Sạch sẽ không phải là không có quá khứ.

Mà là chàng đã dành tất cả tâm tư cho riêng mình tôi.

--

Nhưng những ngày thái bình chẳng kéo dài được bao lâu, triều đình lại xảy ra chuyện.

Lần này nghiêm trọng hơn lần trước rất nhiều.

Phủ Trịnh Quốc công liên kết với ba vị Thượng thư trong triều, đồng loạt dâng sớ đàn hạch Cố Diễn Chi.

Tội danh là-- kết bè kết phái, thâu tóm triều chính.

Liệt kê ra mười hai tội trạng, cái nào cái nấy đều nói như thật.

Hoàng đế triệu Cố Diễn Chi vào cung chất vấn, từ sáng sớm cho đến tận đêm khuya.

Tôi đợi trong phủ đến giờ Tý, chàng mới trở về.

Khoác màn đêm bước vào cửa, sắc mặt tái nhợt đến khó tin.

“Thế nào rồi?”

“Không sao.”

“Không sao mà sao mặt chàng lại trắng bệch thế kia?”

Chàng cởi cổ áo quan bào, tôi thấy lớp áo trong bên trong đã ướt đẫm mồ hôi.

“Thánh thượng tin ta. Chỉ là cần phải tự chứng minh trong sạch, nên cần chút thời gian.”

“Chàng cần ta làm gì không?”

Chàng nhìn tôi, ánh mắt dịu lại một chút.

“Không cần. Nàng cứ là chính mình là được rồi.”

“Nhưng ta không muốn cứ ngồi yên.”

Chàng đưa tay ra, như muốn xoa đầu tôi.

Do dự một chút, cuối cùng vẫn xoa.

Lòng bàn tay rất ấm, có vết chai mỏng.

“Vậy thì-- đợi ta về.”

“Mỗi lần ta từ cung trở về, nhìn thấy nàng ở đó là đủ rồi.”

Sống mũi tôi cay xè.

Hít sâu một hơi, nén cảm xúc xuống.

“Được, ta đợi chàng. Nhưng nếu chàng dám xảy ra chuyện gì, ta sẽ bảo cha ta mang hai mươi vạn đại quân vây kín hoàng cung.”

Chàng cười.

Lần này không phải khóe miệng cong nhẹ, mà là thực sự mỉm cười.

Đôi mày giãn ra, cả người dịu dàng thêm ba phần.

“Được.”

--

Chuyện đàn hạch ầm ĩ suốt nửa tháng trời.

Cố Diễn Chi ngày nào cũng vào cung đối phó, trở về ngày một muộn.

Còn tôi thì không hề rảnh rỗi.

Mười hai tội trạng, tôi tách ra xem từng cái một, trong đó có bảy cái là vu khống, ba cái là râu ông nọ cắm cằm bà kia, còn hai cái--

Là thật.

Không phải do Cố Diễn Chi làm, mà là cấp dưới của chàng làm.

Nhưng treo danh nghĩa của chàng, thì chàng phải chịu.

Tôi tìm hiểu gia thế lai lịch của hai tên thuộc hạ đó, phát hiện một tên là họ hàng xa của phủ Trịnh Quốc công, một tên là bạn học của Trịnh Lâm Phong.

Đây là một cái bẫy được thiết kế tinh vi.

Cài người vào trước, tạo bằng chứng sau, cuối cùng đồng loạt đàn hạch, một mẻ hốt gọn.

Tôi sắp xếp những thứ tìm được thành một tập văn bản, đặt lên án thư của chàng.

Tối chàng về thấy được, lật xem vài trang rồi ngẩng đầu nhìn tôi.

“Nàng điều tra đấy à?”

“Ta lớn lên ở phủ Tướng quân, điều tra một người thôi, không khó.”

“Nàng có biết điều này có nghĩa là gì không?”

“Có nghĩa là hai kẻ kia là quân cờ của Trịnh Quốc công, nhổ được chúng, mười hai tội trạng tự nhiên sẽ tan thành mây khói.”

Chàng gập văn bản lại, ánh mắt nhìn tôi đã khác.

Không phải kiểu bình thản như trước, cũng không phải kiểu dịu dàng lúc sau.

Mà là một sự xem xét sâu sắc, sau khi xem xét xong, đọng lại là sự khẳng định.

“Thẩm Niệm Khanh, nàng không chỉ là con gái của Tướng quân.”

“Nàng vốn dĩ đã rất lợi hại rồi.”

Tôi bị chàng nhìn đến mức thấy không tự nhiên.

“Chàng khen ta hay không không quan trọng, mau giải quyết chuyện này đi, ta muốn ngủ một giấc thật ngon.”

Chàng gật đầu.

“Ba ngày. Trong vòng ba ngày, chuyện này sẽ kết thúc.”

--

Ba ngày sau, trên triều đình.

Cố Diễn Chi trước mặt văn võ bá quan, dâng lên những lá thư qua lại giữa hai tên thuộc hạ kia và phủ Trịnh Quốc công.

Chứng cứ đanh thép.

Cái gọi là mười hai tội trạng, bảy cái là hư cấu, ba cái là râu ông nọ cắm cằm bà kia, hai cái là do người của nhà họ Trịnh dàn dựng.

Tất cả đều là một màn kịch.

Hoàng đế xem xong bằng chứng, sắc mặt đen đến cực điểm.

Không phải nhắm vào Cố Diễn Chi, mà là nhắm vào Trịnh Quốc công.

“Trịnh khanh, ngươi có lời gì để nói?”

Trịnh Quốc công quỳ trên mặt đất, trán rịn mồ hôi.

“Bệ hạ, đây đều là hiểu lầm...”

“Hiểu lầm?” Hoàng đế ném xấp thư trước mặt lão, giọng vang như chuông đồng, “Giấy trắng mực đen, ngươi nói với trẫm là hiểu lầm?”

Trịnh Lâm Phong muốn đứng ra nói giúp cha mình, bị Hoàng đế lườm một cái chặn lại.

Kết quả cuối cùng--

Đàn hạch bị bác bỏ.

Cố Diễn Chi vô tội.

Trịnh Quốc công bị ph/ạt bổng lộc một năm, Trịnh Lâm Phong bị tước bỏ tước vị Thế tử, Thái hậu bế cung ba tháng để “nghỉ dưỡng”.

Khi tin tức truyền đến phủ Thừa tướng, tôi đang uống bát cháo Cố Diễn Chi nấu cho mình vào buổi sáng.

Thanh Hòa hớn hở chạy vào.

“Tiểu thư! Thắng rồi! Thừa tướng thắng rồi!”

Tôi đặt bát xuống, lau miệng.

“Ta biết.”

“Vậy sao người không vui ạ?”

“Ai nói ta không vui?”

Tôi cúi đầu nhìn bát cháo.

Hạt sen đã bỏ tâm, táo đỏ thái nhỏ, lửa vừa vặn.

“Ta đang vui lắm đây.”

--

Sau cơn sóng gió đàn hạch, địa vị của Cố Diễn Chi trong triều càng vững chắc hơn.

Nhưng kéo theo đó là một áp lực khác.

Thái hậu tuy bế cung, nhưng tay bà ta vẫn vươn được ra ngoài.

Bà ta đã làm một việc.

Tiến cử một người cho Hoàng đế.

Một người phụ nữ.

Liễu Nhược Yên, cháu gái đích tôn của Liễu Thái phó, đệ nhất tài nữ kinh thành, thơ từ thư họa tinh thông mọi bề, dung mạo lại thuộc hàng nghiêng nước nghiêng thành.

Ý của Thái hậu rất rõ ràng--

Để Liễu Nhược Yên thay thế tôi, làm Thừa tướng phu nhân.

Tất nhiên không thể làm trực tiếp như vậy, nên bà ta đổi cách khác.

Bà ta bảo Hoàng đế ban Liễu Nhược Yên làm “Khách khanh” của phủ Thừa tướng.

Danh nghĩa là giúp phủ Thừa tướng quản lý văn thư trong Tàng thư các.

Thực chất là-- dọn vào nhà tôi ở.

Ngày thánh chỉ tới, tôi và Cố Diễn Chi ngồi đối diện nhau, ở giữa đặt mảnh lụa màu vàng rực rỡ đó.

Chàng không nói một lời.

Tôi cũng không nói một lời.

Cuối cùng là tôi lên tiếng trước.

“Khách khanh? Quản Tàng thư các?”

“Ừ.”

“Nhà chàng có bao nhiêu sách trong Tàng thư các?”

“Ba vạn bảy nghìn bốn trăm hai mươi mốt cuốn.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
24.09 K
5 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm