Tôi bỗng nhiên thấy hứng thú.

Tôi nhảy chân trần từ trên ghế sofa xuống, đi về phía tủ sách.

Ngồi xổm xuống, lôi ra một chiếc hộp sắt đã phủ một lớp bụi mỏng.

Bên trong chứa đầy những món đồ cũ.

Không phải thứ gì quý giá cả.

Đó là những con hạc giấy gấp méo mó tôi tùy tay làm hồi tiểu học.

Là những vỏ kẹo tôi tiện tay nhét vào ngăn bàn thời trung học.

Là một chiếc huy hiệu thể thao đã oxy hóa đen xì mà tôi quên mất đã cài lên áo anh từ kỳ đại hội thể thao nào đó.

Còn có vài viên kẹo trái cây đã cứng đờ từ lâu.

Ngay cả một tờ giấy nháp vẽ bậy nguệch ngoạc dòng chữ "Phó Cận Xuyên là đồ ngốc" cũng được anh ép phẳng phiu nằm dưới đáy hộp.

Tôi cầm một mẩu vỏ kẹo đã ố vàng, đắc ý ngước nhìn anh: "Phó Cận Xuyên, anh thích tôi đến thế cơ à."

Anh tự nhiên vòng tay qua ôm lấy tôi, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi.

"Phải, thích em."

Anh dừng một chút.

"Giờ thì tốt rồi, em là của anh."

Ngọt ngào lan tỏa trong lòng tôi, nhưng tôi vẫn cố chấp.

"Ai là người của anh chứ."

"Chẳng phải sao?" Anh khẽ cười, lòng bàn tay áp lên bụng dưới của tôi, hơi ấm truyền qua lớp vải.

"Vậy tối hôm qua là ai ôm ch/ặt lấy anh không chịu buông, còn nói là..."

"Phó Cận Xuyên!"

Tai tôi nóng bừng, giơ tay định bịt miệng anh lại.

Anh cười tránh đi, tiện đà đặt một nụ hôn lên khóe môi tôi.

Ngoài cửa sổ, những chú chim bồ câu vỗ cánh bay qua, x/é tan sự tĩnh lặng của buổi chiều.

Tôi tựa vào lòng anh, lắng nghe nhịp tim ổn định, miệng vẫn còn dư vị ngọt ngào của bánh quy, chóp mũi tràn ngập mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc trên người anh.

Những niềm vui nhỏ bé vụn vặt của thời niên thiếu tưởng chừng đã đá/nh mất, tưởng chừng không bao giờ tìm lại được.

Hóa ra vẫn luôn được anh cất giữ cẩn thận.

Vào một buổi chiều nắng đẹp nào đó, cùng với một trái tim chân thành, anh đã trả lại tất cả cho tôi.

Tôi nhắm mắt lại, cọ cọ vào hõm cổ ấm áp của anh.

"Phó Cận Xuyên."

"Ừ?"

"Bánh quy ngọt quá."

Anh khẽ cười, lồng ngựk rung lên: "Vậy lần sau anh cho ít đường thôi."

"Không được." Tôi vươn tay ôm ch/ặt lấy eo anh, siết lại, "Cứ thế này đi, vừa vặn rồi."

Nắng chiếu chậm rãi dịch chuyển, chiếc chăn ấm áp, mùi hương bánh quy bay bổng trong không trung.

Thật tốt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Quẻ tận chín mươi chín

Chương 7
Kinh thành ai nấy đều tường tận, bần đạo xem bói có ba điều cấm kỵ. Chẳng bói mệnh đế vương. Chẳng gieo quẻ người đã khuất. Chẳng đổi vận kẻ hung ác. Thế mà ngày Bùi Huyền Độ tìm đến, bần đạo tự tay gỡ bỏ điều cấm thứ ba. Hắn ngồi trước mặt, đẩy một nén vàng lên bàn quẻ. "Nghe danh Thẩm tiên sinh có thể đoán định sinh tử." "Hãy tính cho ta, ta còn sống được bao lâu?" Bần đạo ngước mắt, nhìn gương mặt đã xuất hiện trong mộng vô số lần. Mười hai năm trước, hắn dẫn binh đạp bằng phủ họ Thẩm, một mồi lửa thiêu rụi cả nhà bần đạo. Mười hai năm sau, hắn đã là Định Quốc Công quyền khuynh triều dã. Còn bần đạo, là mệnh sư danh tiếng nhất kinh thành. Bần đạo nắm ba đồng tiền xu, khẽ gieo xuống. Tiền xu rơi trên mặt bàn, phát ra tiếng vang trong trẻo. Nhìn hồi lâu, bần đạo bỗng bật cười. "Chúc mừng đại nhân." "Quẻ này phúc thọ miên trường, ngài có thể sống đến chín mươi chín." Bùi Huyền Độ sững sờ, đoạn cười vang. Hắn ngỡ bần đạo nói là chín mươi chín tuổi. Nhưng bần đạo chẳng nói cho hắn hay. Kể từ giây phút hắn bước chân vào quẻ quán này, hắn chỉ còn lại đúng chín mươi chín ngày.
11
5 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm