Sau bảy năm từ chức ở nhà, cuối cùng tôi cũng tìm được công việc phù hợp.

Tôi đang định chia sẻ tin vui với chồng thì nghe thấy anh ta đang tư vấn trong một phiên livestream:

“Vợ tôi rất tốt, nhưng cô ấy chẳng có ích gì với tôi cả, làm sao để cô ấy chủ động đề nghị ly hôn đây?”

1

Giọng nói này quá đỗi quen thuộc, tôi không kìm được mà dừng bước, nhìn về phía người đàn ông đang đứng bên vệ đường.

“Người đẹp, cô đang nhìn gì thế?”

“Người này đang tư vấn chuyện ly hôn trên livestream đấy, anh mở ra là thấy ngay.”

Tôi vội vàng tìm một chỗ ngồi xuống, mở livestream lên.

Cuộc tư vấn vẫn đang tiếp tục.

Người dẫn chương trình hỏi: “Không có ích? Ý anh là sao? Anh có thể nói chi tiết hơn được không?”

Giọng nói giống hệt Lục Viễn lại vang lên.

“Nói sao nhỉ! Chúng tôi kết hôn bảy năm, cô ấy luôn ở nhà không đi làm, tiền bạc trong nhà đều do tôi ki/ếm. Tôi cảm thấy rất mệt mỏi, và ngày càng thấy cô ấy không còn theo kịp bước chân của tôi nữa.”

“Cứ tiếp tục thế này, đối với tôi hay đối với sự phát triển của gia đình này đều vô cùng bất lợi. Tôi cũng không muốn làm tổn thương cô ấy, chỉ muốn hỏi xem có cách nào để cô ấy chủ động đề nghị ly hôn hay không.”

Người dẫn chương trình thắc mắc: “Vậy vợ anh những năm qua ở nhà chẳng làm gì cả sao?”

“Cũng không hẳn là không làm gì! Mẹ tôi bị liệt ba năm đều là một tay cô ấy chăm sóc, nhưng mẹ tôi đã qu/a đ/ời một tháng trước rồi.”

“Chúng tôi có một đứa con trai, năm nay học tiểu học, giờ ngoài việc đưa đón con và làm việc nhà, cô ấy chẳng còn giá trị gì khác.”

Đầu óc tôi ong lên!

Kết hôn bảy năm, mẹ chồng liệt ba năm, qu/a đ/ời một tháng trước, con trai học tiểu học.

Khớp hết rồi!

Người này chính là chồng tôi – Lục Viễn.

Năm đó anh ta bảo tôi gia đình cần có sự phân công, khuyên tôi từ bỏ công việc để toàn tâm toàn ý chăm lo cho gia đình.

Giờ đây, tôi lại trở thành kẻ vô dụng!

2

Phần bình luận trên livestream ch/ửi bới dữ dội.

【Được lắm, việc nhà thì vợ làm hết, tiền nong thì chẳng liên quan gì đến người ta cả.】

【Các chị em hãy mở to mắt ra, đây chính là suy nghĩ thật sự của đàn ông đấy.】

【Rõ ràng là gia đình anh kéo chân vợ anh mà.】

【Không muốn làm tổn thương cô ấy ư, vậy thì anh đi ch*t đi cho rồi!】

Người dẫn chương trình cũng lộ vẻ kh/inh bỉ: “Này người anh em, anh… vợ anh không phải đã sinh con, chăm sóc mẹ chồng liệt giường, nhẫn nhịn chịu đựng bao năm qua sao, sao anh lại bỏ người ta?”

Tôi rất xúc động, cũng hy vọng những lời này có thể thức tỉnh Lục Viễn.

Thế nhưng Lục Viễn lại rất thản nhiên: “Có lẽ các bạn thấy tôi thực dụng, nhưng thực tế là vậy. Ai mà chẳng muốn có một người vợ sát cánh chiến đấu cùng mình, giờ cô ấy chẳng khác nào một người giúp việc.”

Người dẫn chương trình cười đầy ẩn ý: “Nói thật đi anh bạn! Có phải bên ngoài có người khác rồi không?”

Nghe câu này, tôi nín thở, căng thẳng tột độ.

Lục Viễn ngập ngừng một lát rồi nói: “Bên cạnh tôi quả thực có một người rất đặc biệt, cô ấy là sếp của tôi, ki/ếm tiền giỏi hơn tôi. So với cô ấy, vợ tôi quá tầm thường, quá vô giá trị.”

Cơ thể tôi cứng đờ, sự lạnh lẽo lan tỏa khắp tâm can.

Người dẫn chương trình hỏi tiếp: “Ai cũng có tâm lý sùng bái kẻ mạnh, nhưng anh đừng có mà mơ mộng hão huyền để rồi tan cửa nát nhà đấy nhé!”

Lục Viễn đắc ý: “Cô ấy cũng có ý với tôi, chúng tôi đã… ai hiểu thì hiểu!”

Người dẫn chương trình kinh ngạc: “Anh vô đạo đức quá, đây là ngoại tình trong hôn nhân đấy.”

Lục Viễn bình thản đáp: “Đừng nói khó nghe thế! Người ở nhà ấy, tôi đã lâu rồi không còn coi là vợ nữa.”

Người dẫn chương trình nhíu mày: “Chưa nói đến vợ, anh đã bao giờ nghĩ đến cảm nhận của con chưa, nó mới học tiểu học, không thể thiếu mẹ được.”

Lục Viễn tự tin: “Không cần lo, tôi đã đưa con trai đi gặp cô ấy rồi, con tôi còn mong có một người mẹ ngoại hình xinh đẹp, sự nghiệp thành công hơn cơ!”

Người dẫn chương trình nghẹn lời!

Tôi cố nén bàn tay đang r/un r/ẩy, gửi một bình luận.

【Phiền chủ kênh hỏi anh ta, làm chuyện trắng trợn thế này, không sợ vợ thấy sao?】

Bình luận này trông khá đặc biệt giữa rừng ch/ửi bới, người dẫn chương trình nhanh chóng chú ý và đọc lên.

Lục Viễn trả lời ngay: “Cô ấy ư! Để rèn luyện sự tập trung cho con, cô ấy chẳng bao giờ chơi mấy cái này, suốt ngày chỉ biết ôm sách đọc, thật sự là chán ngắt.”

“Dù có phát hiện ra cũng chẳng sao, đây chẳng phải cũng là một cách để cô ấy tự chủ động ly hôn sao.”

Trái tim tôi hoàn toàn nguội lạnh!

Một người không yêu bạn, thì lỗi của bạn là lỗi, mà đúng cũng thành lỗi.

Giữa làn sóng phẫn nộ, người dẫn chương trình hét lên: “Kẻ phụ vợ thì trăm đường tài lộc chẳng vào, người yêu vợ thì sự nghiệp phất lên. Anh bạn, hãy suy nghĩ cho kỹ đi!”

Lục Viễn vẫn không chút lay chuyển: “Nếu anh không có cách, vậy nhờ cộng đồng mạng hiến kế cho tôi vậy!”

Phần bình luận dày đặc những lời m/ắng nhiếc.

Nhưng có một dòng khiến tim tôi thắt lại.

【Thật hy vọng người chị em ấy có thể nhìn thấy buổi livestream này, chủ động rời xa người đàn ông này đi!!!】

Livestream kết thúc, nhưng nỗi đ/au x/é lòng trong lồng ngựk tôi vẫn kéo dài không dứt.

Cho đến khi gió lạnh làm khô những giọt nước mắt, tôi lấy tờ thông báo tuyển dụng nhận được hôm nay ra.

Một công việc văn phòng, lương rất thấp, cũng chẳng có tiền đồ gì.

Nhưng được cái giờ hành chính từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, gần nhà, phù hợp nhất với người cần đưa đón con và chăm sóc gia đình như tôi.

Thế nhưng, tôi không muốn làm vật tế thần cho gia đình nữa, càng không muốn bị gọi là kẻ vô dụng.

Tôi x/é nát tờ thông báo tuyển dụng, cầm điện thoại lên, gọi cho cô bạn thân.

“Công việc biên tập cậu nói lần trước, tớ muốn thử sức, ở xa cũng không sao cả.”

3

Trò chuyện với bạn thân một lúc, khi về đến nhà trời đã sắp tối.

Lục Viễn đã đón con trai về rồi.

Vừa thấy tôi, anh ta đã cằn nhằn: “Cô chạy đi đâu thế? Con không đón kịp giờ, điện thoại thì bận, giáo viên gọi thẳng cho tôi, cô có biết tôi bận rộn thế nào không?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
24.09 K
5 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm