Trên tờ ghi chú đính kèm viết:
"Ga giường phòng ngủ chính bẩn rồi, phiền em thay bộ này vào. Khách - Tống Từ Nghiên."
Đến trưa, Bùi Lãnh Nguyệt gửi tới một tin nhắn.
Không có chữ nào.
Chỉ có một bức ảnh.
Bộ chăn ga gối đệm tôi gửi tới, bị vứt gọn gàng vào thùng rác ngoài cửa.
Ngay sau đó, tin nhắn thứ hai gửi đến.
"Tống Từ Nghiên, trò vặt của anh thực sự khiến người ta chán gh/ét."
==============================
Chương 3
Dự án ở Vân Thành được triển khai rất thuận lợi.
Nửa tháng sau, tôi trở về Giang Thành.
Khi đẩy cửa căn hộ, trong nhà thoang thoảng mùi hoa cát tường.
Không phải mùi hương tôi thích, tôi thích mùi gỗ tuyết tùng lạnh lẽo.
Nhưng Lâm Phong Tễ lại thích.
Trên bàn trà phòng khách đặt một chiếc hộp gỗ màu tối tinh xảo, đang mở nắp.
Bên trong là một chiếc đồng hồ cơ nam phiên bản giới hạn của một thương hiệu xa xỉ hàng đầu, mặt sau đồng hồ khắc một chữ Hán.
"Tễ". Lâm Phong Tễ.
Tôi xách vali đứng ở huyền quan, nhìn chiếc hộp đó, trong lòng lại bình tĩnh đến lạ kỳ.
Không hề tức gi/ận, chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc.
Cửa phòng làm việc mở ra, Bùi Lãnh Nguyệt mặc bộ đồ mặc nhà màu xám đậm bước ra, tay vẫn cầm tách cà phê.
Thấy tôi, bước chân cô ấy khựng lại.
"Về rồi sao không báo trước?"
"Báo trước để em cất những thứ không nên xuất hiện đi sao?"
Ánh mắt tôi rơi lại trên bàn trà.
Bùi Lãnh Nguyệt nhìn theo hướng mắt tôi, lông mày nhíu lại khó mà nhận ra.
Cô ấy bước tới, "bộp" một tiếng đóng nắp hộp đồng hồ lại, tiện tay ném vào ngăn kéo.
"Đó là Sở Mạn D/ao nhờ tôi mang từ nước ngoài về, quà chuẩn bị tặng người khác, để tạm ở chỗ tôi thôi."
Khi cô ấy nói dối, ánh mắt không bao giờ né tránh, ngay cả giọng điệu cũng giữ được sự bình thản hoàn hảo.
"Sở Mạn D/ao tặng người khác, tại sao phải khắc chữ 'Tễ'?"
"Làm sao tôi biết chuyện riêng của cô ấy."
Bùi Lãnh Nguyệt đi đến trước đảo bếp, đặt tách cà phê xuống, xoay người nhìn tôi.
"Ngược lại là anh, vừa về đã bắt bẻ rồi?"
"Nửa tháng không liên lạc, tính khí của anh tăng lên rồi đấy."
"Tôi chỉ đang trần thuật sự thật."
Tôi đẩy vali vào sát tường, thay dép lê.
"Nửa tháng trước, ga giường phòng ngủ chính thay chưa?"
"Thay rồi."
Giọng điệu Bùi Lãnh Nguyệt lạnh xuống.
"Người giúp việc đã dọn dẹp trong ngoài ba lần rồi, anh hài lòng chưa?"
"Nệm thay chưa?"
"Tống Từ Nghiên!"
Cô ấy cuối cùng cũng bị thái độ của tôi chọc gi/ận, đ/è thấp giọng.
"Anh rốt cuộc có thôi đi không?"
"Phong Tễ chỉ mượn ở lại một đêm, anh cứ nhất định phải làm mọi chuyện trở nên khó coi như vậy sao?"
"Người làm chuyện khó coi không phải là tôi."
Tôi đi đến trước ghế sofa ngồi xuống, nhìn cô ấy.
"Bùi Lãnh Nguyệt, nửa tháng này, em dùng thẻ phụ của mình tiêu hết ba trăm bảy mươi nghìn ở trung tâm thương mại cao cấp."
"Hóa đơn gửi về nhà, tôi vừa thấy trong hòm thư."
Sắc mặt Bùi Lãnh Nguyệt thay đổi.
Với tư cách là đối tác cao cấp của văn phòng luật, thu nhập của cô ấy không hề thấp.
Nhưng cô ấy là người cực kỳ lý trí, mỗi một khoản chi tiêu đều có kế hoạch nghiêm ngặt.
Năm đó tôi đề nghị đổi một bộ sofa da thật sáu mươi nghìn, cô ấy lập một bảng biểu để chứng minh với tôi rằng sofa vải hai mươi nghìn có tỷ lệ hiệu năng trên giá thành cao hơn.
Tôi đã thỏa hiệp.
"Đó là..."
Cô ấy cố gắng giải thích.
"Đó là một chiếc đồng hồ nam xa xỉ phiên bản giới hạn, và một bộ âu phục nam thiết kế cao cấp."
Tôi bình thản ngắt lời cô ấy.
"Em không cần nói là m/ua cho khách hàng đâu."
"Bởi vì khách hàng không cần em đích thân đến quầy chọn, càng không cần em bảo thợ ở quầy sửa lại chữ khắc trên mặt đồng hồ thành 'Phong Tễ' và 'Lãnh Nguyệt'."
Lâm Phong Tễ, Bùi Lãnh Nguyệt.
Phong Tễ và Lãnh Nguyệt.
Bùi Lãnh Nguyệt đứng đó, đường quai hàm căng cứng.
Một lúc lâu sau, cô ấy cười lạnh một tiếng.
"Đã điều tra rõ ràng như thế rồi, còn có gì để hỏi nữa."
"Tôi chỉ tò mò thôi."
Tôi tựa lưng vào ghế sofa.
"Một người lý trí như em, tại sao lại tiêu nhiều tiền như vậy cho cậu ta?"
"Đó là n/ợ cậu ấy."
Bùi Lãnh Nguyệt đi đến bên cửa sổ, quay lưng về phía tôi, trong giọng nói mang theo một sự kìm nén khó tả.
"Năm đó tôi mới khởi nghiệp, lúc khó khăn nhất, chính cậu ấy đã thế chấp nhà để giúp tôi xoay sở."
"Sau đó cậu ấy ra nước ngoài, tôi đã không thể tiễn cậu ấy."
"Những năm qua, cậu ấy sống không tốt."
"Vậy là em đang làm từ thiện à?"
"Tống Từ Nghiên, anh ăn nói cho khách khí một chút!"
Cô ấy đột ngột quay người lại, ánh mắt sắc lẹm.
"Đừng dùng cái ánh nhìn thế tục đó của anh để đá/nh giá Phong Tễ, cậu ấy không giống anh, cậu ấy căn bản không quan tâm đến những thứ vật chất này."
"Tôi m/ua cho cậu ấy, chỉ để bản thân cảm thấy dễ chịu hơn một chút thôi."
Không quan tâm đến vật chất?
Tôi suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Nếu không quan tâm, cậu ta đã không khoe chiếc đồng hồ đó lên mạng xã hội với dòng trạng thái 'Cảm giác được ưu ái thật tốt'.
Nhưng tôi đã lười bóc trần kiểu tự cảm động rẻ tiền này rồi.
"Được, em thấy dễ chịu là được."
Tôi đứng dậy, chuẩn bị đi về phía phòng khách.
"Anh làm gì đấy?" Bùi Lãnh Nguyệt gọi gi/ật tôi lại.
"Đi phòng khách ngủ."
"Phòng ngủ chính đã khử trùng rồi!"
"Tôi thấy bẩn."
Bùi Lãnh Nguyệt bước dài tới, nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi.
Lực của cô ấy rất mạnh, bóp đến mức tôi đ/au điếng.
"Tống Từ Nghiên, có phải anh thấy vẻ mặt thanh cao này của mình đặc biệt cao thượng không?"
"Anh có biết bây giờ anh trông giống một gã chồng hờn dỗi không?"
"Chồng hờn dỗi sẽ ở đây cãi vã với em, còn tôi thì không muốn cãi nhau với em."
Tôi dùng sức hất tay cô ấy ra, lùi lại một bước.