Đột nhiên, bầu trời đổi sắc, bầu trời vốn đang quang đãng bỗng chốc mây đen giăng kín. Mặt đất dưới chân đài tế bắt đầu rung chuyển, từ phía rừng núi xa xăm truyền đến những tiếng gầm rú trầm đục và đ/áng s/ợ.

"Chuyện gì thế này?"

"Cổ Thần nổi gi/ận rồi!"

Đám đông hoàn toàn hỗn lo/ạn, tiếng la hét k/inh h/oàng vang lên khắp nơi.

Trưởng lão Ô tái mặt, ông ngước nhìn về phía dãy núi, tiếng động đó ông không thể nào quên được -- là lũ quét! Tế lễ thất bại, không những không cầu được sự che chở mà ngược lại còn chọc gi/ận thần linh, dẫn đến thiên tai!

Ông quay phắt đầu lại, ánh mắt như lưỡi ki/ếm b/ắn thẳng về phía bóng hình đang chao đảo trên đài tế.

"Nam Cung Phượng Tịch!"

Giọng trưởng lão Ô át đi mọi tiếng ồn ào, vang vọng bên tai mỗi người.

"Ngươi đã sớm bị tội nghiệt làm m/ù quá/ng tâm trí! Kể từ khoảnh khắc ngươi đẩy m/áu mủ ruột th!t của mình xuống Vạn đ/ộc Quật, Cổ Thần đã vứt bỏ ngươi rồi! Ngươi không còn là Thánh nữ nữa!"

Lời ông như một bản án cuối cùng.

Người mẹ mềm nhũn toàn thân, ngã gục trên đài tế.

Lũ quét cuốn theo bùn đ/á gầm rú đổ xuống, người trong tộc hoảng lo/ạn chạy trốn khắp nơi, buổi tế lễ vốn dĩ thiêng liêng đã biến thành một thảm họa k/inh h/oàng.

Khi sự hỗn lo/ạn lắng xuống, trưởng lão Ô đứng trên mảnh đất hoang tàn, trước mặt tất cả những người sống sót, ông hạ lệnh cuối cùng.

"Kể từ giây phút này, phế bỏ vị trí Thánh nữ của Nam Cung Phượng Tịch! Chồng là Nam Cung Diệp, con gái là Nam Cung Linh Hạt, cả nhà từ trên xuống dưới, trục xuất khỏi Miêu Cương, đời đời kiếp kiếp không được quay về!"

Tôi nhìn họ bị những người trong tộc đầy phẫn nộ tước đi bộ lễ phục hoa lệ, nhìn cha bị người ta lôi ra khỏi căn phòng luyện đ/ộc mà ông coi như mạng sống, nhìn chị gái thần trí không rõ bị người ta áp giải. Cả nhà ba người, thảm hại bị đuổi đi, tiến về vùng đất hoang dã bên ngoài Miêu Cương.

Họ đi ngang qua nơi ch/ôn cất thi cốt của tôi, nhưng chẳng hề hay biết gì.

Tôi đi theo sau họ, nhìn họ bị tước đoạt tất cả, trở thành những tội nhân bị người đời phỉ nhổ.

Thế nhưng trong h/ồn phách của tôi, chẳng có lấy một chút khoái cảm, chỉ còn lại sự trống rỗng và hoang vu vô tận.

10

Sau khi bị trục xuất khỏi Miêu Cương, gia đình chúng tôi an cư tại vùng rừng chướng khí ở nơi biên giới.

Căn nhà sàn dột nát, bốn bề lộng gió, khác biệt một trời một vực so với cung điện Thánh nữ mà cha mẹ từng ở.

Nhưng họ đã chẳng còn tư cách để kén chọn nữa.

đá/nh mất hào quang Thánh nữ và danh xưng thiên tài chế đ/ộc, đến cả việc đổi lấy một túi gạo cũng trở nên khó khăn.

Người mẹ gục ngã trước tiên.

Bà không còn chải chuốt mái tóc mà mình từng kiêu hãnh, mặc cho nó rối bời như cỏ khô. Việc duy nhất bà làm mỗi ngày là chạy ra rìa rừng chướng khí khi trời còn chưa sáng, hướng về phía trung tâm Miêu Cương, gọi tên tôi từng tiếng một.

"Mộng Điệp... Mộng Điệp... A nương biết sai rồi..."

"Con quay về được không? A nương không ép con nữa, a nương cho phép con chơi huyễn thuật, con muốn chơi bao lâu cũng được..."

Có khi, bà sẽ mỉm cười từ ái với một cái cây có hình dáng kỳ lạ, hoặc một tảng đ/á đầy rêu xanh. Bà cẩn thận lấy từ trong lòng ra phần lương khô đã cứng ngắt cất giấu từ lâu, đưa về phía trước.

"Mộng Điệp, đói rồi phải không? Ăn chút gì đi, nhìn con kìa, g/ầy quá."

Thế nhưng gió thổi qua, lá cây xào xạc, tảng đ/á vẫn lạnh lẽo như cũ.

Không nhận được hồi đáp, bà lại trở nên gi/ận dữ như lúc ở bên Vạn đ/ộc Quật, chộp lấy hòn đ/á bên cạnh ném mạnh đi.

"Đồ không biết nghe lời! Đã bảo bao nhiêu lần rồi, phải nghe lời a nương! Tại sao không trả lời ta!"

Bà cứ thế, ngày này qua ngày khác tự hànhz hạz mình trong trạng thái tỉnh tỉnh mê mê.

Còn cha, ông tự nh/ốt mình hoàn toàn trong căn phòng nhỏ và tối nhất của căn nhà sàn, nơi đó đã trở thành phòng luyện đ/ộc mới của ông. Ông trở nên cố chấp và đi/ên cuồ/ng hơn bao giờ hết, dường như muốn luyện ra một loại đ/ộc dược kinh thiên động địa để chứng minh cho tất cả mọi người thấy, rằng Nam Cung Diệp ông, dù có bị trục xuất, vẫn là thiên tài chế đ/ộc mạnh nhất Miêu Cương hàng trăm năm nay.

Nhưng tâm ông đã lo/ạn rồi.

Ông không còn kiểm soát chính x/ác được hỏa hầu, cũng không thể phân biệt được những mùi hương tinh vi khác lạ. Khói đ/ộc nồng nặc thường xuyên bay ra từ khe cửa, kèm theo tiếng ho khan kìm nén và tiếng đổ vỡ của bình lọ.

Cuối cùng, có một ngày, cánh cửa phòng đóng ch/ặt ấy không bao giờ mở ra nữa.

Khi mẹ và chị gái vì đói khát mà lấy hết can đảm đẩy cửa ra, một làn sương đ/ộc ngũ sắc ập vào mặt. Cha đã ngã gục bên lò th/uốc, cơ thể đã cứng đờ, da dẻ hiện lên màu xanh đen kỳ dị, thất khiếu chảy ra những dòng m/áu đen đông đặc.

Ông ch*t dưới chính thuật đ/ộc mà ông theo đuổi cả đời, ch*t vì thứ đ/ộc không có th/uốc giải do chính tay mình luyện ra.

Chị gái Nam Cung Linh Hạt khi nhìn thấy th* th/ể của cha, đã phát ra một tiếng thét ngắn ngủi, rồi đứng trân trân tại chỗ như một con rối.

Chị đã chẳng còn là tiểu thư thiên chi kiêu nữ cao cao tại thượng ngày nào nữa. Kể từ sau khi bị bản mệnh cổ phản phệ, chị đã mất hết khả năng giao tiếp với cổ trùng. Chị thậm chí bắt đầu sợ hãi mọi loại côn trùng, dù chỉ là một con kiến bò qua chân cũng khiến chị h/oảng s/ợ nhảy dựng lên.

Chị đã trở thành thứ "phế vật" mà chính miệng chị từng kh/inh rẻ nhất.

Cái ch*t của cha là giọt nước tràn ly cuối cùng khiến gia đình này sụp đổ.

Sau một thoáng tỉnh táo ngắn ngủi, mẹ hoàn toàn phát đi/ên. Bà không còn ra bìa rừng nữa, mà chỉ canh giữ th* th/ể lạnh lẽo của cha, lúc khóc lúc cười, miệng lảm nhảm không đâu, lúc thì gọi tên cha, lúc lại gọi tên tôi.

Còn chị gái, chỉ biết ôm đầu gối, co quắp trong góc, ánh mắt trống rỗng nhìn xuống đất, không nói một lời, tựa như một cái x/ác rỗng không h/ồn.

Tôi lơ lửng trên căn nhà sàn đổ nát, lặng lẽ nhìn bi kịch nhân gian này.

Tôi nhìn mẹ trong cơn đi/ên lo/ạn đã tiêu hao hết hơi tàn cuối cùng, ngã gục bên cạnh cha. Tôi nhìn chị gái được đoàn thương buôn đi ngang qua phát hiện, vì thấy còn chút nhan sắc nên đã bắt đi b/án, không rõ tung tích.

Ngôi nhà của Thánh nữ Miêu Cương năm nào, cứ thế mà hoàn toàn đi đến diệt vo/ng.

Sự ân h/ận vô biên sẽ trở thành nhà tù vĩnh viễn của họ, dù là ở nhân gian hay dưới âm ty.

Khi chút hơi tàn cuối cùng của họ tan biến trong rừng chướng khí này, tôi chợt cảm thấy, những chấp niệm, những không cam lòng và oán h/ận trói buộc h/ồn phách tôi, cũng theo đó mà đ/ứt đoạn từng chút một.

Đủ rồi.

Tất cả đã kết thúc.

Tôi chậm rãi ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời bị chướng khí che khuất.

Một tia nắng lâu ngày không thấy, xuyên qua màn sương dày, dịu dàng rơi xuống h/ồn thể của tôi.

Ấm áp thật đấy.

H/ồn phách tôi trong ánh nắng, bắt đầu trở nên trong suốt.

A nương, a cha, chị gái, nếu có kiếp sau, nguyện chúng ta, không bao giờ gặp lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
24.09 K
5 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm