Cha ta đ/ập mạnh nắm đ/ấm xuống bàn, gi/ận đến run người.

"Thật quá quắt!"

"Thằng nhãi ranh vo/ng ân bội nghĩa này!"

"Nó là muốn ép nhà họ Tiêu chúng ta vào đường cùng!"

Mẹ ta cũng vội đến đỏ hoe mắt.

"Hành nhi, chuyện này phải làm sao đây?"

"Việc này, chúng ta không thể nhận được!"

Anh trai ta ngẩng đầu nhìn chúng ta, trên mặt không những không có vẻ lo âu, ngược lại còn nở một nụ cười kỳ lạ.

"Cha, mẹ, muội, đừng lo lắng."

"Hắn muốn con đi đắc tội với cả kinh thành, muốn xem trò cười của nhà họ Tiêu chúng ta."

"Nhưng hắn quên mất rồi."

"Ta, Tiêu Cảnh Hành, năm xưa thi cử, chính là Trạng nguyên."

"Nói lý lẽ với người khác, ta là giỏi nhất."

Anh ấy lắc lắc thánh chỉ trong tay, chậm rãi nói.

"Chẳng phải chỉ là trưng binh, trưng lương thôi sao?"

"Chuyện nhỏ như con thỏ."

"Vừa hay, đã lâu rồi con cũng chưa vận động gân cốt."

"Hắn muốn xem kịch, vậy thì chúng ta sẽ diễn cho hắn một vở thật hay."

07

Anh trai ta, Tiêu Cảnh Hành, ngày đầu tiên nhậm chức không hề mặc bộ đồ nho sĩ của Hàn lâm viện.

Anh ấy thay một bộ quan phục Phó chỉ huy sứ Ty binh mã mới tinh, gấm vóc màu xanh lục làm tôn lên khuôn mặt tuấn tú như ngọc, dáng người thẳng tắp.

Đôi mắt ngày thường lúc nào cũng như chưa tỉnh ngủ, lúc này sáng như hai vì sao lạnh.

Anh ấy soi gương, thong thả thắt đai lưng, đeo đ/ao bên hông.

Mẹ ta đứng bên cạnh xem mà tim đ/ập chân run.

"Hành nhi, con... con thực sự định đi thật à?"

"Việc này rõ ràng là hố lửa, con đừng có ngốc."

Anh trai ta quay đầu lại, mỉm cười với mẹ, nụ cười đó mang theo một chút tinh quái.

"Mẹ, yên tâm đi."

"Bệ hạ đã cho con cơ hội 'chia sẻ nỗi lo cho quốc gia' này, sao con có thể không trân trọng cho được?"

"Con không những đi, mà còn phải đi một cách phô trương."

Cha ta ngồi trên ghế thái sư, tay xoay hai quả óc chó, trầm giọng hỏi.

"Con định bắt đầu từ nhà ai trước?"

Anh trai ta cầm lấy mũ quan trên bàn, nhẹ nhàng phủi lớp bụi không tồn tại trên đó.

"Tất nhiên là bắt đầu từ nhà vị trung thần số một, quốc thích số một của bệ hạ chúng ta - Thẩm thái phó rồi."

"Chẳng phải ông ta là người gào to nhất triều đình, nói muốn 'vạn chúng nhất tâm, cùng vượt gian khó' sao?"

"Con đây là đi thành toàn cho tấm lòng trung quân ái quốc của ông ta đấy."

Nói xong, anh ấy đội mũ quan, sải bước đi ra ngoài.

Bên ngoài phủ tướng quân, một đội binh lính Ty binh mã đã xếp hàng chờ sẵn.

Anh trai ta nhảy lên ngựa, vung tay.

"Xuất phát, mục tiêu, phủ Thẩm thái phó!"

Đoàn người hùng hổ đi qua con đường Chu Tước sầm uất nhất kinh thành.

Anh trai ta cố ý giảm tốc độ ngựa, khiến bách tính trên đường đều đổ dồn ánh mắt vào.

"Đó chẳng phải là Trạng nguyên lang nhà họ Tiêu sao? Sao lại mặc đồ võ quan rồi?"

"Ngươi còn chưa biết à? Hắn giờ là Phó chỉ huy sứ Ty binh mã kinh thành, chuyên phụ trách trưng thu quân lương vật tư đấy."

"Chậc chậc, đây đúng là việc đắc tội người khác."

"Suỵt, nói nhỏ thôi, nhìn cái tư thế này, là nhắm vào nhà họ Thẩm rồi."

Trong chốc lát, vô số bách tính và những kẻ thích xem náo nhiệt đều lặng lẽ đi theo phía sau đội ngũ.

Khi anh trai ta dẫn người vây kín cổng phủ họ Thẩm, phía sau anh ấy đã là một đám đông đen nghịt.

Quản gia phủ họ Thẩm sợ đến mức chân mềm nhũn, lăn lộn bò vào thông báo.

Chẳng bao lâu sau, Thẩm thái phó mặc triều phục, được một đám gia nhân vây quanh, gi/ận dữ đi ra.

"Tiêu Cảnh Hành! Ngươi có ý gì đây!"

"Giữa thanh thiên bạch nhật, mang binh vây hãm phủ đệ của đại quan nhất phẩm triều đình, ngươi muốn tạo phản à?"

Anh trai ta ngồi trên lưng ngựa cao, nhìn ông ta từ trên cao xuống, trên mặt treo nụ cười công thức.

Anh ấy lấy thánh chỉ trong ngựk ra, mở ra.

"Thẩm thái phó bớt gi/ận."

"Hạ quan phụng chỉ của bệ hạ, đến đây để trưng thu binh lính và vật tư cho chiến sự biên cảnh."

"Bệ hạ có chỉ, quốc nạn trước mắt, phàm là con dân Đại Tĩnh, đều có trách nhiệm bảo vệ đất nước."

"Thái phó đại nhân là đứng đầu bách quan, là quốc trượng tôn quý, lẽ ra phải là tấm gương cho thiên hạ."

"Hạ quan đặc biệt đến thỉnh cầu Thái phó đại nhân, quyên góp gia tài cho Đại Tĩnh để sung vào quân lương, đồng thời trưng triệu tử đệ trong phủ nhập ngũ gi*t địch để chấn hưng quân tâm!"

Giọng anh ấy vang dội, đảm bảo mỗi người có mặt ở đó đều nghe rõ mồn một.

Khuôn mặt Thẩm thái phó lập tức đỏ gay như gan lợn.

Ông ta không ngờ Tiêu Cảnh Hành lại vô lại đến thế, trực tiếp phơi bày mọi chuyện ra ánh sáng, còn lôi kéo bao nhiêu bách tính đến xem.

Lần này, ông ta quyên cũng không được, mà không quyên cũng không xong.

Quyên ít thì mất mặt nhà họ Thẩm, mất mặt Hoàng hậu nương nương, mất mặt bệ hạ.

Quyên nhiều thì đúng là c/ắt th!t của ông ta.

Chưa kể còn phải trưng triệu đám cháu cưng của ông ta đi lính.

Ông ta gi/ận đến mức ngón tay r/un r/ẩy, chỉ vào anh trai ta.

"Ngươi... ngươi đây là công báo tư th/ù!"

Anh trai ta vẻ mặt ngây thơ.

"Thái phó đại nhân nói sai rồi."

"Hạ quan từng câu không rời thánh chỉ của bệ hạ, từng chữ không rời đại nghĩa quốc gia, lấy đâu ra tư th/ù?"

"Hay là, Thái phó đại nhân vốn không có lòng chia sẻ nỗi lo cho quốc gia, những lời nói trên triều đình trước đó đều chỉ là lời xã giao?"

"Nếu là vậy, hạ quan cũng dễ bề về bẩm báo lại sự thật với bệ hạ."

Nói đoạn, anh ấy thực sự làm bộ muốn quay ngựa bỏ đi.

Thẩm thái phó suýt chút nữa phun ra một ngụm m/áu tươi.

Ông ta biết, cửa ải hôm nay, là không tránh được rồi.

Ông ta chỉ có thể nghiến răng, rặn ra mấy chữ từ kẽ răng.

"Được... được... được!"

"Tiêu đại nhân vì nước lao tâm khổ tứ, lão phu sao có thể đứng sau người khác."

"Người đâu, mở cửa chính, mời Tiêu đại nhân vào phủ... thương nghị!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
24.09 K
5 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm