngừng gọi tên tôi để làm tôi mất mặt.
Có nhân viên phục vụ tiến lại hỏi, tôi lạnh mặt nói:
“Kẻ ăn vạ đấy, cứ xử lý theo cách của các anh là được.”
Sau đó tôi nghe thấy những từ như “báo cảnh sát”.
Tô D/ao mặt tái mét, lủi thủi bỏ đi.
Tôi cứ tưởng cô ta sẽ dừng lại tại đó, không ngờ cô ta lại đi kiện lên giáo viên chủ nhiệm.
Nói rằng ký túc xá chúng tôi cô lập cô ta, yêu cầu là muốn tôi làm gì cũng phải dẫn cô ta theo.
“Em chỉ muốn hòa đồng với mọi người, hy vọng Vãn Tinh có thể chấp nhận em, em thật sự rất muốn làm bạn với cậu ấy.”
Đôi mắt cô ta đỏ hoe, gần như phát huy khả năng diễn xuất đỉnh cao nhất trong đời.
Trong khi ba chúng tôi đứng một bên, đối lập với một mình cô ta.
Các thầy cô gần như đều tin rằng chúng tôi đông người b/ắt n/ạt cô ta ít người.
Trương Miên và Hứa Thiến Thiến đều cạn lời.
Tôi lại mỉm cười nói:
“Sao có thể thế được ạ thầy cô, chúng em còn có đồng phục ký túc xá đây này, qu/an h/ệ không tốt thì làm sao mà mặc đồ giống nhau được ạ?”
Trương Miên lập tức phối hợp, gật đầu lia lịa:
“Đúng đúng, Vãn Tinh tặng mỗi người chúng em một cái đấy ạ, qu/an h/ệ không tốt thì làm sao tặng như thế được?”
Lúc trước khi hệ thống nói chiếc áo phông này không tính điểm, Tô D/ao không nuốt trôi cục tức này.
Để gỡ vốn, cô ta gần như ngày nào cũng mặc.
Thế là các thầy cô đều tin vào lời giải thích “đồng phục ký túc xá”.
Nhưng Tô D/ao lại kịch liệt phủ nhận:
“Đồng phục gì chứ, Lâm Vãn Tinh chỉ tặng hai người họ thôi, cái áo đó là đồ thường ngày em tự m/ua!”
Tôi tỏ vẻ bối rối:
“A? Hóa ra bạn Tô đây m/ua nổi món đồ vài nghìn tệ cơ à, nhưng tại sao còn nộp đơn xin trợ cấp khó khăn...”
Chỉ cần không phải kẻ ngốc đều hiểu ý tôi.
Ví dụ về người giàu giả nghèo để xin trợ cấp nhiều vô kể.
Các thầy cô lần lượt ngồi thẳng người dậy, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc.
Sắc mặt Tô D/ao lập tức tái nhợt.
Cuối cùng dù Tô D/ao có biện minh thế nào, cô ta vẫn bị hủy bỏ suất trợ cấp.
Cha mẹ cô ta đã ly hôn, hiện tại cô ta đang sống với người cha nghiện c/ờ b/ạc, ông ta không đá/nh đ/ập cô ta là may rồi, chứ đừng nói đến việc cho tiền.
Sau khi mất trợ cấp, cuộc sống của cô ta càng trở nên khó khăn hơn.
Thế là tôi nghe thấy Tô D/ao muốn dùng tuổi thọ để đổi lấy một ít tiền.
Nhưng bị hệ thống từ chối thẳng thừng.
【Ký chủ, tuổi thọ không thể đổi trực tiếp thành tiền.】
【Cái này cũng không được, cái kia cũng không xong, giữ ngươi lại có ích gì!】
Hệ thống không quan tâm đến sự đi/ên cuồ/ng của cô ta, giọng điệu vẫn lạnh lùng.
【Tích điểm có thể đổi thành tiền, nhưng chỉ khi đạt 60 điểm mới có thể mở khóa, xin ký chủ hãy nhanh chóng ki/ếm đủ điểm.】
Tô D/ao như người sắp ch*t đuối cuối cùng cũng vớ được một cọc gỗ.
Từ ngày đó, cô ta càng bắt chước tôi một cách quá đáng hơn.
Chiếc camera ẩn tôi lắp từ trước đã ghi lại cảnh cô ta lục lọi đồ đạc của tôi.
Sau khi lục xong, cô ta dùng tuổi thọ để đổi lấy tất cả những món đồ tương ứng với tôi.
Tuổi thọ -1.
Tuổi thọ -1.
Tuổi thọ -1.
...
Cô ta không biết mệt mỏi, cứ như kẻ đi/ên.
【Dù sao sau này cơ thể này cũng đâu phải của tôi, đổi nhanh lên!】
Cho đến khi hệ thống nói:
【Ký chủ, cô đã thấu chi 20 năm tuổi thọ để đổi lấy vật phẩm tương ứng, do hạn chế của quy tắc quản lý hệ thống, cửa sổ đổi đã tạm thời bị đóng.】
Đồng thời, số điểm của cô ta cũng tăng lên 25.
Tôi như không hề hay biết, lại thay một loạt đồ mới trị giá sáu con số.
Lần này, Tô D/ao đã không còn tuổi thọ để đổi nữa.