“Phải, tất cả đều là lỗi của anh. Vi Vi, cho anh thêm một cơ hội nữa được không?”

Nói xong, anh ta chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng rút từ trong túi ra một tấm ảnh đưa cho tôi, đó là bản thiết kế căn phòng theo phong cách ấm cúng, giản đơn.

“Mấy ngày nay, anh đã cải tạo lại phòng tân hôn rồi, đúng theo tông màu sáng mà em thích đấy.”

“Về cùng anh được không Vi Vi, chúng ta sẽ cùng nhau sống trong ngôi nhà đó đến cuối đời, tin anh đi, chúng ta sẽ rất hạnh phúc.”

Tôi nhìn chằm chằm vào tấm ảnh đó rất lâu, rồi chợt mỉm cười không thành tiếng.

Hóa ra không phải anh ta không nghe thấy, không nhìn thấy những mong cầu của tôi.

Chỉ là vì không đủ quan tâm, nên mới hết lần này đến lần khác cố tình làm ngơ.

“Cố Tinh Dã, chúng ta thực sự kết thúc rồi.”

Nói xong câu đó, tôi dời ánh mắt, không còn bận tâm đến anh ta nữa, mặc cho anh ta có c/ầu x/in thế nào cũng không mảy may lay động.

Sau đó, anh ta đi, không còn xuất hiện trước mặt tôi nữa.

Thế nhưng, bữa sáng luôn xuất hiện đúng giờ trước cửa tiệm mỗi sáng sớm;

Đèn xe lặng lẽ dõi theo phía sau soi sáng con đường đêm mỗi khi tôi đóng cửa tiệm trở về;

Cả những bó hoa vô danh được gửi đến mỗi dịp lễ tết...

Tất cả đều cho thấy, Cố Tinh Dã vẫn chưa từ bỏ.

Nhưng tôi tuyệt nhiên không đưa ra bất kỳ phản hồi nào.

Thời gian lâu dần, anh ta rồi cũng sẽ bỏ cuộc, cuộc sống của mẹ và tôi cũng sẽ quay trở lại vẻ bình lặng vốn có.

Thế nhưng không ngờ, một buổi trưa nọ, khi tôi mang cơm đến tiệm cho mẹ, lại thấy từ xa một đám đông đang vây quanh cửa tiệm bàn tán xôn xao.

Một dự cảm chẳng lành đột nhiên dâng lên trong lòng, tôi rảo bước chạy về phía cửa tiệm.

Bên trong, Tạ D/ao đang quỳ trước mặt mẹ tôi, nắm ch/ặt lấy vạt áo bà mà gào khóc:

“Dì ơi, c/ầu x/in dì hãy khuyên Vi Vi, đừng phá hoại tình cảm giữa con và Tinh Dã nữa!”

Mẹ tôi tức đến mức ôm ngựk, đầu ngón tay r/un r/ẩy, chỉ vào cô ta mà không nói nên lời.

Chát! Tôi giáng cho Tạ D/ao một cái t/át đ/au điếng.

Tạ D/ao bị đá/nh đến nghiêng cả đầu.

“Tạ D/ao, nể tình cậu và mình là bạn thân nhiều năm, mình chưa từng đối chất với cậu.”

“Vậy mà cậu thì sao, dan díu với bạn trai sắp cưới của mình, giờ lại chạy đến làm tổn thương mẹ mình, rốt cuộc cậu có tâm địa gì hả?”

Tạ D/ao ôm mặt, chẳng chút ăn năn, ngược lại còn lý lẽ đanh thép:

“Mình chỉ là quá yêu Cố Tinh Dã, vừa nhìn thấy đã rung động rồi, mình có gì sai? Cậu không phải là bạn tốt của mình sao? Nhường anh ấy cho mình không được à?”

“Cậu im mồm ngay!” Một giọng nam gi/ận dữ đột ngột vang lên giữa đám đông.

Cố Tinh Dã sải bước đi vào, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, là dấu hiệu của sự gi/ận dữ tột độ.

“Tôi đã nói rõ với cô từ lâu rồi, tôi chưa từng yêu cô, từ đầu đến cuối, trong lòng tôi chỉ có duy nhất Vi Vi. Ai cho phép cô đến đây quậy phá!”

Tạ D/ao không những không gi/ận, ngược lại còn cười rồi lao vào người Cố Tinh Dã.

“A Dã, cuối cùng anh cũng chịu để ý đến em rồi, em nhớ anh quá…”

Giây tiếp theo, cô ta bị người đàn ông đẩy ngã nhào xuống đất.

Cố Tinh Dã rảo bước đi đến trước mặt tôi và mẹ, cúi đầu thật sâu:

“Dì, Vi Vi, con xin lỗi…”

Tôi không nhìn anh ta nữa, đợi sau khi an ủi mẹ xong, Cố Tinh Dã đã lôi Tạ D/ao rời đi.

Từ đó về sau, cả hai không còn xuất hiện trước mắt tôi nữa.

Nghe nói sau đó họ lại xảy ra xung đột, cả hai đều phải vào đồn cảnh sát.

Tôi đối với chuyện này không chút gợn sóng, một lòng giữ lấy cửa tiệm nhỏ và cùng mẹ sống những ngày tháng bình yên.

Sau này, công việc làm ăn dần khởi sắc, khách hàng ngày càng đông, chúng tôi liền lên kế hoạch mở cửa hàng mới.

Ngày khai trương cửa hàng mới, tôi khoác tay mẹ bước lên bục c/ắt băng khánh thành.

Xung quanh có rất nhiều người thân, bạn bè vỗ tay chúc mừng chúng tôi.

Khoảnh khắc dải băng đỏ được c/ắt đ/ứt, tiếng pháo n/ổ vang lên.

Tôi biết, tương lai tươi đẹp đang ở ngay phía trước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Quẻ tận chín mươi chín

Chương 7
Kinh thành ai nấy đều tường tận, bần đạo xem bói có ba điều cấm kỵ. Chẳng bói mệnh đế vương. Chẳng gieo quẻ người đã khuất. Chẳng đổi vận kẻ hung ác. Thế mà ngày Bùi Huyền Độ tìm đến, bần đạo tự tay gỡ bỏ điều cấm thứ ba. Hắn ngồi trước mặt, đẩy một nén vàng lên bàn quẻ. "Nghe danh Thẩm tiên sinh có thể đoán định sinh tử." "Hãy tính cho ta, ta còn sống được bao lâu?" Bần đạo ngước mắt, nhìn gương mặt đã xuất hiện trong mộng vô số lần. Mười hai năm trước, hắn dẫn binh đạp bằng phủ họ Thẩm, một mồi lửa thiêu rụi cả nhà bần đạo. Mười hai năm sau, hắn đã là Định Quốc Công quyền khuynh triều dã. Còn bần đạo, là mệnh sư danh tiếng nhất kinh thành. Bần đạo nắm ba đồng tiền xu, khẽ gieo xuống. Tiền xu rơi trên mặt bàn, phát ra tiếng vang trong trẻo. Nhìn hồi lâu, bần đạo bỗng bật cười. "Chúc mừng đại nhân." "Quẻ này phúc thọ miên trường, ngài có thể sống đến chín mươi chín." Bùi Huyền Độ sững sờ, đoạn cười vang. Hắn ngỡ bần đạo nói là chín mươi chín tuổi. Nhưng bần đạo chẳng nói cho hắn hay. Kể từ giây phút hắn bước chân vào quẻ quán này, hắn chỉ còn lại đúng chín mươi chín ngày.
11
5 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm