Một nụ cười rất nhẹ. Khóe miệng động đậy một cái rồi thu lại.

Nhưng tôi đã nhìn thấy.

Bữa cơm đó kéo dài rất lâu.

Ăn xong, Tôn Kiến Hoa dọn dẹp bát đũa. Đây là lần đầu tiên sau mười lăm năm ông ta chủ động làm việc này.

Tôn Điềm về phòng.

Mẹ tôi ngồi trên ghế sofa, vỗ vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh.

Tôi ngồi xuống.

Không còn cách một cái ghế nữa.

Bà đưa tay ra, nắm lấy tay tôi.

Lòng bàn tay bà ướt đẫm.

"Cố Niệm."

"Vâng."

"Xin lỗi con."

Ba chữ.

Không phải nói trong tiếng khóc.

Cũng không phải nói trong sự suy sụp ở hành lang b/ệnh viện.

Mà là khi đang ngồi trên ghế sofa ở nhà, nắm tay tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi, từng chữ từng chữ một nói ra.

"Mười lăm năm qua, là lỗi của mẹ. Không phải do con không tốt, mà là mẹ không dám đối xử tốt với con. Mẹ xin lỗi con."

Sống mũi tôi cay cay.

Lần này tôi không nhịn được nữa.

Nước mắt rơi xuống.

Bà vươn tay ôm lấy tôi.

Đã mười lăm năm rồi, bà chưa từng ôm tôi như thế này.

Tôi vùi mặt vào vai bà, khóc như một đứa trẻ bảy tuổi.

12

Tôn Kiến Hoa chuyển đi vào một tuần sau đó.

Không phải bị đuổi đi. Là chính ông ta đề nghị.

Đêm đó, ông ta và mẹ tôi nói chuyện rất lâu trong phòng.

Tôi ở trong phòng mình không nghe rõ nội dung, chỉ nghe thấy giọng mẹ tôi đôi khi cao lên, rồi lại hạ thấp xuống.

Sáng hôm sau, Tôn Kiến Hoa xách hai chiếc vali đứng ở cửa.

Tôn Điềm đứng cạnh ông ta, đeo một chiếc ba lô.

Chiếc ba lô rất xẹp.

Đồ đạc của nó vốn dĩ đã chẳng còn bao nhiêu. Sau khi hiệu ứng gấp đôi biến mất, hơn nửa đồ đạc trong phòng nó đều mất sạch. Số còn lại, chỉ một chiếc túi là đựng hết.

Mẹ tôi đứng ở huyền quan, không khóc.

"Kiến Hoa, những năm qua..."

"Đừng nói nữa," Tôn Kiến Hoa ngắt lời bà, "những gì cần nói tối qua đã nói hết rồi."

Ông ta nhìn tôi một cái.

Sau mười lăm năm, lần đầu tiên ông ta nhìn tôi một cách nghiêm túc. Không phải cái nhìn lướt qua bằng ánh mắt, mà là nhìn thẳng, đối diện.

"Cố Niệm, chú xin lỗi con."

Tôi tựa vào khung cửa phòng mình, không nói gì.

"Chuyện trước kia, chú không cách nào bù đắp được. Sau này con có việc gì cần, cứ gọi cho chú."

Tôi gật đầu.

Ông ta quay người mở cửa.

Tôn Điềm đi theo phía sau, đến cửa thì dừng lại một chút.

Nó quay đầu nhìn tôi.

Gương mặt sau khi g/ầy đi vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, xươ/ng gò má vẫn hơi nhô ra.

Nhưng đôi mắt đã tốt hơn mấy hôm trước nhiều, không còn vằn tia m/áu như trước nữa.

"Chị."

"Ừ."

"Cảm ơn chị đã giải trừ thứ đó."

"Không cần cảm ơn."

Nó đứng đó hai giây, như đang nghĩ xem có nên nói thêm điều gì không.

Rồi nó nói: "Thực ra em đã sớm muốn nói xin lỗi với chị rồi. Không phải vì chuyện lần này. Mà là từ rất lâu rất lâu về trước đã muốn nói rồi."

"Vậy sao em không nói?"

"Vì em sợ nói rồi chị sẽ không ước nguyện nữa. Những thứ đó sẽ mất hết."

Nó mỉm cười.

Không phải nụ cười ngọt ngào như trước. Là một nụ cười nhạt nhòa, có chút đắng cay.

"Em quá tham lam. Tham lam từ sáu tuổi đến tận bây giờ."

Tôi nhìn nó.

"Giờ không tham nữa à?"

"Không tham nữa. Chẳng còn gì để tham nữa."

Nó bước ra ngoài một bước, rồi lại dừng lại.

"Chị, sau này em có thể đến thăm chị không?"

Tôi không trả lời ngay.

Suy nghĩ vài giây.

"Khi nào em đến, chị không đuổi là được."

Hốc mắt nó đỏ lên, gật đầu, rồi đi theo Tôn Kiến Hoa.

Cửa đóng lại.

Trong nhà bỗng chốc yên tĩnh hẳn.

Mẹ tôi đứng ở huyền quan, nhìn cánh cửa đã đóng, đứng rất lâu.

"Mẹ, vào đi ạ."

Bà quay người lại, nhìn phòng khách trống trải.

"Căn nhà này bỗng nhiên rộng quá."

"Hai người ở, là đủ rồi."

Bà đi đến ghế sofa ngồi xuống, vỗ vỗ chỗ bên cạnh.

Tôi ngồi lại.

"Cố Niệm."

"Vâng."

"Sau này mẹ sẽ đối xử tốt với con."

"Vâng."

"Con muốn ăn gì? Mẹ làm cho con."

"Gì cũng được ạ."

"Không được nói 'gì cũng được'. Con từ nhỏ đã luôn nói thế, mẹ chẳng biết rốt cuộc con thích ăn gì."

Tôi suy nghĩ một chút.

"Sườn kho."

Bà sững người.

"Hồi nhỏ con thích nhất món này."

"Vâng. Sau này lần nào mẹ làm, Tôn Điềm cũng gắp trước. Con không ăn nữa."

Hốc mắt bà lại đỏ lên.

"Mẹ đi m/ua sườn."

Bà đứng dậy đi thẳng ra cửa.

"Mẹ ơi, siêu thị chưa mở cửa đâu ạ."

Bà nhìn đồng hồ, bảy giờ rưỡi sáng.

"Vậy mẹ đợi. Tám giờ đi."

Bà lại ngồi xuống.

Hai mẹ con tôi ngồi trên ghế sofa, không ai nói gì.

Ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào phòng khách, rơi trên bàn trà.

Trên bàn trà trước đây bày đầy bình hoa và đồ trang trí của Tôn Điềm.

Giờ tất cả đều biến mất.

Chỉ còn lại một chiếc cốc sứ màu trắng, là của tôi.

Mẹ nhìn chiếc cốc đó, đưa tay chạm nhẹ vào.

"Cái cốc này con dùng mấy năm rồi nhỉ."

"Vâng."

"Mẹ m/ua cho con cái mới nhé."

"Không cần đâu, cái này dùng tốt lắm."

Bà gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Đúng tám giờ, bà cầm ví ra khỏi nhà.

Tôi ngồi một mình trong phòng khách.

Lấy điện thoại ra.

Giao diện hệ thống vẫn còn.

Nhưng chữ trên đó đã thay đổi.

"Tất cả hiệu ứng ước nguyện đã được quyết toán. Hệ thống sẽ đóng sau 24 giờ nữa. Cảm ơn ký chủ đã sử dụng."

Dưới đó còn một dòng chữ nhỏ.

"Gợi ý cuối cùng: Hiệu ứng gấp đôi đã được giải trừ vĩnh viễn. Các ước nguyện tiếp theo của ký chủ sẽ không tạo ra bất kỳ hiệu ứng liên quan nào nữa. Nhưng trước khi hệ thống đóng, ký chủ vẫn còn một cơ hội ước nguyện cuối cùng."

Cơ hội cuối cùng.

Tôi nhìn dòng chữ này, suy nghĩ rất lâu.

Nên ước gì đây?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
24.09 K
5 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm