Đương kim hoàng thượng sinh liền 18 vị hoàng tử, mới mong đợi được ta là tiểu công chúa này.
Ngày ta chào đời, phụ hoàng không những ban thẳng Trường Lạc Cung cho mình ta ở, mà còn trực tiếp sửa đổi cung quy.
Bất kỳ ai cũng không được phép tiếp xúc riêng với công chúa.
Điều này dẫn đến việc sáu tuổi rồi mà ta vẫn chưa chịu mở miệng nói chuyện.
Cho đến khi Lệ Quý phi mới nhập cung được ba tháng, đang được sủng ái nhất.
Lần đầu tiên gặp ta, bà ta liền nắm lấy tay ta rồi nói:
"Tiểu công chúa ngoan quá, ta đưa con đi xem cá chép vàng được không?"
Trong Ngự Hoa Viên, sau khi x/ác nhận xung quanh không có người.
Bà ta nắm ch/ặt cổ tay ta, nụ cười dần dần trầm xuống.
"Chẳng qua chỉ là một đứa công chúa báo hại, dựa vào đâu mà cả cung lại phải nâng niu con như vậy?"
"Đợi bản cung sinh được đích tử, con và mấy ông anh trai kia của con, tất cả đều phải quỳ dưới chân con trai ta."
Móng tay bà ta bấm sâu vào da th!t ta, ta đ/au đến đỏ cả vành mắt.
"Không được khóc, đã là đồ c/âm thì ngoan ngoãn ngậm miệng lại! Có khóc cũng chẳng ai tin con đâu!"
Nhưng không phải ta không biết nói, mà là ta quá giỏi nói.
Từ nhỏ ta đã là một kẻ chuyên bắt chước, người ta nói một câu, ta có thể học lại y hệt mười câu.
Thế nên người trong cung ai nấy đều im như thóc, ta cũng vì thế mà sáu năm không mở miệng.
Cho đến một tháng sau, tiệc Trung Thu trong cung, mười tám người anh trai hiếm khi tề tựu đông đủ, lần lượt đến trêu chọc muốn ta nói chuyện.
Ta rúc trong lòng phụ hoàng, đột nhiên cất tiếng nói bằng giọng trẻ con:
"Đợi bản cung sinh được đích tử, con và mấy ông anh trai kia của con, tất cả đều phải quỳ dưới chân con trai ta."
......
Ngày ta chào đời, nghe nói phụ hoàng đang phê tấu chương.
Thái giám chạy vào hô hai chữ "công chúa", ông ném bút, chạy còn nhanh hơn cả người truyền chỉ.
Đến trước cửa phòng sinh, nhìn thấy ta đúng là một tiểu công chúa, ông quỳ ngay xuống tạ ơn trời đất.
Ngày hôm đó ban xuống ba đạo thánh chỉ.
Đạo thứ nhất: Mọi chi phí của công chúa đều được tính cao gấp ba lần Thái tử.
Đạo thứ hai: Trường Lạc Cung được tân trang mở rộng, tất cả cống phẩm đều ưu tiên cho Trường Lạc Cung chọn trước.
Đạo thứ ba: Thị vệ luân phiên bên cạnh công chúa, được điều từ đội thân vệ bên cạnh hoàng đế.
Mười tám người anh trai càng là thay phiên nhau canh giữ bên cạnh ta, ngay cả việc thay tã cũng tranh nhau làm.
Sau này ta dần lớn lên, biết bò, biết đi, và cũng biết nói.
Một khi đã mở miệng thì không thể xem thường.
Ta học mọi thứ cực kỳ nhanh.
Ai nói với ta một lần, ngày hôm sau ta có thể nói lại y hệt.
Không chỉ từ ngữ giống, mà ngay cả âm điệu, chỗ ngắt nghỉ cũng giống hệt.
Năm ba tuổi, nhũ mẫu bế ta đi ngang qua Thượng Thư Phòng, Thái phó đang ở bên trong dạy các hoàng tử đọc "Đệ Tử Quy".
Ta nằm trên vai nhũ mẫu nghe một lần, đôi mắt đảo tròn.
Đêm đó trở về Trường Lạc Cung, ta ngồi trên sập, bằng giọng trẻ con đọc một mạch từ "Đệ Tử Quy, Thánh nhân huấn" đến "Phiếm ái chúng, nhi thân nhân", không sai một chữ.
Phụ hoàng ngẩn người hồi lâu, nhấc bổng ta lên quá đầu, hét lớn với người bên cạnh: "Nguyệt nhi của trẫm là thần đồng!"
Cả cung chấn động, ngày hôm sau chuyện này đã lan truyền khắp sáu cung.
Phụ hoàng thường đặt ta lên đầu gối và hỏi: "Nguyệt nhi hôm nay đã nghe thấy những gì?"
Thế là ta bắt đầu biểu diễn.
Bắt chước giọng điệu khuyên bảo đầy tâm huyết của Thái phó với các hoàng tử, bắt chước giọng the thé của tổng quản Ngự Thiện Phòng khi kiểm tra thức ăn, bắt chước giọng lầm bầm ch/ửi bới của tứ ca sau khi bị ph/ạt.
Phụ hoàng mỗi lần đều cười đến mức đ/ập mạnh xuống long án, khen cô con gái bảo bối của ông là một thiên tài nhỏ.
Cho đến năm ta năm tuổi.
Tiệc tất niên, tông thân tề tựu.
Phụ hoàng như thường lệ bảo ta biểu diễn.
Ta lảo đảo đứng giữa điện, suy nghĩ một chút rồi quyết định làm một màn mới lạ.
Ta hắng giọng, dùng giọng điệu của phụ hoàng mà nói:
"Kiều Kiều, nàng mặc bộ này hôm nay đẹp thật, trong lòng trẫm chỉ có mình nàng..."
Cả điện im lặng trong chốc lát.
Sau đó là những tràng cười nghiêng ngả.
Khuê danh của mẫu phi ta, Thục Quý phi, chính là "Kiều Kiều".
Mười tám người anh cười đến mức ngả nghiêng, tứ ca trượt thẳng từ trên ghế xuống.
Khuôn mặt phụ hoàng từ đỏ chuyển sang tím, từ tím sang xanh.
Phụ hoàng nghiến răng lôi ta từ giữa điện về, giọng nói rít qua kẽ răng: "Mau đừng nói nữa."
Ngày hôm sau, một đạo thánh chỉ được dán khắp sáu cung.
Kể từ hôm nay, bất kỳ ai cũng không được phép nói xằng bậy trước mặt công chúa.
Ai vi phạm sẽ bị đá/nh ba mươi trượng, đuổi khỏi cung.
Ý là: Các ngươi tự quản lấy cái miệng của mình, đừng để nó học mất.
Từ đó về sau, người trong cung trước mặt ta đều trở thành người c/âm.
Không ai nói với ta những lời thừa thãi, không ai tán gẫu trước mặt ta.
Ta không có gì để học, nên đơn giản là không mở miệng nữa.
Cho đến khi Lệ Quý phi họ Thẩm nhập cung.
Ngày thứ ba nhập cung, bà ta đến Trường Lạc Cung thỉnh an.
Mang theo một chiếc trâm phượng nhỏ bằng vàng ròng khảm ngọc, nói là cống phẩm của Nam Cương, cả nước chỉ có một chiếc duy nhất, rất hợp với công chúa.
Bà ta đích thân cài lên tóc cho ta.
Tay rất nhẹ, nụ cười rất ấm áp.
Phụ hoàng nghe tin thì rất vui: "Ái phi thật có lòng."
Từ đó bà ta thường xuyên lui tới.
Cùng ta chơi ném tên, gấp diều, cho cá chép ăn.
Thái tử ca ca quan sát một tháng rồi hài lòng nói: "Vị nương nương này quả thực điềm đạm, rất có phong thái của bậc mẫu nghi thiên hạ."
Phụ hoàng liền chấp thuận cho bà ta đặc ân được ở bên cạnh ta một mình.
Lời sắt lệnh trong cung quy "không được tiếp xúc riêng với công chúa" lần đầu tiên đã có ngoại lệ vì bà ta.
Sáng hôm đó, bà ta đến nắm tay ta.
"Hôm nay hoa nhài nở đợt đầu, vừa trắng vừa thơm, công chúa chắc chắn sẽ thích, ta đưa con đi xem được không?"
Ta nắm tay bà ta, nhảy chân sáo đi về phía trước.
Đi qua hành lang, sâu trong vườn quả nhiên là một mảng hoa nhài trắng xóa.
Bà ta cúi người hái một bông cài lên tóc ta, mỉm cười nói: "Công chúa cài hoa, còn đẹp hơn cả hoa."
Ta ngước nhìn bà ta rồi cười.
Đi sâu vào trong hơn nữa, cung nữ bị bà ta sai đi lấy nước.
Xung quanh không còn ai.
Bà ta dừng lại, ngồi xổm xuống, ghé sát vào tai ta, từng chữ từng chữ nói: