“Em sợ mình không kịp, sợ rằng sẽ giống hệt kiếp trước.”

“Em sợ rằng khi em chạy đến, mẹ đã không còn nữa...”

Mẹ không nói gì, chỉ ôm ch/ặt lấy tôi, từng nhịp từng nhịp vỗ về lên lưng tôi, như thể đang dỗ dành một đứa trẻ vừa gặp á/c mộng.

Chớp mắt đã đến kỳ thi đại học.

Tôi quay trở lại Nam Thành dưới cái nắng gay gắt.

Khoảnh khắc bước vào phòng thi, nội tâm tôi bình thản chưa từng có.

Những đề bài đã giải trong đêm khuya, những từ vựng đã thuộc lòng lúc rạng sáng, những công thức đã nháp hàng vạn lần trên giấy.

Lúc này, tất cả đều trở thành đáp án tuôn trào tự nhiên dưới đầu ngòi bút.

Tôi giải xong câu cuối cùng một cách trôi chảy, đặt bút xuống.

Ngày công bố điểm, hệ thống còn chưa cập nhật xong, điện thoại của mẹ đã ch/áy máy.

Tôi đạt 703 điểm, thủ khoa toàn thành phố.

Lần này không cần sự kèm cặp của Bùi Vấn Sơ, tôi vẫn có thể đạt được kết quả lý tưởng.

Giáo viên văn phòng tuyển sinh của Thanh Hoa và Bắc Đại như đã bàn bạc trước.

Không chỉ thay phiên nhau gọi điện oanh tạc, họ còn đưa ra những khoản học bổng vô cùng hậu hĩnh.

Ngày lớp tổ chức lễ tốt nghiệp.

Tôi vừa đẩy cửa bước vào đã bị mọi người vây kín.

“Cậu không tham gia Olympic, không nhận suất tuyển thẳng, hóa ra là để dành sức cho cú chốt này à? Thi đại học xong liền phô diễn kỹ năng luôn nhỉ? 703 điểm, có phải muốn làm lóa mắt bọn tớ không?”

“Tớ đã bảo mà, trước đây cậu ấy toàn là giả vờ thôi! Ngày nào cũng cày đề đến tận rạng sáng, người ta là kiểu im hơi lặng tiếng mà làm nên chuyện lớn!”

“Hứa Miên, cậu bây giờ là huyền thoại của trường mình rồi, lần tới cập nhật phòng truyền thống, ảnh của cậu phải treo ngay chính giữa.”

Tiếng chúc mừng ùa tới từ khắp mọi phía.

Tôi mỉm cười, không nói gì, tìm một chỗ ngồi xuống.

Trong góc, Giang Vãn Vãn tựa vào bên cửa sổ, ánh mắt u ám không rõ ý tứ.

Cô ta được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, nhưng lúc này chẳng có ai vây quanh cô ta cả.

Tôi không để tâm.

Bùi Vấn Sơ từ trong đám đông đi tới.

Anh ngập ngừng hồi lâu mới đứng trước mặt tôi.

“Hứa Miên, chúc mừng cậu.”

Giọng điệu ôn hòa xen lẫn một chút chột dạ và áy náy.

Tôi gật đầu: “Cảm ơn.”

Anh im lặng vài giây, cân nhắc từ ngữ rồi mới mở lời lần nữa:

“Sau này, chúng ta vẫn có thể học cùng một trường đại học, khối ngành kỹ thuật của Thanh Hoa là tốt nhất cả nước...”

Lớp trưởng không biết từ đâu chui ra, choàng vai tôi.

“Cậu đừng có lo chuyện bao đồng cho người ta nữa, Miên Miên có chí hướng lớn lắm, nguyện vọng một của cậu ấy là Đại học Y Bắc Kinh.”

“Hệ 8 năm lâm sàng, liên thông thạc sĩ - tiến sĩ, riêng tiền học bổng đã lên tới sáu con số rồi.”

Bạn ấy cười hì hì bổ sung.

“Chắc bây giờ giấy báo nhập học đã gửi về đến tận nhà cậu ấy rồi.”

Động tác của Bùi Vấn Sơ cứng đờ.

Vài giây sau, anh nhíu ch/ặt mày.

“Hứa Miên, tôi thừa nhận, trước đây là tôi làm hơi quá đáng.”

“Nhưng cậu cũng không cần phải lấy tương lai của mình ra để dỗi hờn, cái trường Y Bắc Kinh đó, dù có tốt nghiệp tiến sĩ cũng chẳng có tiền đồ gì đâu!”

Tôi ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn thẳng vào anh.

“Bùi Vấn Sơ, anh lấy tư cách gì mà chỉ trỏ vào lựa chọn của tôi?”

“Làm bác sĩ c/ứu người, nghề này cao quý hơn nhiều so với những kẻ có tâm địa hẹp hòi.”

“Chúng ta chỉ là bạn học. Sau khi tốt nghiệp bước ra khỏi cổng trường, cả đời này cũng không gặp lại nữa. Anh dựa vào cái gì mà nghĩ mình quan trọng đến thế?”

Bùi Vấn Sơ bị sự lạnh lùng trong mắt tôi làm cho nhói lòng.

Anh vội vàng giải thích: “Cậu đừng hiểu lầm, tôi chỉ là...”

Tôi không muốn nghe nữa, ôm ch/ặt túi hồ sơ vừa nhận được, quay người rời đi.

Sau ngày đó, Bùi Vấn Sơ lại trở về dáng vẻ ân cần hỏi han tôi như trước.

Anh m/ua một chồng sách y khoa dày cộp, nhờ người gửi cho tôi.

Cuốn sách mới tinh, trên trang bìa có viết một dòng chữ:

【Chúc cậu tiền đồ xán lạn.】

Tôi nhờ người trả lại nguyên vẹn.

Sau đó anh lại đặt hai tấm vé đi biển.

Cuống vé bị nhét vào hộp thư trước cửa nhà tôi.

Năm lớp 12 chúng tôi đã hẹn nhau, tốt nghiệp xong sẽ cùng đi ngắm biển.

Đến lúc đó, anh sẽ dùng đàn guitar đàn cho tôi nghe bài hát tôi thích nhất.

Đáng tiếc, biển vẫn là biển đó, nhưng người thì đã chẳng còn là người xưa.

Tôi đặt cuống vé về chỗ cũ, không hề đụng đến.

Tháng chín mùa thu vàng, tôi kéo vali bước vào cổng trường Đại học Y Bắc Kinh.

Trong lễ khai giảng, chúng tôi mặc áo blouse trắng tuyên thệ trong hội trường.

“Gắn liền với sức khỏe, gửi gắm cả tính mạng.”

“Tôi quyết tâm dốc hết sức mình, loại bỏ b/ệnh tật cho nhân loại, giúp sức khỏe được hoàn hảo, bảo vệ sự thánh khiết và vinh quang của y thuật.”

Trong hội trường vang vọng hàng trăm giọng nói trẻ trung.

Tôi nhìn thấy khóe mắt người bên cạnh đã đỏ hoe, bản thân tôi cũng chẳng khá hơn là bao.

Ca phẫu thuật của mẹ do bác sĩ Phương trực tiếp thực hiện.

Ngày đó, tôi đợi bên ngoài phòng phẫu thuật suốt sáu tiếng đồng hồ.

Khi cánh cửa mở ra, bác sĩ Phương tháo khẩu trang, mỉm cười với tôi.

“Rất thành công.”

Chỉ ba chữ ấy thôi mà tôi đã khóc như một kẻ ngốc.

Sự hồi phục sau phẫu thuật tốt hơn dự kiến.

Định kỳ tái khám, các chỉ số lần sau đều tốt hơn lần trước.

Sắc mặt của mẹ cũng dần trở lại, khuôn mặt đã có da có th!t.

Ngày đó gọi video, mẹ giơ xúc xích tự làm ra trước ống kính lắc lắc.

“Đợi Tết về, mẹ nấu cho con ăn.”

Tôi mỉm cười gật đầu, tắt máy rồi mới dám rơi nước mắt.

Tảng đ/á đ/è nặng trong tim bấy lâu nay cuối cùng cũng dần được trút bỏ.

Sau khi tan học tối, tôi đeo cặp sách đi xuyên qua sân trường.

Dưới ký túc xá có một người đang đứng.

Bước chân tôi khựng lại.

Là Bùi Vấn Sơ.

Anh g/ầy đi rất nhiều, cổ áo sơ mi trắng mở rộng lỏng lẻo, cằm lún phún râu quai nón.

Ánh mắt anh nhìn tôi chứa đựng sự tang thương như cách biệt cả một kiếp người, cũng có sự tha thiết của ngày tái ngộ.

“Miên Miên, anh đã mơ một giấc mơ.”

“Trong mơ... dì Hứa đã đi rồi, ngày tang lễ, em suy sụp, ngay trước mặt anh mà nhảy xuống sông.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
24.09 K
5 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm