"Bệ hạ, h/ồn phách hoàng hậu nương nương đã tan, nhục thân đã ch*t, phương pháp của người phàm không thể c/ứu sống được nữa."
Ánh sáng vừa mới nhen nhóm trong mắt Tiêu Thừa Tắc lập tức vụt tắt.
"Tuy nhiên..." Đạo sĩ xoay chuyển câu chuyện.
"Bần đạo biết một cách, có lẽ có thể thử xem sao."
Tiêu Thừa Tắc đột ngột ngẩng đầu, trong mắt bùng lên tia sáng kinh người.
"Cách gì? Nói mau!"
"Chỉ cần c/ứu sống được nàng, ngươi muốn gì, trẫm cũng cho ngươi!"
Đạo sĩ lắc đầu.
"Điều bần đạo cầu, không phải vật phàm trần."
"Pháp thuật này gọi là 'Nghịch thiên cải mệnh, tái tạo luân hồi'."
"Cần lấy m/áu đế vương làm dẫn, lấy vạn dặm giang sơn làm sính lễ, lấy m/áu đầu tim của chín mươi chín đôi đồng nam đồng nữ làm tế phẩm, mới có thể mở ra cánh cửa luân hồi, tái tạo mệnh cách cho nương nương một kiếp."
"Chỉ là..."
Đạo sĩ nhìn Tiêu Thừa Tắc, ánh mắt trở nên nặng nề.
"Pháp thuật này trái với thiên hòa, người thi pháp tất sẽ chịu thiên khiển."
"Bệ hạ là bậc cửu ngũ chí tôn, thân mang vận nước, nếu cưỡng ép thi pháp, nhẹ thì tổn thọ, nặng thì... quốc tộ chao đảo, giang sơn đổi chủ."
"Xin bệ hạ, hãy tam sư."
Trong điện một mảnh tĩnh mịch.
Phúc An sớm đã sợ hãi quỳ rạp dưới đất, toàn thân r/un r/ẩy.
Lấy giang sơn làm sính lễ, lấy vận nước làm canh bạc.
Đây quả thực là lời nói đi/ên rồ chưa từng nghe thấy bao giờ.
Hắn cứ ngỡ Hoàng thượng nghe xong chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, lôi tên yêu đạo này ra ngoài ch/ém đầu.
Nhưng Tiêu Thừa Tắc nghe xong lại cười.
Hắn nhìn gương mặt đang ngủ say yên tĩnh trong qu/an t/ài, cười một cách dịu dàng mà bi thương.
"Giang sơn ư?"
"Nếu không có nàng, trẫm cần vạn dặm giang sơn này để làm gì?"
"Giang sơn của trẫm, vốn dĩ nên có một nửa là của nàng."
"Nay trẫm dùng toàn bộ giang sơn này để đổi lấy một kiếp tái sinh của nàng, có gì là không thể?"
Hắn nhìn đạo sĩ, ánh mắt kiên định chưa từng có.
"Những gì ngươi nói, trẫm đều đồng ý."
"Chỉ cần có thể khiến nàng trở lại, dù là bắt trẫm ch*t ngay lập tức, trẫm cũng cam tâm tình nguyện."
Đạo sĩ thở dài một tiếng thật dài.
"Hỏi thế gian tình là chi, mà khiến người ta sống ch*t có nhau."
"Thôi được, đã là ý của bệ hạ, bần đạo sẽ giúp bệ hạ một tay."
"Chỉ là, sau khi thi pháp, nương nương tuy có thể tái sinh, nhưng chuyện cũ tiền kiếp sẽ quên sạch. Nàng sẽ không còn nhớ đến bệ hạ, không còn nhớ những chuyện trong cung này nữa."
"Bệ hạ và nàng, sẽ trở thành người dưng."
Trái tim Tiêu Thừa Tắc như bị kim châm một cái.
Quên đi cũng tốt.
Quên đi những đ/au khổ này, quên đi hoàng cung đã làm tổn thương nàng sâu sắc, quên đi... hắn, một kẻ khốn nạn này.
Chỉ cần nàng có thể sống tốt.
Cho dù là quên đi chính mình, hắn cũng chấp nhận.
"Không sao."
Hắn nhắm mắt lại, trong giọng nói mang theo một chút r/un r/ẩy.
"Chỉ cần nàng sống được, là tốt rồi."
Pháp sự được ấn định vào bảy ngày sau.
Địa điểm tại tế thiên đài của hoàng gia.
Bảy ngày này, Tiêu Thừa Tắc không còn đoái hoài đến bất kỳ triều chính nào.
Hắn vứt hết tấu chương sang một bên.
Hắn chỉ làm một việc.
Đó là canh giữ Lục Tri D/ao.
Hắn chải tóc cho nàng, vẽ mày cho nàng.
Hắn ôm lấy cơ thể lạnh lẽo của nàng, kể cho nàng nghe những câu chuyện của họ ngày trước.
Từ thanh mai trúc mã cho đến khi quân thần cách biệt.
Hắn nói ra hết những tình cảm mà hắn không dám để nàng biết trong cuốn nhật ký của mình.
"Tri D/ao, nàng còn nhớ không? Sinh thần mười hai tuổi của nàng, ta lén trốn khỏi cung đi m/ua cho nàng món kẹo hồ lô nàng thích nhất. Kết quả bị phụ hoàng phát hiện, đá/nh ta ba mươi roj. Ta nằm trên giường cả tháng không dậy nổi, nàng lén đến thăm ta, còn khóc nữa."
"Lúc đó, ta đã nghĩ, cô bé hay khóc nhè này, sau này nhất định phải do ta bảo vệ."
"Tri D/ao, không phải ta không yêu nàng. Ta chỉ là... chỉ là quá ngốc."
"Ta cứ tưởng, chỉ cần đặt nàng lên ngôi vị hoàng hậu tôn quý nhất, cho nàng vinh hoa phú quý, chính là tốt với nàng."
"Ta không biết, thứ nàng muốn, chưa bao giờ là những thứ này."
"Ta sai rồi, Tri D/ao."
"Nàng trở lại đi, được không?"
"Nàng trở lại, chúng ta bắt đầu lại từ đầu."
"Ta đem giang sơn này cho nàng hết, ta chỉ làm Tiêu Thừa Tắc của riêng một mình nàng thôi."
Hắn nói đi nói lại, nước mắt sớm đã làm nhòe đôi mắt.
Nhưng người trong lòng vẫn không hề đáp lại hắn bất kỳ điều gì.
Thời hạn bảy ngày, thoáng chốc đã đến.
Ngày hôm đó, trời u ám, mây đen giăng kín.
Trên tế thiên đài, một pháp trận khổng lồ đã được bày ra sẵn.
Chín mươi chín đôi đồng nam đồng nữ được đưa đến trên tế đài.
Tiêu Thừa Tắc bế Lục Tri D/ao, từng bước đi lên tế đài.
Hắn nhẹ nhàng đặt nàng vào trung tâm pháp trận.
Đạo sĩ đưa cho hắn một con d/ao găm sắc bén.
"Bệ hạ, xin mời."
Tiêu Thừa Tắc không hề do dự.
Hắn cầm d/ao găm, rạ/ch một đường sâu vào lòng bàn tay mình.
M/áu tươi theo kẽ tay hắn, tí tách rơi xuống pháp trận.
Sắc mặt hắn vì mất m/áu mà ngày càng trở nên tái nhợt.
Nhưng ánh mắt hắn, chưa từng rời khỏi Lục Tri D/ao.
"Tri D/ao."
Hắn khẽ nói.
"Đợi ta."
"Kiếp sau, ta nhất định sẽ tìm thấy nàng trước."
"Ta sẽ trả lại hết những gì kiếp này n/ợ nàng."
Hắn nói xong, nhắm mắt lại.
Đạo sĩ bắt đầu niệm chú, trên cả tế thiên đài, cuồ/ng phong nổi lên.
M/áu đầu tim của chín mươi chín đôi đồng nam đồng nữ được lấy ra từng người một, đổ vào trong pháp trận.
Ánh m/áu rực trời, nhuộm đỏ cả bầu trời thành một màu đỏ q/uỷ dị.
Cơ thể Tiêu Thừa Tắc loạng choạng, cuối cùng không chống đỡ nổi nữa mà ngã xuống.
Khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất đi ý thức, hắn dường như nhìn thấy, ngón tay của Lục Tri D/ao ở trung tâm pháp trận, khẽ cử động một chút.