Ngày đầu tiên của ngày tận thế, tôi vừa định thanh toán 100 tấn gạo thì thấy những dòng bình luận hiện lên:
【Đừng m/ua nữa, ngày tận thế kết thúc sau ba ngày thôi.】
【Tuyệt đối đừng tích trữ, toàn là gạo cũ gạo hỏng đấy, sau này b/án cũng chẳng ai m/ua, lỗ vốn nặng.】
【Nhân vật quần chúng cũng thật thảm, bị nam phụ đ/ộc á/c lừa cho một vố, n/ợ một khoản v/ay lớn không trả nổi, cuối cùng suy sụp mà t/ự s*t.】
Đang lúc nghi hoặc.
Bạn trai đẩy tôi, giục giã:
「Mau thanh toán đi, anh khó khăn lắm mới tìm được nguồn hàng này, qua thôn này là không còn quán này đâu!」
1
Tôi định thần lại, từ chối anh ta ngay tại chỗ.
「Thôi không m/ua nữa.」
Số gạo này quá đắt, 100 tấn phải tốn của tôi 2 triệu tệ.
Đúng như bình luận nói, phần lớn tiền đều là tôi đi v/ay.
Nếu có vấn đề gì thì rắc rối lắm.
Thế nhưng bạn trai Lâm Dật vừa nghe thấy đã tỏ vẻ không vui:
「Lại làm sao nữa? Anh khó khăn lắm mới tìm được nguồn hàng, em có biết tận thế rồi, số gạo này đắt hàng thế nào không?!」
Người b/án gạo cũng nhìn tôi với vẻ thiếu kiên nhẫn.
Những dòng bình luận lại hiện lên:
【Em gái à, đừng để hắn lừa, hắn chỉ muốn tìm em làm con tốt thí thôi.】
【Đúng đấy, trong tận thế tài nguyên đúng là khan hiếm, nhưng phải là tài nguyên tốt chứ, loại gạo hỏng này mà b/án đắt thế, đúng là lòng dạ đen tối.】
【Ha ha, 100 tấn cơ đấy, cho dù là gạo ngon thì cả đời chúng ta cũng không ăn hết được chừng đó.】
【Đừng nói nữa, nam phụ đ/ộc á/c này đúng là thâm đ/ộc thật, hắn có hệ thống, biết tận thế chỉ kéo dài ba ngày nên nhân cơ hội làm giàu, hại không biết bao nhiêu người.】
Thấy vẻ mặt nôn nóng của Lâm Dật, tôi lắc đầu nói:
「Nhiều gạo quá, em ăn không hết.」
Lâm Dật đáp ngay:
「Thế chẳng phải còn có anh sao?」
Tôi tiếp tục từ chối:
「Hai chúng ta cũng đâu ăn hết được chừng đó, hơn nữa chỉ ăn cơm trắng cũng không tốt, em còn muốn m/ua vài thứ khác nữa.」
Những gì bình luận nói tuy kỳ lạ.
Nhưng nhỡ đâu là thật thì sao?
Với tình hình hiện tại, nếu bình luận là giả thì tôi cũng chẳng mất gì, cùng lắm là ba ngày sau tính tiếp.
Đất nước có nhiều lương thực thế này, chắc là không để chúng ta ch*t đói đâu.
Nhưng nếu là thật...
Thì đối với tôi đó là tai họa diệt vo/ng.
Nghĩ vậy, tôi cất thẻ ngân hàng vào túi.
Nói với Lâm Dật:
「Em thật sự không m/ua nữa, chưa nói đến việc ăn không hết, nhỡ đâu chất lượng gạo không tốt thì ai mà ăn nổi.」
Lúc nãy khi đến đây, vì Lâm Dật nói rất gấp gáp.
Tôi cũng tin tưởng anh ta.
Thậm chí còn chưa xem hàng đã định thanh toán.
Giờ nghĩ lại, nếu không có những dòng bình luận kia, có lẽ tôi đã bị lừa thật rồi.
Lâm Dật bắt đầu nổi cáu:
「Này Thẩm Lan, sao lúc này em lại do dự thế, gạo này anh xem qua rồi, đúng là gạo ngon thật mà!」
Nói rồi anh ta kéo tôi vào kho.
Bóc một bao ra cho tôi xem:
「Em nhìn xem, gạo này không tốt sao?」
Thế nhưng những dòng bình luận lướt qua trước mắt tôi lại không nói vậy:
【Chỉ có vài bao phía trước là gạo ngon thôi, phía sau toàn là gạo hỏng cả đấy.】
【Nam phụ cố tình chuẩn bị gạo ngon để đề phòng người khác kiểm hàng.】
【Tội nghiệp cô em, lần này đúng là bị lừa thật rồi.】
Thấy vậy, tôi chỉ vào những bao gạo phía sau nói:
「Hay là anh bóc những bao kia ra xem thử đi?」
Lâm Dật nghẹn lời:
「Đều giống nhau cả thôi!」
Người b/án gạo cũng khó chịu lên tiếng:
「Rốt cuộc hai người có m/ua không? Không m/ua thì tôi đi tìm người khác đây!」
Tôi lên tiếng: 「Không m/ua.」
Lâm Dật cũng đồng thanh: 「M/ua!」
Tôi quay người định bỏ đi.
Lâm Dật lao lên kéo tôi lại, định nói thêm điều gì đó.
Nhưng đúng lúc này.
Một dòng bình luận đ/ập vào mắt tôi:
【Hai nhân vật quần chúng này rốt cuộc có m/ua không thế? Không m/ua thì để nam phụ đi lừa người khác đi, tuyến nhân vật phụ này đừng viết nhiều quá chứ!】
Tôi: ?
Vậy ai mới là nam phụ đ/ộc á/c kia?
2
Tôi nhìn Lâm Dật, rồi lại nhìn người b/án hàng.
Lâm Dật có vẻ ngoài của một người bình thường.
Còn người b/án hàng kia, quả thực đẹp trai hơn nhiều.
Ngay cả khi anh ta đeo khẩu trang không lộ hết mặt...
Xem ra tôi đã nhận nhầm nam phụ đ/ộc á/c rồi.
Cả tôi và Lâm Dật đều là những nhân vật quần chúng bị hắn lừa.
Nghĩ đến những lời tôi vừa m/ắng Lâm Dật, tôi thấy hơi áy náy.
Có lẽ anh ta cũng chỉ vì muốn tốt cho tôi nên mới sốt sắng như vậy.
Lâm Dật vẫn đang khuyên nhủ tôi m/ua số gạo này để vượt qua ngày tận thế khó khăn sắp tới.
Tôi suy nghĩ một chút rồi kéo anh ta ra một chỗ.
Định bụng sẽ thú thật với anh ta về những gì mình thấy trong phần bình luận.
Nhưng khi tôi vừa định mở lời.
Thì thấy một dòng bình luận nữa hiện ra:
【Cô em à, bạn trai cô đúng là muốn số gạo này thật, nhưng không phải vì cô đâu nhé.】
3
Tôi sững người, những lời định nói nghẹn lại nơi cổ họng.
Phần bình luận vẫn tiếp tục:
【Bạn trai cô chỉ đợi cô m/ua vật tư xong, tìm cơ hội lấy chìa khóa kho rồi sẽ c/ắt đ/ứt liên lạc chia tay với cô thôi.】
【Hắn ta đã sớm tằng tịu với người trong mộng của hắn rồi, chỉ đợi cô – con tốt thí này – ra mặt m/ua vật tư về dâng tận tay cho bọn họ.】
【Còn về việc ba ngày sau khủng hoảng tận thế kết thúc? Lúc đó hắn ta phủi mông bỏ đi, để lại cho cô một đống gạo hỏng không vận chuyển đi đâu được, khiến cô đến tiền thuê kho cũng không trả nổi.】
Cùng lúc đó, Lâm Dật vẫn đang kiên trì khuyên tôi m/ua gạo: