Tôi từng nghĩ là do tính cách anh lạnh lùng, càng lớn lại càng ít cười.

Không sao cả, tôi có thể chủ động hơn nữa.

Tôi như con th/iêu thân lao vào lửa, không biết mệt mỏi. Dù có bị bỏng cũng cảm thấy vui mừng.

Nhưng đến giờ phút này tôi mới hiểu ra,

Thì ra anh cũng có thể rất kiên nhẫn,

Thì ra đối với một số người, sáu mươi tám phút cũng chẳng phải là lãng phí.

Tôi cố nén sự chua xót trong lòng, cúi đầu nhìn vào bài thi Ngữ văn.

Những câu hỏi cơ bản phía trước vẫn khá suôn sẻ,

Nhưng khi làm đến phần đọc hiểu, dạ dày đột nhiên co thắt dữ dội.

Tôi không khỏi nhíu mày, một tay ấn lên bụng, tiếp tục làm bài.

Nhưng đến bài thi Toán, cơn đ/au càng lúc càng dữ dội.

Trán lấm tấm mồ hôi lạnh, bàn tay cầm bút bắt đầu r/un r/ẩy.

Giám thị đi đến gõ nhẹ lên bàn tôi,

"Bạn học, em không sao chứ? Nếu thấy không khỏe thì có thể nói."

Tôi với khuôn mặt tái mét lắc đầu với thầy, những bạn học xung quanh lần lượt đổ dồn ánh mắt tò mò về phía tôi,

Còn Phó Tư Chiêu ngồi ở bàn đầu tiên thì từ đầu đến cuối không hề quay đầu lại.

Kết thúc môn Toán, tôi gần như không đứng vững.

Hứa Kiều đỡ lấy tôi ở ngoài phòng thi, khuôn mặt đầy lo lắng: "Vi Vi, sắc mặt cậu tệ quá, có muốn đến phòng y tế không?"

"Không cần, còn môn Khoa học tự nhiên nữa."

"Cậu thế này thì làm sao thi nổi môn Khoa học tự nhiên? Chiều còn môn Tiếng Anh nữa đấy!"

Tôi xua tay, uống vài ngụm nước ấm rồi gục xuống bàn nhắm mắt nghỉ ngơi.

Bên tai thấp thoáng truyền đến những lời bàn tán nhỏ giọng,

"Nghe gì chưa? Lúc thi Thẩm Minh Vi suýt nữa thì nôn đấy."

"Chắc là giả vờ thôi? Ai mà chẳng biết cậu ta muốn thi đỗ thủ khoa toàn trường, giờ sợ thua cô bạn chuyển trường kia nên cố tình tìm lý do đấy."

"Cũng đúng, nhà cậu ta giàu thế, tài nguyên gì mà chẳng có, thi không lại người ta thì mất mặt lắm."

Tôi vùi đầu vào cánh tay, âm thầm nắm ch/ặt tay lại.

Kết thúc môn thi cuối cùng, cả người tôi mềm nhũn trên ghế,

Gần như không còn sức lực để đứng dậy.

Hứa Kiều chạm vào trán tôi, kinh ngạc kêu lên,

"Vi Vi, cậu đang sốt cao đấy."

Phó Tư Chiêu đang thu dọn đồ dùng học tập khựng lại một chút,

Ánh mắt dừng trên người tôi chưa đầy một giây rồi rời đi.

Tôi không khỏi cười khổ, trước kia Phó Tư Chiêu không phải như vậy.

Từ nhỏ tôi đã ốm yếu, mỗi học kỳ phải ở nhà nghỉ dưỡng mất một nửa thời gian.

Những ngày tháng chỉ có thể nằm trong phòng ngủ nhìn ra cửa sổ,

Phó Tư Chiêu chính là đôi mắt của tôi.

Anh thay tôi nhìn ngắm tất cả những cảnh đẹp trên thế gian này,

Rồi lại vụng về quay về kể lại cho tôi nghe.

Mỗi lần tôi đổ b/ệnh, anh đều túc trực bên ngoài,

Không biết nói lời hay, chỉ có thể vụng về lặp đi lặp lại,

"Thẩm Minh Vi, cậu phải mau khỏe lại đấy."

Thời cấp hai, chúng tôi tham gia chuyến dã ngoại của trường, bị gió thổi trên núi, tối về tôi sốt cao,

Phó Tư Chiêu một mình đi bộ xuống núi hơn mười cây số, m/ua th/uốc hạ sốt rồi thở hổ/n h/ển chạy về,

Anh mặt lạnh nhét th/uốc vào tay tôi: "Thẩm Minh Vi, tự chăm sóc bản thân cho tốt."

Vậy mà lúc này đây, trong mắt anh, tôi còn chẳng bằng người dưng.

Kết quả thi có rất nhanh.

Phó Tư Chiêu vẫn là vị trí số một không thể lay chuyển, Hạ Nhiễm Nhiễm thay thế vị trí thứ hai của tôi.

Trong giờ giải lao, Hạ Nhiễm Nhiễm quay người từ hàng trước, cười tươi nhìn tôi: "Lớp trưởng, lần này tôi may mắn thắng rồi, cậu không sao chứ?"

Phó Tư Chiêu hiếm khi chủ động lên tiếng: "Tôi đã nói rồi, em không nên so bì với cô ấy."

Tôi không khỏi nhíu mày: "Lần này là..."

Anh không nể mặt mà ngắt lời,

"Thua chính là thua. Thẩm Minh Vi, từ nhỏ đến lớn em cái gì cũng có, thua một lần mà khó chấp nhận đến thế sao?"

Tôi nhìn vào mắt anh, đột nhiên cười nhẹ, quay đầu nhìn Hạ Nhiễm Nhiễm.

"Không sai, lần này là tôi thua."

"Cô muốn gì?"

3

Hạ Nhiễm Nhiễm lấy từ trong túi ra hai tấm vé xem phim, lắc lắc trước mặt tôi,

"Lớp trưởng là tiểu thư nhà giàu mà, nghe nói cuối tuần nào Phó Tư Chiêu cũng đến công ty nhà cậu làm thêm."

Cô ta nghiêng đầu nhìn Phó Tư Chiêu ở hàng cuối,

"Vì lần này tôi thắng, thế cậu có thể cho anh ấy nghỉ một ngày, để anh ấy đi hẹn hò với tôi không?"

Cả lớp im bặt, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía tôi.

Tôi vô thức nhìn về phía Phó Tư Chiêu.

Anh ngồi ở hàng cuối, tay cầm bút, không ngẩng đầu lên.

Cũng không từ chối.

Tôi nắm ch/ặt cây bút trong tay, rồi lại thả lỏng, nở nụ cười thanh thản với cô ta.

"Được thôi, thua cuộc thì phải chịu thôi mà."

Hạ Nhiễm Nhiễm sững sờ, dường như không ngờ tôi lại đồng ý dễ dàng như vậy,

Một lúc lâu sau mới cười nói,

"Vậy cảm ơn lớp trưởng nhé! Thứ Bảy này, Phó Tư Chiêu, cậu đừng quên đấy."

Phó Tư Chiêu cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua khuôn mặt tươi cười của Hạ Nhiễm Nhiễm, rồi lại quét nhẹ qua tôi,

Cuối cùng dừng lại ngoài cửa sổ, trầm giọng nói một câu: "Biết rồi."

Ngày thứ Bảy đó, Phó Tư Chiêu ra khỏi nhà từ sớm.

Tôi đứng bên cửa sổ tầng hai, nhìn anh bước ra cổng sân, bước chân nhẹ nhàng.

Trước kia anh ra ngoài chưa bao giờ như vậy.

Mùa đông năm lớp tám, lần đầu tiên anh đi cùng tôi đến hiệu sách m/ua sách tham khảo.

Anh đi trước tôi nửa bước, không xa không gần, nhưng luôn thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn tôi một cái, như thể sợ tôi không theo kịp.

Trên đường về có tuyết rơi, anh tháo khăn quàng cổ quấn vào cổ tôi: "Đừng để bị cảm, cậu mà cảm là mẹ tớ lại m/ắng tớ cho xem."

Chiếc khăn quàng đó tôi vẫn giữ đến tận bây giờ.

Nhưng có lẽ anh đã quên mất rồi.

Tôi thu hồi ánh mắt, mở cuốn bài tập Vật lý ra.

Câu hỏi vượt chương trình đó, tôi tĩnh tâm làm lại một lần.

Hóa ra cũng không khó đến thế.

Chỉ là trước kia tôi cứ mãi đợi anh giảng.

Ngày thi đại học dần đến gần, áp suất trong lớp ngày càng thấp,

Chỉ có Hạ Nhiễm Nhiễm thỉnh thoảng ngồi bên cạnh Phó Tư Chiêu, không biết nói gì đó mà phát ra những tiếng cười nhẹ nhàng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thầy Tướng Số

Chương 7
Phụ thân ta vốn là bậc tướng sư lừng danh kinh thành. Năm nọ, hầu phủ tìm lại được thiên kim chân chính, bèn dùng trọng kim mời người vào phủ xem mệnh. Từ đó, người chẳng thể trở về. Nửa tháng sau, tiểu thư hầu phủ lấy danh nghĩa phượng mệnh mà gả vào đông cung. Cũng đêm đó, gia trạch nhà ta hóa thành tro bụi. Người trong kinh thành đều đồn rằng, phụ thân vì nhìn thấu quá nhiều thiên cơ nên mới chịu thiên khiển, đáng tiếc lại liên lụy đến thê nhi phải chết oan. Năm năm sau, ta thay tên đổi họ, lấy danh nghĩa đoán mệnh như thần mà vang danh kinh thành. Thái tử phi nhiều năm không con, hầu phu nhân đích thân đến cửa, thỉnh ta vào đông cung để xem mệnh cầu tự cho nữ nhi. Ta nhận lấy bái thiếp, mỉm cười đáp lời: "Phu nhân hãy an tâm, mệnh của thái tử phi, ta nhất định sẽ xem cho thật tường tận."
20
5 Qủy song sinh Chương 10
11 Eo Mỹ Nhân Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm