Tôi có khả năng ngửi thấy mùi cảm xúc của người khác từ khi còn nhỏ.
Thích là vị ngọt, buồn bã là vị đắng, còn chán gh/ét và gi/ận dữ là vị cay.
Ở bên Cận Nam Châu mười năm, mùi hương trên người anh chưa bao giờ thay đổi, lúc nào cũng ngọt đến phát ngấy.
Điều duy nhất thay đổi là vào ngày chị gái tôi đi nước ngoài, mùi hương trên người người đàn ông về muộn hôm đó bỗng đắng ngắt khiến tôi phải nhíu mày.
Nhưng tôi đã không liên kết hai sự việc đó lại với nhau.
Cho đến ba năm sau, chị gái về nước kết hôn.
Ngày hôm đó, mùi của anh pha lẫn vị đắng và cay, một loại mùi tôi chưa từng ngửi thấy bao giờ.
Tôi cảm thấy kỳ lạ, vô thức đi theo anh rời khỏi bữa tiệc, nhưng lại nghe thấy giọng nói kìm nén và đ/au đớn của anh ở lối cầu thang.
"Đủ rồi Lâm Mạt! Vì muốn tôi từ bỏ, cô thà gả cho một người xa lạ sao!"
Chị gái nghẹn ngào gào lên: "Tôi biết làm sao đây! Anh là em rể tôi, Đào Đào là em gái tôi, chúng ta không thể tiếp tục sai lầm thêm nữa!"
Tôi đứng sững ở cửa, toàn thân run lên vì bàng hoàng, trái tim như bị bóp nghẹt, đ/au đớn đến mức nghẹt thở.
Đúng lúc này, điện thoại hiện thông báo nhắc nhở về đám cưới với Cận Nam Châu vào tuần tới.
Tôi ngẩn người trong hai giây.
Sau đó gọi điện cho khách sạn, hủy bỏ hôn lễ.
...
Qua khe cửa, tôi nhìn thấy hai người đang giằng x/é trong đ/au khổ.
Mùi hương tỏa ra từ họ đắng đến mức tràn cả ra ngoài.
Chị gái che mặt khóc.
Bờ vai run lên bần bật.
"Nam Châu, cứ như vậy đi, chúng ta đừng dây dưa nữa."
Chị ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt chất chứa nỗi đ/au.
"Tôi sắp kết hôn rồi, tuần sau anh cũng sẽ kết hôn với Đào Đào, từ nhỏ tôi và Đào Đào đã nương tựa vào nhau."
"Sau khi bố mẹ mất, tôi chỉ còn con bé là người thân duy nhất, đừng làm tổn thương nó, coi như tôi c/ầu x/in anh."
Tôi dựa vào tường.
Trái tim nhói lên từng hồi, tựa như bị kim châm.
Sự vô lý tột cùng khiến tôi vừa cười vừa khóc, khóc rồi lại cười, như một kẻ đi/ên không biết phải làm vẻ mặt gì.
Chị gái, Cận Nam Châu.
Tôi chưa từng liên kết hai người này lại với nhau.
Thậm chí những năm qua, khoảng cách giữa họ rất xa, như những người xa lạ, chiếc cầu nối duy nhất chính là tôi.
Mỗi dịp lễ tết.
Anh sẽ mang quà đến nhà chúng tôi, lịch sự gọi chị một tiếng chị gái.
Chị gái thì gật đầu xa cách, chỉ nói một câu 'Mời ngồi'.
Mỗi khi Cận Nam Châu rời đi, chị đều xoa đầu tôi, như thể đang kìm nén cảm xúc.
"Đào Đào của chúng ta, nhất định phải hạnh phúc nhé."
Lúc đó tôi không hiểu nỗi buồn trong mắt chị là gì.
Nhưng giờ phút này, tôi đã hiểu...
Ở lối cầu thang.
Cận Nam Châu lắc đầu.
Sự hoảng lo/ạn khi anh nắm lấy tay chị cũng r/un r/ẩy: "Đừng như vậy, Lâm Mạt, đừng đối xử với tôi như vậy."
Chị gái nhắm mắt lại, hất tay anh ra.
"Đã nói là kết thúc rồi! Cận Nam Châu, coi như chúng ta có duyên không phận."
Người đàn ông đ/ấm mạnh vào tường.
Đôi bàn tay từng cầm d/ao mổ ấy trong chớp mắt đã đầy vết m/áu, nhưng đôi mắt còn đỏ hơn cả m/áu.
"Tôi không tin cái gọi là có duyên không phận! Lâm Mạt, tôi đưa cô đi, chúng ta rời khỏi đây!"
Chị vùng thoát ra, ánh mắt kiên quyết.
"Tôi không thể làm tổn thương Đào Đào, nếu anh dám làm, cả đời này tôi sẽ không bao giờ nhìn mặt anh nữa."
Cả người anh cứng đờ.
Sống lưng căng cứng như sợi dây đàn kéo đến giới hạn, sau đó anh cười khổ, buông thõng tay, khụy xuống.
"Được..."
"Cô thắng rồi Lâm Mạt, cô thắng rồi..."
"Tôi sẽ sống thật tốt với Đào Đào, cả đời này."
Tôi nhắm mắt cười khổ.
Toàn là tự giễu.
Tôi thất thần rời khỏi đó, bước chân như bay bổng, trên mặt không còn chút huyết sắc nào.
Một lúc sau, Cận Nam Châu quay lại, ngồi xuống bên cạnh tôi.
"Sao vậy?" Anh xoa khóe mắt hơi đỏ của tôi, đ/au lòng hỏi: "Sao lại khóc?"
Tôi ngẩng đầu, bấm ch/ặt lòng bàn tay.
Anh lại trở về dáng vẻ ôn nhu như ngọc ấy, như thể mọi chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác của tôi.
Tôi không kiểm soát được mà tránh xa ra: "Không sao..."
Anh cũng không hỏi thêm.
Bởi vì ánh đèn trong sảnh tiệc đã tối xuống, sự chú ý của anh đều đổ dồn về phía cánh cửa sắp mở ra.
"Sau đây, xin mời cô dâu xuất hiện!"
Tiếng người dẫn chương trình vừa dứt, chị gái trong bộ váy cưới bước ra từ cuối thảm đỏ.
Chị nhìn tôi trước, ánh mắt lướt qua Cận Nam Châu chỉ trong chớp mắt, nhưng lại mang theo vẻ cô đ/ộc.
Còn Cận Nam Châu.
Anh siết ch/ặt hai tay, cố kìm nén.
Tôi nhìn thấy tất cả, khẽ ngửi một chút, trong lòng trào dâng nỗi bi thương không thể kìm nén.
Bởi vì trong ba người ở đây, không ai có vị ngọt cả.
Chị gái đứng trên sân khấu thề nguyện không bao giờ rời xa người đàn ông kia, đến phần người thân phát biểu.
Người dẫn chương trình đưa micro qua.
"Xin mời người em gái duy nhất của cô dâu gửi lời chúc phúc!"
Tôi vừa định nhận lấy.
Cận Nam Châu, người nãy giờ không nói một lời, đột nhiên đứng dậy, cư/ớp lấy micro.
2
Tôi sững người, người dẫn chương trình sững người, tất cả mọi người đều ngạc nhiên.
Trên sân khấu, cơ thể chị gái cứng đờ.
Chị lắc đầu với anh.
Cận Nam Châu cụp mắt, sau đó nhìn tôi, chứa đầy sự nuông chiều: "Để tôi nói nhé? Tôi sợ em khóc dữ quá, tôi xót."
Không đợi tôi trả lời.
Anh giơ micro lên.
Giọng nói vang vọng khắp sảnh tiệc nghe không chút d/ao động, như thể chỉ là một công việc chính sự.
"Đào Đào muốn nói, hôm nay em rất đẹp, em ấy hy vọng em có thể mãi mãi hạnh phúc, mãi mãi là chính mình."
"Nếu ở bên ngoài không vui, bất cứ lúc nào cũng có thể về nhà, tôi... chúng tôi đều ở đó."
Chị gái mỉm cười.
"Tôi biết rồi, tôi nhất định sẽ làm được."
Hai người nhìn nhau qua khoảng không, rồi lại xa cách rời mắt đi, chỉ có tôi mới ngửi thấy vị đắng chát của họ.
Lời chúc kết thúc.
Đám cưới diễn ra theo trình tự.