Tái sinh: Hậu truyện trọn vẹn

Chương 7

10/08/2026 22:45

Nụ cười của Tần Ngải Duyệt cứng đờ, cô ta không cam tâm nói: "Người không được yêu mới mãi là kẻ thứ ba".

Tôi không nhịn được mà bật cười: "Chính x/ác!" Tôi không thèm để ý đến cô ta nữa, quay người bỏ đi.

Cô ta không tiếc công đến để làm tôi gh/ê t/ởm, nhưng lại như đ/ấm vào bông, khiến cô ta vô cùng khó chịu.

Chắc chắn Tần Ngải Duyệt quay về đã tìm Cảnh Thiên để mách lẻo rồi.

Năm ngày tiếp theo, tôi không hề gặp lại anh ta, ngược lại Tiêu Minh đã hẹn tôi đi ăn một bữa.

"Anh ta vẫn luôn đối xử với em như vậy sao?" Tiêu Minh nhìn tôi bằng ánh mắt thương cảm.

Anh ấy đi năm năm rồi, chẳng lẽ trước đây không hề quan tâm đến tin tức trong nước? Có lẽ là mới biết gần đây thôi.

Tôi tự giễu cười, uống một ngụm nước trái cây, không nói gì.

Sau một hồi im lặng, tôi nói: "Đã không còn quan trọng nữa rồi".

Vì tôi chuẩn bị rời đi, nên trước đây thế nào cũng không quan trọng nữa, n/ợ cần trả cũng đã trả xong.

Tiêu Minh có chút áy náy nói: "Anh không biết, anh không biết mấy năm nay anh ta đối xử với em như vậy, anh cứ tưởng ít nhất anh ta cũng sẽ chăm sóc em như hồi nhỏ... Xin lỗi em!" Giọng anh khàn đặc, suýt chút nữa là bật khóc.

Tôi cười như để an ủi anh, bảo anh: "Ai rồi cũng sẽ thay đổi thôi, huống hồ chúng ta đâu còn là trẻ con nữa".

Hơn nữa, con người thường thích nói "anh cứ tưởng", đó là điều vô dụng nhất.

"Sau này để anh chăm sóc em được không?" Lời nói đột ngột của anh khiến tôi có chút bối rối.

Thậm chí có chút không hiểu, anh muốn chăm sóc tôi nghĩa là ý gì.

Nhưng dù là gì đi nữa, tôi cũng không cần nữa rồi.

Tôi nhìn anh đầy biết ơn nhưng vẫn từ chối: "Cảm ơn anh, nhưng em đã lớn rồi, đâu còn cần ai chăm sóc hay không nữa."

Tiêu Minh đ/au lòng, nhưng anh hiểu ý tôi nên cũng không nói gì thêm.

Tại công ty, tôi đã nộp đơn xin nghỉ việc, đang làm thủ tục bàn giao, đến mai là có thể rời đi hoàn toàn.

Ngày làm việc cuối cùng, sáng sớm ở văn phòng tôi đã gặp Cảnh Thiên, người đã biến mất mấy ngày nay, đang ngồi ở vị trí của tôi.

Ánh mắt thâm đ/ộc quét về phía tôi, anh hỏi: "Tại sao tối qua không về nhà?"

Hóa ra mấy ngày anh biến mất đều không về nhà, tôi đã chuyển ra ngoài từ ngày thứ hai sau khi đề nghị ly hôn.

Anh vẫn chưa ký vào đơn ly hôn, tôi định nói "Chúng ta đã ly hôn rồi" nhưng lại nuốt lời, đổi thành: "Chúng ta sắp ly hôn rồi".

"Cô ly hôn là vì Tiêu Minh đã quay về sao?"

Anh chậm rãi nheo mắt, nhìn chằm chằm vào tôi nói: "Chúng ta còn chưa ly hôn mà cô đã ở bên cạnh hắn rồi?"

Nói xong anh ném điện thoại lên bàn, trên màn hình là ảnh tôi và Tiêu Minh đi ăn hôm đó, góc chụp rất khéo, tôi đang ngẩng đầu nhìn Tiêu Minh, mặt đầy ý cười, còn ánh mắt anh ta nhìn tôi thì tràn đầy sự cưng chiều.

"Chỉ là đi ăn một bữa cơm thôi, chuyện chúng ta ly hôn không liên quan gì đến anh ấy cả", tôi vẫn bình tĩnh giải thích.

Chẳng lẽ anh ta vẫn chưa hiểu, sớm muộn gì chúng tôi cũng sẽ ly hôn.

Cảnh Thiên hít sâu một hơi, bất ngờ là anh không hề nổi gi/ận, không hề châm chọc tôi, đứng dậy rời đi, khi đi ngang qua tôi, anh nói: "Tan làm về nhà, bàn lại".

Hôm nay làm xong thủ tục bàn giao cuối cùng, tôi tìm đến nhân sự, kết quả nhân sự nói cần phải có chữ ký của Tổng giám đốc mới được.

...Sao anh ta không nói sớm! Đúng là muốn ch/ửi người mà!

Không còn cách nào khác, không muốn đối mặt với anh ta để giải quyết chuyện này, tôi về văn phòng gửi thẳng cho anh một email.

Đằng nào cũng sắp ly hôn, chắc anh cũng không muốn thường xuyên thấy tôi ở công ty đâu, nên sẽ đồng ý thôi.

Kết quả đợi cả ngày cũng không thấy động tĩnh gì, không còn cách nào khác thì tối về nói chuyện một thể!

Tan làm tôi bắt taxi về biệt thự, mật mã vẫn chưa đổi, vào nhà Cảnh Thiên vẫn chưa về, tôi ngồi trên sofa đợi anh.

Đợi đến chín giờ tối, anh mới lững thững trở về, phía sau còn có Tần Ngải Duyệt đi cùng.

Tôi cúi đầu cười tự giễu, về muộn thế này, vậy mà tôi vẫn ôm ảo tưởng rằng anh không muốn ly hôn. Xem ra mấy ngày biến mất cũng là ở bên cô ta.

Vội vàng như vậy đã đưa người về rồi.

"Chị dâu, Cảnh Thiên anh ấy uống chút rư/ợu nên em đưa anh ấy về". Dáng vẻ đáng thương đó thật khiến người ta phản cảm.

Tôi không thèm để ý đến cô ta, nói với tài xế phía sau: "Chú Trương, chú về nghỉ ngơi đi ạ, chú vất vả rồi!"

Rõ ràng là có tài xế, cần gì cô ta đưa về? Tần Ngải Duyệt vừa x/ấu hổ vừa không phục.

Cảnh Thiên không nói gì, ngồi đối diện tôi day day thái dương, cũng không lên tiếng.

Vậy thì để tôi nói: "Không có gì để bàn nữa cả, tôi không cần gì hết, chỉ cần anh ký tên là được".

"Còn nữa, đơn xin nghỉ việc tôi gửi vào email của anh rồi, anh cũng ký luôn đi", nói xong tôi lặng lẽ nhìn anh.

Cảnh Thiên nhíu mày, suy nghĩ một hồi lâu rồi nói: "Không cần gì cả?" Như là câu hỏi, cũng như là lời khẳng định.

Tôi đẩy đơn ly hôn về phía trước, ra hiệu cho anh, không tin có thể mở ra xem.

Cảnh Thiên không động đậy, cười khẩy: "Tôi lại phải cho cô sao?"

Tôi có chút mơ hồ, ý anh là sao?

Tần Ngải Duyệt nhìn Cảnh Thiên, vẻ mặt căng thẳng, ngồi sát lại bên cạnh, kéo kéo ngón tay anh.

Cảnh Thiên liếc nhìn cô ta một cái, đột nhiên ngồi thẳng dậy, mở đơn ly hôn ra, ký xoẹt xoẹt tên mình vào.

Đúng là yêu cô ta thật đấy! Thế này coi như là tác thành cho họ rồi.

"Hừ", tôi không nhịn được mà hừ mũi cười, thấy anh ta thật mâu thuẫn, cũng thật châm biếm.

Thấy anh ký xong, tôi thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy cầm một bản, chuẩn bị bước ra ngoài, Cảnh Thiên phía sau nói: "Căn nhà này để lại cho cô".

Tôi khựng lại, không quay đầu: "Không cần đâu, tôi cũng không bỏ tiền ra m/ua". Không thèm!

Về đến chỗ ở, ngâm mình trong bồn nước nóng, nằm trên giường, tôi cảm thấy mình đã trở lại là chính mình, trong lòng lặng lẽ nhắn nhủ với mẹ: Mẹ ơi, mẹ yên tâm nhé, sau này con sẽ hạnh phúc!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thầy Tướng Số

Chương 7
Phụ thân ta vốn là bậc tướng sư lừng danh kinh thành. Năm nọ, hầu phủ tìm lại được thiên kim chân chính, bèn dùng trọng kim mời người vào phủ xem mệnh. Từ đó, người chẳng thể trở về. Nửa tháng sau, tiểu thư hầu phủ lấy danh nghĩa phượng mệnh mà gả vào đông cung. Cũng đêm đó, gia trạch nhà ta hóa thành tro bụi. Người trong kinh thành đều đồn rằng, phụ thân vì nhìn thấu quá nhiều thiên cơ nên mới chịu thiên khiển, đáng tiếc lại liên lụy đến thê nhi phải chết oan. Năm năm sau, ta thay tên đổi họ, lấy danh nghĩa đoán mệnh như thần mà vang danh kinh thành. Thái tử phi nhiều năm không con, hầu phu nhân đích thân đến cửa, thỉnh ta vào đông cung để xem mệnh cầu tự cho nữ nhi. Ta nhận lấy bái thiếp, mỉm cười đáp lời: "Phu nhân hãy an tâm, mệnh của thái tử phi, ta nhất định sẽ xem cho thật tường tận."
20
5 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm