Tin chồng hy sinh vì nhiệm vụ truyền về, tôi lập tức đặt bút ký vào giấy x/ác nhận t/ử vo/ng. Chỉ vì kiếp trước, tôi phát hiện th* th/ể có thêm một nốt ruồi ở chân phải nên đã làm ầm ĩ ở nhà máy thép.
"Đây không phải Thẩm Tranh, lòng bàn chân Thẩm Tranh không có nốt ruồi..."
Thẩm Độ, em trai song sinh của Thẩm Tranh, đỏ mắt chắn trước mặt tôi:
"Chị dâu, chị đi/ên đủ chưa?"
"Vì muốn chiếm vị trí công việc của anh cả cho em trai ruột của chị mà anh tôi ch*t rồi, chị vẫn không để anh ấy được yên sao?"
Ánh mắt họ nhìn tôi từ đồng cảm chuyển sang cảnh giác.
Nhà máy thậm chí còn hủy bỏ tiền tuất.
Tôi đi/ên cuồ/ng làm lo/ạn, cuối cùng bị lôi đi, ch*t thảm trên đường phố.
Trước khi ch*t, tôi nghe thấy cuộc đối thoại giữa chú em và vợ cậu ta:
"Anh cả, thật ủy khuất cho anh, phải thay Thẩm Độ chăm sóc chúng em."
"Vi Vi, bây giờ quan trọng nhất là đứa bé trong bụng em..."
Mở mắt ra lần nữa, đồng chí báo tin buồn đưa tới giấy x/ác nhận t/ử vo/ng. Em dâu ngồi bên cạnh lau nước mắt, giọng r/un r/ẩy: "Chị dâu, chị phải cố gắng lên..."
Tôi bình thản đón lấy cây bút, từng nét từng nét ký tên mình xuống.
Người muốn ch*t, thì hãy để hắn ch*t hẳn đi.
Làm một góa phụ giàu có, vẫn tốt hơn làm một người đàn bà đi/ên.
...
Đặt bút xuống, bên cạnh có người bật khóc.
Em dâu Lâm Vi ngồi bên mép giường, mắt đỏ hoe nhìn tôi:
"Chị dâu, anh cả đi đột ngột quá, chị nhất định phải trụ vững, hai đứa trẻ còn phải trông cậy vào chị..."
Tôi khẽ nhướng mắt.
Thẩm Độ đứng ở cửa, đôi mắt đỏ ngầu, mím ch/ặt môi không nói lời nào.
Khuôn mặt đó giống hệt Thẩm Tranh.
Tôi nhìn bàn tay cậu ta buông thõng bên mép quần, các khớp ngón tay trắng bệch.
Kiếp trước chính là đôi tay này, khi tôi xông vào nhà máy làm lo/ạn, đã nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi.
"Chị dâu, chị đi/ên đủ chưa?"
"Tôi và anh cả là song sinh, nốt ruồi của anh cả ở chân phải, còn của tôi ở chân trái."
"Chúng tôi lớn lên cùng nhau, anh ấy có phải anh trai tôi hay không, lẽ nào tôi không biết?"
Có người ngăn cậu ta lại.
Cậu ta hất tay ra, quay sang nói với mọi người:
"Cô ta chỉ muốn làm ầm ĩ để cư/ớp vị trí của anh cả cho em trai ruột của cô ta! Anh tôi ch*t rồi mà cô ta vẫn không để anh ấy được yên!"
Cả nhà máy đứng về phía cậu ta.
Nhà máy còn thông báo với tôi rằng vì tôi gây rối trật tự sản xuất vô lý, nên hủy bỏ tiền tuất và vị trí công việc.
Tôi khóc lóc van xin, nói mình còn hai đứa con phải nuôi.
Nhưng lại bị người ta ném ra khỏi văn phòng nhà máy.
Khi ý thức mơ hồ, tôi đã nghe thấy cuộc đối thoại của Thẩm Độ và Lâm Vi.
Hóa ra, chồng tôi không ch*t.
Người ch*t là em trai ruột của hắn.
Để chăm sóc vợ của em trai, hắn đã bỏ vợ con!
Thay tên Thẩm Độ, ở nhà của Thẩm Độ, ngủ với người đàn bà của Thẩm Độ.
Tôi siết ch/ặt ngón tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Quay đầu nhìn lãnh đạo từ văn phòng nhà máy tới.
"Lãnh đạo, x/ác nhận không sai, đây chính là chồng tôi, Thẩm Tranh."
Chủ tịch công đoàn Vương gật đầu, nhìn tôi an ủi:
"Đồng chí Thẩm Tranh hy sinh vì nhiệm vụ, theo quy định của nhà nước, cấp một lần tiền lương 36 tháng, tổng cộng 1.728 tệ."
"Ngoài ra, vị trí công nhân chính thức của Thẩm Tranh có thể do người thân trực hệ thay thế."
Nghe xong, nước mắt tôi rơi lã chã.
"Cho bao nhiêu tiền cũng không đổi lại được mạng sống của chồng tôi..."
"Hai đứa trẻ còn nhỏ thế này, một người đàn bà như tôi dẫn theo chúng thì sống sao đây..."
Chủ tịch Vương nhìn cảnh mẹ góa con côi của chúng tôi, trầm tư một lát:
"Thẩm Tranh là đồng chí tốt, vì c/ứu hộ sạt lở mà xông lên phía trước, bảo vệ hàng chục sinh mạng, anh ấy hy sinh vinh quang, nhà máy sẽ không bỏ mặc gia đình anh ấy đâu."
"Thế này đi, mỗi tháng cấp 15 tệ phí sinh hoạt cho hai đứa trẻ, phát đến năm 18 tuổi."
"Công việc của Thẩm Tranh cô không làm được, tôi sắp xếp cho cô vào hậu cần, cô thấy sao?"
Điều kiện này không chỉ làm tôi động lòng.
Khóe mắt liếc thấy gương mặt Thẩm Độ và Lâm Vi cũng cứng đờ hoàn toàn.
Tôi liên tục gật đầu, nghẹn ngào nói:
"Tôi, tôi đều nghe theo lãnh đạo."
Tôi vừa sụt sùi vừa tiễn lãnh đạo nhà máy ra về.
Quay đầu lại, Thẩm Độ vẫn im lặng bước về phía tôi hai bước.
"Hạ Tình..."
Cậu ta chưa kịp nói hết câu, tôi đã c/ắt ngang:
"Ra ngoài! Tôi không muốn nhìn thấy khuôn mặt giống hệt chồng tôi, tôi sợ mình không chịu nổi kích động!"
Tôi lại nấc nghẹn.
Người phía sau im lặng, cuối cùng vang lên tiếng đóng cửa.
Trong phòng chỉ còn lại tôi và hai đứa trẻ.
Hương Bảo và Xú Bảo ngẩng mặt hỏi tôi: "Mẹ, sao mẹ không khóc nữa?"
Tôi cười, véo nhẹ đôi má nhỏ của chúng:
"Người xem kịch đi hết rồi, mẹ đương nhiên không khóc nữa."
"Ông bố keo kiệt của các con ch*t rồi, sau này mẹ đưa các con vào thành phố ăn ngon mặc đẹp!" Ba ngày sau, tôi lo liệu xong xuôi đám tang của Thẩm Tranh.
Cái gì tinh giản được thì tinh giản, cái gì không tốn tiền thì không chi một xu.
Người khác hỏi, tôi lại khóc lóc nói: "Lục Tranh đi vội vã, để lại mẹ góa con côi chúng tôi, số tiền này phải để dành cho hai đứa trẻ."
Cái cớ này vừa đưa ra, không ai bắt bẻ được câu nào.
Đám tang vừa kết thúc, tôi lập tức thu dọn hành lý, dẫn Hương Bảo và Xú Bảo vào thành phố.
Xe khách đường dài chạy bốn tiếng đồng hồ.
Xú Bảo chảy nước miếng đầy cổ áo tôi, Hương Bảo say xe, đầu tựa vào chân tôi nôn khan.
Tôi lấy tay áo lau miệng cho con bé.
Nó nhắm mắt nói: "Mẹ, con khó chịu quá."
Tôi xót xa lau mồ hôi lạnh cho con gái: "Hương Bảo cố thêm một chút nữa, đến nơi mẹ m/ua th!t cho con ăn."
Trong chốc lát, cả Hương Bảo và Xú Bảo đều mở mắt ra.