Trên đường trở về, nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ, tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý để đón nhận cơn giông bão.
Đến sân nhà cũ, xe vừa dừng, Cảnh Thiên đã một mình đi vào trước, anh ta chẳng bao giờ đợi tôi.
Trước khi vào nhà, tôi vô tình ngước mắt lên, nhìn thấy bóng người lay động bên cửa sổ tầng hai.
Khi tôi bước vào, liền nghe thấy tiếng bố chồng quở trách Cảnh Thiên: "Con nhìn xem những việc tốt con đã làm đi! Con có xứng với Noãn Ý không? Có xứng với ông nội nó không?"
Thấy tôi vào, bố chồng an ủi: "Con yên tâm, bố sẽ làm chủ cho con."
Tôi đứng sang một bên, gọi một tiếng "Bố" rồi không nói thêm lời nào nữa.
"Ôn Noãn Ý, con lên đây", mẹ chồng đứng ở đầu cầu thang tầng hai gọi tôi.
Tôi đã biết chuyện gì sắp xảy ra. Quay đầu nhìn kẻ chủ mưu, bắt gặp ánh mắt trêu chọc cùng nụ cười nơi khóe môi mỏng của anh ta.
Tôi không phản ứng, vô cảm bước lên lầu. Thấy tôi như vậy, Cảnh Thiên thoáng sững sờ.
Sự quý phái, thể diện của Cảnh phu nhân vốn dĩ không cần phải giữ gìn trước mặt tôi. Có lẽ vì thực sự xót con trai, hôm nay bà ấy lần đầu tiên động tay với tôi.
Khi bị đá/nh, tôi thoáng ngẩn người, không ngờ bà ấy lại ra tay, lại còn mạnh tay đến thế, khuôn mặt đ/au rát như bị lửa đ/ốt.
Bà ấy lại bắt đầu bài giáo huấn: "Noãn Ý, làm vợ mà để xảy ra chuyện như thế này, con nên tự kiểm điểm lại bản thân. Không giữ nổi trái tim chồng, là do con làm chưa tốt. Nó bị khiển trách, con có thể bình thản đứng nhìn sao?"
……
Khi bước ra, trên mặt tôi đã hằn rõ dấu tay, nửa bên mặt có lẽ đã sưng vù lên.
Cuối cùng bố chồng lên lầu "giải c/ứu" tôi, sau đó bố mẹ chồng lại tranh cãi trong phòng ngủ, cũng chẳng qua là những lời lặp đi lặp lại. Đã nghe quá nhiều lần, không muốn nghe nữa nên tôi xoay người xuống lầu.
Tại chân cầu thang, Cảnh Thiên đứng đó hút th/uốc, lưng dựa vào lan can, một tay đút túi quần, bóng lưng toát lên vẻ cô đ/ộc, khí chất chẳng khác nào một tên công tử bột.
Tôi lặng lẽ xuống lầu, khi đi ngang qua anh ta, bị kéo mạnh cổ tay khiến tôi buộc phải quay người lại.
Nhìn thấy nửa bên mặt sưng tấy của tôi, Cảnh Thiên dùng bàn tay đang kẹp điếu th/uốc nâng cằm tôi lên, xoay sang một bên rồi khẽ cười nhạt: "Chậc, mẹ ra tay thật á/c, nhưng đó cũng là do cô đáng đời!", nửa câu sau tràn đầy sự tà/n nh/ẫn.
Bị khói th/uốc của anh ta làm cho sặc, tôi ho nhẹ một tiếng, gạt tay anh ta ra.
Cảnh Thiên nheo đôi mắt dài hẹp nhìn tôi đầy vẻ nửa đùa nửa thật, giọng điệu đầy tà khí: "Ôn Noãn Ý, có hối h/ận vì lấy tôi không?"
Tôi đột nhiên bật cười thành tiếng: "Hối h/ận thì có ích gì? Hay là anh có th/uốc hối h/ận?"
Cảnh Thiên không nói gì nữa, nhưng ánh mắt thâm đ/ộc vẫn nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi cụp mắt nhìn mẩu th/uốc lá sắp ch/áy hết trên tay anh ta, tự giễu cười một tiếng.
Không phải là tôi chưa từng đề cập đến chuyện ly hôn, nhưng anh ta không đồng ý. Anh ta đã nói gì nhỉ? Làm sao có thể chán nhau nhanh như vậy được.
Tôi không ở lại ăn cơm mà rời đi ngay, vì chỉ cần tôi còn ở đó, bố mẹ chồng sẽ không tránh khỏi cãi vã.
Những lời trách móc của mẹ chồng, tôi đều tiếp nhận một cách bất khuất, tôi phải luôn tự nhắc nhở bản thân.
Từ nhà cũ ra về, tôi bảo tài xế đưa mình về, kết quả đi được nửa đường thì nhận được điện thoại từ viện dưỡng lão.
Cô y tá ở đầu dây bên kia nói: "Cảnh thái thái, tình hình của mẹ cô không được tốt lắm, cô mau đến đây một chuyến đi."
Cúp máy, tôi bảo tài xế lái xe đến viện dưỡng lão, trên đường đi tôi nắm ch/ặt túi xách, lòng hoảng lo/ạn không yên.
Đến phòng b/ệnh, người phụ nữ trên giường đã g/ầy đến mức chỉ còn da bọc xươ/ng, khắp người cắm đầy ống truyền, đang đeo ống thở.
Rõ ràng hai hôm trước đến thăm vẫn còn tốt, sao đột nhiên lại thành ra thế này? Tôi hỏi cô y tá chăm sóc mẹ.
Cô y tá r/un r/ẩy không dám ngẩng đầu, nói: "Mẹ cô sáng nay nhìn thấy tin tức…".
Năm năm qua, Cảnh Thiên đã đ/âm vào tim tôi không biết bao nhiêu nhát d/ao, nhưng trước mặt mẹ, tôi vẫn có thể đóng vai một cô gái hạnh phúc, đỏ mặt kể cho bà nghe về chúng tôi, về Cảnh Thiên.
Bước tới nắm lấy tay mẹ, tôi không kìm được mà nghẹn ngào. Cả đêm trông mẹ, Cảnh Thiên không hề gọi điện lấy một cuộc.
Sáng hôm sau, mẹ mới dần tỉnh lại, nhìn thấy tôi liền gọi "Noãn Noãn", rồi đôi mắt đục ngầu ầng ậc nước.
Nắm lấy tay tôi, bà nghẹn ngào: "Mẹ hối h/ận rồi, trước kia con nói con thích nó, hai đứa lại cùng nhau lớn lên, mẹ cứ ngỡ đã tìm cho con một bến đỗ tốt, kết quả là bây giờ…", nói được nửa chừng, mẹ bắt đầu ho dữ dội.
Tôi vỗ lưng cho mẹ, lại đút cho bà nửa cốc nước ấm, khẽ dỗ dành: "Mẹ, không nhắc chuyện đó nữa nhé, đều qua cả rồi."
"Con bây giờ sống vất vả lắm đúng không? Phu nhân nhà họ Cảnh mạnh mẽ như vậy, vốn dĩ đã không đồng ý cuộc hôn nhân này, Cảnh Thiên lại đối xử với con như thế", nói xong, nước mắt mẹ không ngừng rơi.
"Không đâu ạ, chúng con lại không sống cùng nhau, hơn nữa bây giờ con giàu thế này, sống thoải mái lắm", tôi cố gắng cong môi, để bản thân cười một cách tự nhiên nhất.
Bà nhìn tôi hồi lâu, quay mặt đi lặng lẽ rơi lệ, hồi lâu sau mới nói: "Noãn Noãn, xin lỗi con, là mẹ có lỗi với con."
Bầu không khí tĩnh lặng đến mức nghẹt thở.
Bà chậm rãi quay đầu, hỏi tôi: "Có thể gọi Cảnh Thiên đến gặp mẹ không?"
Đột nhiên, tim tôi đ/au như c/ắt, cảm giác đ/au đớn lan tỏa không sao xua tan nổi.
Tôi hứa với mẹ, đứng dậy đi ra cửa gọi điện cho Cảnh Thiên, gọi hết cuộc này đến cuộc khác… nhưng tất cả đều như muối bỏ biển.
Cuối cùng tôi gọi cho thư ký của anh ta, thư ký nói: "Cảnh tổng sau khi về nhà hôm qua thì không đến công ty nữa, nói là muốn đi Úc nghỉ dưỡng."
"Đi Úc nghỉ dưỡng gì chứ? Thế còn công ty thì sao?"
"Nói là đi cùng bạn gái, công ty có cô ở đây thì không sụp được đâu ạ", giọng thư ký ngày càng nhỏ dần.
Cúp điện thoại, tôi đứng ở cửa lặng đi rất lâu.
Mẹ bắt đầu mê sảng, lúc tỉnh lúc mê, mỗi lần tỉnh lại miệng đều lẩm bẩm cái tên "Cảnh Thiên".
Sau đó tôi lại gọi cho anh ta vô số cuộc điện thoại, gửi hàng trăm tin nhắn.