Đủ để khiến người ta nghi ngờ, nhưng chưa đủ để đóng đinh Vân Hanh ngay lập tức. Điều này cũng giống hệt tính cách ả. Làm việc gì cũng chừa lại một đường lui để khóc lóc kể lể. Thế nhưng, thứ ả mất đi không chỉ là đứa trẻ đó.

Trong Đông Cung, những bàn tán về Đế tinh đã bị một luồng dư luận khác lấn át trong vòng ba ngày.

"Ngày Thái tử phi sinh Hoàng tôn, ráng chiều rực rỡ khắp trời, chim khách không chịu rời đi."

"Hoàng tôn giữa trán có nốt ruồi son, Hoàng thượng đích thân ban tên."

"Phía Xuân Huy điện trước đó thổi phồng như thần thánh, kết quả là..."

Không ai dám nói rõ hình dạng của đứa trẻ kia ra sao. Nhưng chính vì không dám nói, mới càng khiến người ta mặc sức tưởng tượng.

Hoàng hậu cũng không còn triệu kiến Vân Hanh nữa. Mỗi ngày bà đều phái người đến chính điện thăm Khác nhi, những món ban thưởng từ nôi, khóa vàng đến quần áo nhỏ, chất đầy nửa gian kho. Trước ngày đầy tháng của Khác nhi, Hoàng hậu đích thân đến Đông Cung. Bà bế Khác nhi, thế nào cũng không nỡ buông tay.

"Đứa trẻ này mắt giống con, xươ/ng mày giống Thừa Quyết."

Tiêu Thừa Quyết đứng bên cạnh, thần sắc dịu dàng. Hoàng hậu liếc nhìn chàng.

"Giờ con cũng đã làm cha rồi, sau này hành sự phải vững vàng. Nếu hậu viện Đông Cung còn xảy ra chuyện hoang đường như vậy nữa, đừng trách phụ hoàng con nổi gi/ận."

Tiêu Thừa Quyết cúi đầu vâng dạ. Hoàng hậu lại nhìn sang ta.

"Thân thể con hồi phục thế nào rồi?"

"Đã tốt hơn nhiều rồi ạ."

"Ngày tiệc đầy tháng, con chỉ cần bế Khác nhi ra mặt một chút, còn lại cứ giao cho cung nhân. Phía Vân Lương đệ, không cần phải ra ngoài đâu."

Ta chưa kịp đáp, Tiêu Thừa Quyết đã nhíu mày.

"Mẫu hậu, dù sao nàng ấy cũng vừa mất con."

Hoàng hậu lạnh lùng nhìn chàng.

"Cho nên mới bảo nó nghỉ ngơi cho tốt. Con còn muốn nó ra ngoài, khóc một trận trong tiệc đầy tháng của đích tử nhà mình sao?"

Sắc mặt Tiêu Thừa Quyết thay đổi.

"Nhi thần không có ý đó."

Hoàng hậu bế Khác nhi, giọng trầm xuống.

"Thừa Quyết, xót thương một người đàn bà cũng phải xem dịp. Nếu con đến cả đích thứ, tôn ti cũng không phân biệt được, thì triều thần sẽ ghi nhớ điều đó thay con."

Tiêu Thừa Quyết không nói thêm lời nào nữa. Ta ngồi bên cạnh, nhìn đôi mắt cụp xuống của chàng. Những lời này của Hoàng hậu, chàng sẽ nghe lọt tai. Bởi vì người nói là Hoàng hậu. Kiếp trước những lời tương tự, ta đã nói không biết bao nhiêu lần, nhưng chàng chỉ cho rằng ta gh/en t/uông.

Tiệc đầy tháng diễn ra đúng như dự kiến. Tông thân trong cung đều đến đông đủ. Khi Khác nhi được bế ra, cả sảnh đường ai nấy đều xúm lại khen ngợi. Hoàng thượng tâm trạng cực tốt, tại chỗ ban cho kim thư ngọc sách, nói đợi Khác nhi tròn tuổi sẽ đích thân khai sáng cho nó. Vân Hanh không xuất hiện. Thế nhưng sự tồn tại của ả vẫn như một cây kim nhỏ, ẩn giấu trong sự náo nhiệt.

Tiệc được nửa chừng, bên ngoài bỗng vang lên tiếng đàn sáo. Mọi người quay đầu nhìn lại. Vân Hanh mặc một bộ vũ y màu tím nhạt, được cung nữ dìu bước vào. Ả g/ầy đi nhiều, sắc mặt tái nhợt, nhưng giữa lông mày lại toát lên vẻ đẹp tan vỡ. Tiêu Thừa Quyết nhìn thấy ả, đôi mày nhíu ch/ặt.

"Sao nàng ta lại đến đây?"

Vân Hanh đã quỳ giữa điện.

"Thần thiếp trong lúc b/ệnh tật thất nghi, hôm nay đặc biệt đến chúc mừng đầy tháng Hoàng tôn. Thần thiếp không dám nán lại lâu, chỉ xin hiến một vũ điệu, nguyện cầu Hoàng tôn bình an trường lạc."

Giọng ả nghẹn ngào. Trong điện nhất thời yên tĩnh. Nếu đuổi ả ra ngoài thì tỏ ra quá cay nghiệt. Nếu để ả nhảy, thì hôm nay lại trở thành sân khấu của ả. Sắc mặt Hoàng hậu trầm xuống. Ta bế Khác nhi, khẽ mở lời: "Lương đệ thân thể chưa hồi phục, không nên lao lực."

Vân Hanh ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng.

"Tỷ tỷ, ta chỉ muốn chuộc tội."

Ả đã đứng dậy. Tiếng nhạc vang lên. Ả nhảy quả thật rất đẹp. Thân hình mảnh khảnh, tay áo tung bay, tựa như một đóa hoa bị gió thổi đến mức sắp g/ãy lìa. Ánh mắt Tiêu Thừa Quyết đặt trên người ả, hồi lâu không rời. Ta cúi đầu nhìn Khác nhi. Đứa trẻ đang ngủ rất say, hoàn toàn không biết đến cơn sóng gió này.

Khi khúc nhạc sắp dứt, Lý Minh Xu bỗng ôm ngựk, thân hình lảo đảo. Thôi Lệnh Nghi nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy nàng.

"Lý tỷ tỷ?"

Trong điện lập tức hỗn lo/ạn. Tiêu Thừa Quyết hoàn h/ồn.

"Truyền thái y!"

Lý Minh Xu được dìu vào thiên điện. Sau khi thái y chẩn mạch, nhanh chóng đi ra báo hỷ.

"Chúc mừng Điện hạ, Lý Chiêu Huấn đã mang th/ai gần hai tháng."

Không khí trong tiệc thay đổi tức thì. Vẻ lạnh lẽo trên mặt Hoàng hậu tan biến đôi chút.

"Hỷ sự nhân đôi."

Tiêu Thừa Quyết cũng lộ vẻ vui mừng, đích thân đi thăm Lý Minh Xu. Giữa điện, Vân Hanh vẫn giữ nguyên tư thế múa cuối cùng. Không còn ai nhìn ả nữa. Ả chậm rãi hạ tay xuống, trên mặt không còn chút huyết sắc nào.

Ta bế Khác nhi, nghe thấy Trần m/a m/a phía sau khẽ thở phào một hơi. Vân Hanh tốn bao tâm cơ để trở lại trước mắt mọi người. Nhưng trong Đông Cung này, đã có người mang th/ai đứa con mới. Nỗi đ/au của ả, không còn là duy nhất nữa.

Sau tiệc đầy tháng, Tiêu Thừa Quyết suốt nửa tháng không đến Xuân Huy điện. Sau khi Lý Minh Xu mang th/ai, cả người nàng còn tinh thần hơn cả lúc chưa có th/ai. Hoàng hậu ban cho nàng đồ bổ, nàng liền xoay tay phân phát cho đám hộ vệ ở thao trường, nói mình không quen ăn những thứ ngọt ngấy đó, khiến đám m/a m/a chăm sóc nàng ngày nào cũng càm ràm. Tiêu Thừa Quyết thấy mới lạ, ngược lại đến chỗ nàng nhiều hơn. Thôi Lệnh Nghi cũng không tranh giành. Nàng ngày ngày đọc sách, chép kinh, thỉnh thoảng bầu bạn trò chuyện cùng ta, lời lẽ dịu dàng nhưng không hề có câu nào vô nghĩa. Hậu viện Đông Cung dần dần có một trật tự mới. Vân Hanh bị tách biệt khỏi trật tự đó. Người trong Xuân Huy điện bắt đầu truyền tin ra ngoài. Lúc thì nói Lương đệ đêm nằm mơ thấy đứa con đã mất khóc lóc, lúc thì nói Lương đệ cơm cũng không nuốt trôi, lúc thì lại nói Lương đệ suốt ngày ôm khư khư chiếc áo nhỏ không rời tay. Tiêu Thừa Quyết ban đầu còn hỏi thăm vài câu. Về sau nghe nhiều quá, chỉ đáp: "Để thái y đến đi."

Thái y đến, trở về cũng chỉ nói là uất kết trong lòng. Sau khi bốn chữ này được nói ra ba lần, Tiêu Thừa Quyết đến nhíu mày cũng lười nhíu nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thầy Tướng Số

Chương 7
Phụ thân ta vốn là bậc tướng sư lừng danh kinh thành. Năm nọ, hầu phủ tìm lại được thiên kim chân chính, bèn dùng trọng kim mời người vào phủ xem mệnh. Từ đó, người chẳng thể trở về. Nửa tháng sau, tiểu thư hầu phủ lấy danh nghĩa phượng mệnh mà gả vào đông cung. Cũng đêm đó, gia trạch nhà ta hóa thành tro bụi. Người trong kinh thành đều đồn rằng, phụ thân vì nhìn thấu quá nhiều thiên cơ nên mới chịu thiên khiển, đáng tiếc lại liên lụy đến thê nhi phải chết oan. Năm năm sau, ta thay tên đổi họ, lấy danh nghĩa đoán mệnh như thần mà vang danh kinh thành. Thái tử phi nhiều năm không con, hầu phu nhân đích thân đến cửa, thỉnh ta vào đông cung để xem mệnh cầu tự cho nữ nhi. Ta nhận lấy bái thiếp, mỉm cười đáp lời: "Phu nhân hãy an tâm, mệnh của thái tử phi, ta nhất định sẽ xem cho thật tường tận."
20
5 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm