「Tiêu tướng quân à, ngài biết mà."

"Chiến sự biên cảnh cấp bách, triều đình muốn phái binh tăng viện, nhưng lương thảo quân nhu lại chậm trễ không gom đủ."

"Quốc khố trống rỗng, thật sự không lấy ra được tiền nữa."

"Bệ hạ nghe nói Tiêu phu nhân quán xuyến gia đình có đạo, giỏi kinh doanh, muốn nhờ phu nhân giải nguy cho quốc gia, tạm thời ứng trước một phần quân lương."

"Bệ hạ đã nói, khoản tiền này coi như triều đình v/ay, sau này nhất định sẽ trả lại gấp đôi."

Lời Vương Thượng thư nói nghe rất lọt tai, nhưng mẹ ta vừa nghe xong, nước mắt đã rơi lã chã.

Lần này là thật, không phải diễn.

Bà bịch một tiếng quỳ xuống trước mặt Vương Thượng thư, ôm lấy chân ông mà gào khóc thảm thiết.

"Vương đại nhân ơi! Ngài phải làm chủ cho nhà họ Tiêu chúng tôi với!"

Vương Thượng thư bị cảnh tượng này làm cho gi/ật mình, tay chân luống cuống muốn đỡ bà dậy.

"Tiêu phu nhân, bà làm gì vậy, mau đứng dậy đi, có chuyện gì từ từ nói."

Mẹ ta sống ch*t không chịu đứng lên, khóc đến mức thở không ra hơi.

"Vương đại nhân, ngài không biết đấy thôi, nhà họ Tiêu chúng tôi giờ cũng chỉ là cái vỏ rỗng thôi!"

"Mấy năm trước để ủng hộ bệ hạ, chúng tôi đã vét sạch gia sản rồi!"

"Tôi ngay cả của hồi môn, chiếc vòng ngọc gia truyền của nhà mẹ đẻ cũng đã cầm cố, mới gom đủ tiền lương thảo."

"Vốn nghĩ rằng, con gái làm Hoàng hậu, chúng tôi cũng được thơm lây, gỡ gạc lại chút vốn."

"Nhưng nào ngờ... nào ngờ bệ hạ người..."

Mẹ ta nói đến đây, khóc càng dữ dội hơn, như thể chịu nỗi oan ức tày đình.

"Nay Minh Nguyệt bị từ hôn, cái mặt già này của tôi mất sạch rồi."

"Người ngoài đều cười nhạo nhà họ Tiêu chúng tôi là mất cả chì lẫn chài."

"Chúng tôi giờ thực sự không còn tiền nữa, cả phủ mấy trăm miệng ăn, sắp không còn gạo mà nấu rồi."

"Ngài nếu không tin, có thể tự mình đi xem kho của chúng tôi, chuột vào đó cũng phải ôm lệ mà đi ra thôi."

Vương Thượng thư mặt mũi ngượng ngùng, đỡ cũng không được, mà không đỡ cũng không xong.

Anh trai ta đúng lúc đưa ra một cuốn sổ sách trống trơn.

"Vương đại nhân, đây là sổ sách trong phủ chúng tôi, xin ngài xem qua."

"Vì giang sơn của bệ hạ, nhà họ Tiêu đã dốc hết tất cả, giờ thực sự là lực bất tòng tâm rồi."

Vương Thượng thư nhận lấy cuốn sổ, lật hai trang, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

Ông ta là người quản lý tiền bạc, sao lại không nhìn ra cuốn sổ này là mới làm.

Nhưng ông ta có thể nói gì đây?

Nói nhà họ Tiêu các người đang nói dối?

Nói phủ của các người vàng son lộng lẫy, đâu có giống cảnh sắp không còn gạo nấu?

Ông ta không dám.

Công lao và khổ lao của nhà họ Tiêu, thiên hạ đều biết.

Việc Cố Thừa An qua cầu rút ván, người sáng mắt đều nhìn ra.

Ông ta chỉ có thể khuyên nhủ một cách khô khan.

"Tiêu phu nhân, bà đứng lên trước đã."

"Việc này hệ trọng, xin bà hãy suy nghĩ kỹ."

"Đây không chỉ là chuyện tiền lương, mà còn là tấm lòng trung thành của nhà họ Tiêu đối với triều đình, đối với bệ hạ."

Mẹ ta cuối cùng cũng ngừng khóc, ngước đôi mắt đỏ hoe lên.

"Trung thành?"

"Vương đại nhân, tấm lòng trung thành của nhà họ Tiêu chúng tôi, sớm đã bị đạo thánh chỉ từ hôn của bệ hạ mài mòn hết rồi."

"Con gái tôi đã mất đi cái mạng làm hoàng thân quốc thích, nhà họ Tiêu chúng tôi cũng không dám lo chuyện của hoàng gia nữa."

"Xin ngài về cho, chúng tôi thực sự là, một đồng tiền cũng không lấy ra nổi nữa rồi."

Vương Thượng thư đụng phải bức tường, lủi thủi ra về.

Sau khi ông ta đi, mẹ ta lập tức đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối.

Bà nhận lấy tách trà nóng ta đưa, uống một ngụm, nhuận giọng.

"Diễn cảnh khóc lóc, đúng là tốn sức thật."

Cha ta đứng dậy từ xe lăn, vận động gân cốt.

"Phu nhân vất vả rồi."

Cả nhà nhìn nhau cười, mọi ý tứ đều nằm trong ánh mắt.

Chúng tôi biết, đây mới chỉ là bắt đầu.

Th/ủ đo/ạn của Cố Thừa An, tuyệt đối không dừng lại ở đó.

Quả nhiên, ba ngày sau, một tin tức tệ hơn lan truyền khắp kinh thành.

Phòng tuyến biên cảnh, tan rã toàn diện.

Tướng lĩnh trấn thủ biên cương là tâm phúc được Cố Thừa An cất nhắc, một kẻ bù nhìn chỉ biết bàn chuyện binh pháp trên giấy.

Thiết kỵ man tộc thừa thắng xông lên, mũi nhọn binh đ/ao nhắm thẳng vào kinh thành.

Triều đình chấn động.

04

Trời kinh thành, nói thay đổi là thay đổi.

Mấy ngày trước còn vì tân hoàng đại hôn mà hân hoan náo nhiệt, nay lại bị bao trùm bởi đám mây đen tan rã ở biên cảnh.

Man tộc phá vỡ Nhạn Môn Quan, mũi nhọn nhắm thẳng vào trung tâm Trung Nguyên.

Ngày tin tức truyền đến, cả kinh thành như n/ổ tung.

Giá gạo trong một đêm tăng gấp ba, bách tính trong thành lòng người hoang mang, người tị nạn kéo gia đình chạy về phía nam làm tắc nghẽn quan lộ.

Trên buổi chầu sớm, văn võ bá quan cãi nhau như cái chợ vỡ.

Phe chủ chiến chủ trương lập tức phái quân, nhưng phái ai đi, chẳng ai nói được một câu ra h/ồn.

Phe chủ hòa đề nghị nộp cống cầu hòa, bị phe chủ chiến m/ắng cho tơi bời.

Cố Thừa An ngồi trên ngai vàng, sắc mặt âm trầm như muốn nhỏ ra nước.

Hắn nhìn đám bề tôi đang cãi vã bên dưới, chỉ cảm thấy một trận phiền lòng.

Những tâm phúc này do chính tay hắn cất nhắc, ngày thường ca tụng công đức thì giỏi nhất, đến lúc cần họ hiến kế thì ai nấy đều trở thành rùa rụt cổ.

"Đủ rồi!"

Hắn đ/ập mạnh tay xuống tay vịn ngai vàng, đại điện lập tức yên tĩnh.

"Chúng khanh cãi vã nửa ngày, có ai có thể chia sẻ nỗi lo cho trẫm không?"

Bách quan im lặng như ve sầu mùa đông, không ai dám lên tiếng.

Trong sự im lặng đó, Thẩm thái phó r/un r/ẩy bước ra.

Ông ta là ông nội của Thẩm Thanh Uyển, hiện là Quốc trượng, cũng là người thầy mà Cố Thừa An tin tưởng nhất.

"Bệ hạ, kế sách hiện nay, nếu không có nhà họ Tiêu thì không thể giải được cục diện nguy nan này."

Lại là nhà họ Tiêu.

Nắm đ/ấm của Cố Thừa An lặng lẽ siết ch/ặt trong tay áo.

Lại là cái tên này, như một cái gai, đ/âm sâu vào lòng hắn.

Một vị ngôn quan khác lập tức phụ họa: "Thẩm thái phó nói rất đúng! Tiêu tướng quân dụng binh như thần, uy trấn biên cảnh, chỉ cần ông ấy chịu xuất sơn, man tộc nhất định sẽ nghe danh mà kh/iếp s/ợ!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
24.09 K
5 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm