Lục Cảnh Thâm cũng khen tôi:
"Hứa Đường đúng là hiểu chuyện, không tiểu thư đỏng đảnh như người khác."
Nhưng lần này, tôi gọi phục vụ:
"Phiền anh đổ đi giúp tôi."
Sắc mặt Lâm Vi cứng đờ:
"Tớ mới ăn có mấy miếng, cậu chê tớ à?"
Tôi bình thản đáp:
"Tôi không ăn đồ thừa của người khác."
Lục Cảnh Thâm lập tức sầm mặt xuống:
"Hứa Đường, cô ấy khó chịu đến thế này mà vẫn còn nghĩ đến việc để dành cháo cho em."
"Em nhất định phải làm khó cô ấy vào lúc này sao?"
Tôi nhìn năm người trước mặt, bỗng nhiên có chút mơ hồ.
Những năm qua, đồ ăn thừa của họ đều để lại cho tôi.
Khi không đủ chỗ ngồi, họ bảo tôi đổi bàn.
Trong xe thiếu một chỗ, họ bảo tôi tự bắt taxi.
Khi ảnh du lịch cần nhiếp ảnh gia, họ mới nhớ đến tôi.
Nhưng chỉ cần tôi từ chối một lần thôi.
Tôi liền trở thành kẻ không hòa đồng, hay tính toán, chơi không nổi.
Tôi cúi đầu:
"Xin lỗi."
Sắc mặt mọi người quả nhiên dịu đi, Trần Phóng cười nói:
"Thế mới phải chứ, đi chơi là phải vui vẻ một chút."
Tôi cũng cười theo.
Chỉ là lời xin lỗi lần này, không phải vì tôi thấy mình sai.
Mà vì tôi đã lười không muốn nói thêm với họ bất cứ điều gì nữa.
Tối đến, họ lại ra ban công uống rư/ợu.
Tôi một mình về phòng thu dọn hành lý.
Chuyến đi này vốn kéo dài bảy ngày, giờ mới trôi qua được ba ngày.
Nhưng tôi đã không còn muốn chơi tiếp cùng họ nữa.
Tôi đặt vé chuyến sớm nhất vào ngày mai để trở về.
Làm xong mọi thứ, tôi mới phát hiện sạc điện thoại không thấy đâu.
Nhớ ra ban ngày Lâm Vi có mượn, tôi liền sang phòng cô ta lấy.
Cửa không khóa, bên trong không một bóng người,
màn hình máy tính bảng bên cạnh đang sáng.
Một tin nhắn mới vừa vặn hiện lên.
Tên nhóm là:
【Năm người chúng ta không bao giờ tách rời】
Trần Phóng gửi một đoạn video, chính là cảnh Lục Cảnh Thâm và Lâm Vi hôn nhau ngày hôm qua.
Bên dưới toàn là những biểu tượng trêu chọc.
【Cuối cùng cũng hôn được rồi.】
【Tớ đã bảo chiêu này hiệu quả mà.】
【Mặt Hứa Đường trắng bệch ra, vậy mà vẫn nhịn được.】
【Cô ta đúng là biết diễn thật đấy.】
Tôi đứng bên cạnh giường, những ngón tay lạnh dần đi,
đây là một nhóm chat không có tôi.
Tôi mở lịch sử trò chuyện ra.
Tin nhắn đầu tiên là từ ba tháng trước.
Lâm Vi gửi một tấm ảnh chụp màn hình trò chơi "Đổi cặp".
【Hứa Đường chẳng phải luôn nói mình hòa nhập được với chúng ta sao?】
【Vậy để xem cô ta nhịn được đến vòng thứ mấy.】
Chu Trình đáp nhanh chóng:
【Tất cả thẻ của cô ta đều để trống hết đi.】
Trần Phóng nói:
【Thẻ của Cảnh Thâm và Vi Vi làm giống nhau nhé.】
【Từ nắm tay, ôm ấp cho đến hôn nhau, đủ kí/ch th/ích rồi.】
Tôi tiếp tục lướt lên trên, Lục Cảnh Thâm lúc đầu không trả lời.
Một lúc lâu sau, anh mới nhắn một câu:
【Đừng chơi quá đà.】
Tôi nhìn chằm chằm vào mấy chữ đó, trong lòng bỗng nảy sinh một tia kỳ vọng nực cười.
Ít nhất thì anh cũng từng ngăn cản.
Nhưng tin nhắn tiếp theo, Lục Cảnh Thâm nói tiếp:
【Hứa Đường hay làm quá vấn đề lắm.】
【Đám cưới còn phải trông cậy vào cô ấy chuẩn bị, đừng làm người ta gi/ận bỏ đi thật.】
Trần Phóng gửi một biểu tượng cười lớn:
【Yên tâm, cô ấy không rời xa cậu được đâu.】
Lục Cảnh Thâm đáp:
【Cũng đúng.】
Chỉ vỏn vẹn hai chữ, như một cái t/át giáng xuống mặt.
Hóa ra không phải anh không biết trò chơi này là một cái bẫy.
Anh biết ngay từ đầu, biết thẻ của tôi toàn là giấy trắng.
Biết tất cả mọi người đều đang đợi xem tôi làm trò hề.
Càng biết tôi sẽ nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác.
Nhưng anh chỉ lo rằng họ chơi quá đà,
sẽ ảnh hưởng đến việc tôi chuẩn bị đám cưới cho anh.
Tôi tiếp tục lướt xuống, phía sau là kế hoạch cho chuyến du lịch này.
Tôi gửi lịch trình mình đã làm cho họ.
Trong nhóm không ai trả lời.
Nhưng nhóm năm người kia lại náo nhiệt như đón Tết.
【Hứa Đường sắp xếp đi lặn chán quá.】
【Vi Vi sợ nước, đổi thành tiệc trên du thuyền đi.】
Lục Cảnh Thâm nói:
【Không cần nói cho cô ấy biết.】
【Đến nơi rồi đổi, cô ấy sẽ không từ chối đâu.】
Thậm chí họ còn bàn về việc phân chia phòng.
【Để Cảnh Thâm và Vi Vi ở phòng gia đình.】
【Còn Hứa Đường thì sao?】
【Sô pha chứ sao.】
【Nếu cô ấy không chịu thì sao?】
Lục Cảnh Thâm trả lời một câu:
【Tôi nói vài câu là cô ấy sẽ đồng ý thôi.】
Tôi đứng trong phòng Lâm Vi, đột nhiên cảm thấy khó thở.
Trước đây tôi cứ ngỡ mình chỉ là người hướng nội, không thể thực sự hòa nhập với họ.
Vì thế tôi cố gắng đối xử tốt với họ.
Nhớ kỹ sở thích của họ, bao dung những trò đùa của họ, chủ động gánh vác mọi việc phiền phức.
Đến tận bây giờ mới hiểu ra, chưa bao giờ là tôi không hòa nhập được.
Mà là họ luôn nắm tay nhau đứng trong cánh cửa.
Nhìn tôi nỗ lực bên ngoài, rồi cười nhạo tôi không vào được.
Trong nhóm bỗng xuất hiện một tin nhắn mới.
Chu Trình hỏi:
【Hứa Đường đâu rồi?】
Trần Phóng đáp:
【Chắc trốn trong phòng khóc rồi.】
【Có chơi tiếp vòng sau không?】
Lâm Vi nhanh chóng gửi một tin nhắn thoại.
"Đừng chơi nữa."
"Đường Đường hình như gi/ận thật rồi."
Lục Cảnh Thâm trả lời:
"Gi/ận thì cứ để cô ấy tự bình tĩnh lại."
"Lần nào cũng bắt mọi người dỗ dành, không thấy mệt sao?"
Tôi nghe giọng anh, chút hơi ấm cuối cùng trong lồng ngựk cũng biến mất.
Đang định tắt máy tính bảng, trong nhóm đột nhiên hiện lên một đoạn video mới.
Do Trần Phóng lén quay.
Trong khung hình, trên ban công chỉ còn lại Lục Cảnh Thâm và Lâm Vi.
Lâm Vi s/ay rư/ợu, tựa vào vai anh hỏi:
"Cảnh Thâm, nếu năm đó tớ không từ chối cậu."
"Cậu còn ở bên Đường Đường không?"
Ngón tay tôi khựng lại trên màn hình, gió biển thổi rất mạnh,
Lục Cảnh Thâm trong video im lặng rất lâu.
Cuối cùng thấp giọng nói:
"Không."