Chồng thú nhân của tôi rất lớn, mỗi lần tôi kêu đ/au, anh ta lại chê tôi tiểu thư yếu đuối.

Sau một lần hụt hứng bỏ dở giữa chừng, anh ta bỏ mặc tôi ở lại nhân giới.

Tôi ngày đêm giục anh ta đến đón, cho đến khi những dòng bình luận xuất hiện.

"Nam chính đang yêu đương cuồ/ng nhiệt với nữ chính, vợ cũ đ/ộc á/c một ngày quấy rối nam chính tám trăm lần, phiền ch*t đi được, cô ta không nhìn ra là nam chính cố tình muốn rũ bỏ mình sao?"

"Nữ phụ đ/ộc á/c là con người thuần chủng, kích thước căn bản không tương xứng với nam chính thú nhân, nam chính có lòng tốt đưa cô ta về, chính là hy vọng cô ta tìm một ông chồng loài người, đừng có bám riết lấy anh ấy nữa."

"Mọi người đừng khuyên, cứ để cô ta tiếp tục đi, đợi đến khi chọc gi/ận tiểu thư nhà mình khiến cô ấy tức gi/ận chia tay nam chính, nam chính tự khắc sẽ quay lại gi*t ch*t cô ta, khiến cô ta c/âm miệng vĩnh viễn."

Tôi không dám nhắn tin nữa, ngoan ngoãn tìm một ông chồng loài người để chung sống.

Chồng loài người quả nhiên rất hợp với tôi, tôi sống rất vui vẻ, bèn nhắn tin cảm ơn chồng thú nhân.

"Chồng loài người siêu giỏi, không đ/au chút nào, tôi chuẩn bị sinh con với anh ấy rồi."

Đêm đó, người chồng thú nhân lạnh lùng xuất hiện trước mặt tôi.

1

Đầy gai ngược, lại còn hai cái, tôi đ/au đến rơi nước mắt.

Tần Quân Chu chống nửa thân trên đầy vết cào xước xuống giường, mày mắt nhẫn nhịn u ám.

Không nhớ rõ là lần thứ bao nhiêu rồi.

Đầu voi đuôi chuột, công dã tràng.

Nơi đó của thú nhân rất lớn, Tần Quân Chu lại là thống lĩnh thú nhân, còn mạnh hơn thú nhân bình thường, lần nào tôi cũng đ/au đến mức nức nở ch/ửi bới.

Tần Quân Chu lúc nào cũng chê tôi tiểu thư yếu đuối.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Giọng điệu Tần Quân Chu khó chịu, sự mỉa mai nhàn nhạt lan tỏa trong không khí.

"Tự dâng hiến mà còn sợ đ/au, cô cũng biết giả vờ thật đấy."

Tôi liếc nhìn "cái lều nhỏ" sắp n/ổ tung của Tần Quân Chu, chột dạ, không dám hé răng nửa lời.

Im lặng hồi lâu, cái lều nhỏ vẫn không xẹp xuống.

Tần Quân Chu ch/ửi thề một tiếng, đứng dậy bỏ đi.

Tôi không ngăn cản.

Mỗi lần làm tình thất bại, Tần Quân Chu đều bỏ mặc tôi ra ngoài giải khuây.

Nhưng tôi không ngờ, suốt mấy ngày liền, Tần Quân Chu không hề quay lại.

Nhân giới rất tốt, nhưng tiền sắp tiêu hết rồi.

Làm kẻ nghèo ở nhân giới rất thảm.

Ngày nào tôi cũng nhắn tám trăm tin nhắn giục Tần Quân Chu đến đón.

Cho đến khi dòng bình luận kỳ lạ này xuất hiện, tôi mới bừng tỉnh.

Thì ra.

Tôi bị Tần Quân Chu đ/á rồi.

Viền mắt tôi đỏ hoe, ngón tay vô thức túm ch/ặt lấy áo, lòng chua xót.

Tôi luôn biết.

Tần Quân Chu không hài lòng với cuộc hôn nhân này, cũng không hài lòng về tôi.

Trong đám thú cái, tôi nhỏ bé yếu ớt, làn da mỏng manh chỉ cần sơ ý là bị thương, là một tiểu thư yếu đuối, ai cũng gh/ét bỏ tôi.

Nếu không phải vì độ tương thích.

Người cao ngạo, thân phận tôn quý như Tần Quân Chu sẽ không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái.

Sau khi cưới, dù tôi có vắt óc lấy lòng Tần Quân Chu, chủ động đòi hỏi, anh ta vẫn luôn lạnh nhạt với tôi.

Còn bây giờ, cuối cùng anh ta cũng không chịu nổi nữa, bỏ mặc tôi mà đi.

Nước mắt tôi trào ra.

Muốn chạy thì nói sớm chứ, tôi nhất định phải đòi thêm chút tiền.

2

Xem bình luận cả buổi chiều.

Tôi mới hiểu ra.

Tôi chỉ là nữ phụ đ/ộc á/c trong thế giới này, nhờ vào độ tương thích mà không biết x/ấu hổ bám lấy Tần Quân Chu, nhưng lại bị anh ta chán gh/ét tận xươ/ng tủy, chưa bao giờ chạm vào tôi, đối xử với tôi lạnh như băng, như một món đồ trang trí.

Cho đến khi nữ chính xuất hiện, Tần Quân Chu rung động, lại phát hiện tôi là con người thuần chủng, thế là hỏa tốc đưa tôi về nhân giới, nhân cơ hội rũ bỏ người vợ cũ đ/ộc á/c này để đắm chìm trong tình yêu với nữ chính.

Bị bỏ lại nhân giới, do tôi liên tục giục Tần Quân Chu nên bị nữ chính phát hiện, lại thêm những lời lẽ diễn kịch của tôi khiến nữ chính hiểu lầm Tần Quân Chu còn tình cảm với tôi, hai người trải qua một đoạn tình cảm ngược luyến, hiểu lầm được hóa giải, Tần Quân Chu phát hiện ra tôi là kẻ đứng sau phá hoại, lạnh lùng quay lại nhân giới gi*t ch*t tôi.

Sau khi tôi ch*t, x/ác không người nhận bị chó hoang xâu x/é.

Tôi rùng mình, nỗi sợ hãi ập đến.

Tôi không muốn ch*t.

Tôi tắt chiếc đồng hồ báo thức cứ nửa tiếng lại quấy rối Tần Quân Chu một lần.

Hít sâu một hơi, nắm ch/ặt một trăm đồng cuối cùng, phiền muộn nghĩ xem tương lai phải sống thế nào.

Tìm việc làm?

Nhưng tôi học văn tự thú nhân, ở nhân giới tôi là kẻ m/ù chữ, tôi không biết chữ.

Làm việc nặng nhọc?

Tôi bóp bóp bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn mềm nhũn của mình, không chịu nổi chút cực khổ nào.

Đang lúc bối rối.

Một người đàn ông đầy m/áu đổ gục trước mặt tôi, nền tuyết nhanh chóng bị nhuộm đỏ một mảng.

Tôi gi/ật mình, suýt chút nữa thì bịt miệng hét lên.

Bình luận hiện lên.

3

"Ô kìa, đây chẳng phải là phản diện đ/ộc á/c của thế giới này, Chu Kinh Úc sao? Nhìn dáng vẻ này chắc không sống được bao lâu nữa rồi, đáng đời, ai bảo dám đối đầu với nam chính."

"Phản diện đ/ộc á/c cũng thảm thật, khuôn mặt xinh đẹp, gia thế hiển hách, thiên tài trong ngành, cha yêu mẹ chiều, gia đình hạnh phúc, trước giờ nỗi khổ lớn nhất từng trải qua chỉ là món cà phê đ/á, giờ thì đến chiếc áo giữ nhiệt rẻ tiền một trăm đồng cũng không m/ua nổi, chỉ có thể ch*t cóng giữa trời tuyết."

"Không còn cách nào khác, ai bảo anh ta là tấm gương đối chiếu của nam chính chúng ta cơ chứ, kẻ âm thầm gh/en gh/ét nam chính thì nên thân bại danh liệt, mất hết tất cả."

Ánh mắt tôi dừng lại trên người Chu Kinh Úc đang chật vật thảm hại, thầm suy tính.

Tôi quá yếu đuối, không tự nuôi nổi bản thân.

Ở thú thế, thú cái nếu yếu nhược không tự nuôi nổi mình, sẽ lập tức tìm một thú đực để kết hôn, sống sót là quan trọng nhất.

Chu Kinh Úc dáng người cao lớn thẳng tắp, nhìn là biết có thể làm việc chịu khổ.

Lại còn là thiên tài, chắc là biết nhiều chữ lắm.

Tôi dùng một trăm đồng cuối cùng trong tay m/ua một chiếc áo khoác phao rẻ tiền kiểu dáng cũ kỹ, nhẹ nhàng đắp lên người Chu Kinh Úc.

Thân nhiệt hồi phục, hàng mi dài dày của Chu Kinh Úc khẽ động, ánh mắt sắc bén.

Bình luận đều nói người đàn ông này rất x/ấu xa.

Tôi cố tình giả vờ hung dữ đe dọa.

"Tôi tiêu hết tiền vào anh rồi, từ giờ anh làm chồng loài người của tôi, nếu không tôi lấy lại áo mang đi trả đấy."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
24.09 K
5 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm