"Tôi có trên xe này! Lấy dùng đi!"

Hốc mắt tôi nóng lên, sợi dây căng như dây đàn trong lòng cuối cùng cũng chùng xuống, nước mắt trào ra ngay lập tức.

"Cảm ơn! Cảm ơn anh!"

Nhưng ngay khoảnh khắc đầu ngón tay tôi chạm vào tay cầm của chiếc hộp, một bàn tay đột ngột từ bên cạnh vươn tới, gi/ật phắt chiếc AED đi.

Động tác nhanh đến mức tôi không kịp phản ứng.

Tôi quay ngoắt đầu lại, khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt đó, cả người tôi cứng đờ tại chỗ như bị sét đá/nh trúng.

Là Ngụy Tri Thần.

Tôi đi/ên cuồ/ng lao tới gi/ật lại, hai tay bám ch/ặt lấy tay cầm của hộp mà kéo ngược lại.

Nhưng Ngụy Tri Thần đẩy mạnh tôi ra, lực đạo lớn đến mức cả người tôi lảo đảo về phía sau, đầu gối đ/ập mạnh xuống mặt đường nhựa, da th!t tức thì bị trầy xước, cơn đ/au thấu xươ/ng khiến tôi suýt chút nữa không đứng dậy nổi.

Tôi quỳ trên mặt đất, giọng đã khản đặc đến biến dạng: "Trả cho tôi! Mẹ tôi sắp không xong rồi! C/ầu x/in anh!"

Ngụy Tri Thần lại lùi lại một bước, trên mặt lộ vẻ khó xử, lắc đầu.

"Dư Tê, không phải tớ không đưa cho cậu... vụ va chạm quá nghiêm trọng, Tô Nễ bị thương rồi, cô ấy mắc b/ệnh tim bẩm sinh, có thể phát tác bất cứ lúc nào, tớ không thể đưa cái này cho cậu được."

Tôi ngẩn người trong chốc lát, ngay sau đó một ngọn lửa gi/ận dữ bùng n/ổ từ trong lồng ngựk.

B/ệnh tim bẩm sinh?

Tô Nễ lớn lên cùng tôi từ nhỏ, cùng học thể dục, cùng chạy tám trăm mét, cùng tập quân sự, tôi chưa từng nghe cô ta nói mình mắc b/ệnh tim bẩm sinh nào cả!

"Tô Nễ căn bản không bị b/ệnh tim!" Tôi gần như dồn hết sức lực toàn thân để gào lên, "Ngụy Tri Thần, tôi không đùa với anh! Mẹ tôi thực sự không xong rồi! Anh trả đồ cho tôi!"

Ngụy Tri Thần lại ôm khư khư chiếc hộp AED ra sau lưng, phòng tôi như phòng tr/ộm.

Tôi giãy giụa muốn đứng dậy, m/áu trên đầu gối chảy dọc xuống cẳng chân, đ/au đến mức trước mắt tôi tối sầm lại.

Nhưng giây tiếp theo, một tiếng n/ổ lớn vang lên từ phía trước.

Mặt đất rung chuyển dữ dội, đám đông phát ra những tiếng kêu thất thanh sắc nhọn, có người hét lên chạy ngược lại, có người ôm đầu ngồi xổm xuống.

Tôi ngẩng đầu, trân trân nhìn quả cầu lửa khổng lồ bốc lên từ hiện trường vụ t/ai n/ạn phía trước, luồng khí nóng rực cuốn theo những mảnh vỡ, ập tới cuốn lấy chúng tôi!

Khi tôi có lại ý thức, tôi đã nằm trong b/ệnh viện.

Trên người chỗ nào cũng đ/au rát như bị th/iêu đ/ốt, mỗi tấc da th!t đều đang gào thét, nhưng tôi không màng đến những thứ đó.

Tôi cố nén đ/au đớn dữ dội chống người dậy, loạng choạng lao ra khỏi phòng b/ệnh, hành lang người qua lại tấp nập, đâu đâu cũng là những người bị thương được đưa đến từ vụ t/ai n/ạn liên hoàn, các y tá vội vã đi lại.

Tôi túm lấy một y tá đi ngang qua, giọng khản đặc: "Mẹ tôi đâu? Bà ấy tên Trần Thái Hồng, bị b/ệnh tim, chắc cũng được đưa đến đây!"

Y tá tra trong hệ thống, ngước mắt nhìn tôi với vẻ ngơ ngác.

"Không có hồ sơ nhập viện của cái tên này."

"Không thể nào! Bà ấy ở trên xe! Ngay tại hiện trường!"

Y tá nhìn tôi, do dự một chút: "Cô là người bị thương do ảnh hưởng của vụ t/ai n/ạn liên hoàn đó sao?"

Tôi vội vàng gật đầu.

Sắc mặt y tá hơi thay đổi, bảo tôi đợi một chút rồi quay người bước nhanh đi.

Không lâu sau, cô ấy dẫn một cảnh sát ôm chiếc hộp đến.

"Cô là người nhà của Trần Thái Hồng?"

Tôi chằm chằm nhìn vào cái hộp đó, tim bắt đầu đ/ập lo/ạn không kiểm soát.

"Chúng tôi thu thập được một số vật dụng cá nhân có thể chứng minh danh tính tại hiện trường, vì chiếc xe đó quá gần nguồn n/ổ, nên người trên xe... có lẽ đã..."

Anh ta chưa nói hết câu, nhưng tôi đã không thể nghe lọt tai nữa, bởi vì ánh mắt tôi đã rơi vào trong hộp.

Đó là một sợi dây chuyền bạc, mặt dây là một viên đ/á zirconia hình trái tim nhỏ xíu, không đáng là bao, là món quà sinh nhật tôi m/ua cho mẹ bằng tiền lương làm thêm hai tháng hè hồi cấp ba.

Bà chưa bao giờ tháo nó ra.

Trước mắt tôi tối sầm lại, dạ dày cuộn lên như sóng trào, tôi cúi người nôn khan, nhưng chẳng thể nôn ra được gì.

Tất cả đều tại tôi.

Nếu tôi không đi báo cảnh sát, nếu tôi ở nhà bầu bạn với bà, nếu tôi không để bà nhìn thấy những bài đăng đó...

Kiếp trước, rõ ràng bà vẫn còn sống, tại sao kiếp này... tại sao lại cứ phải là kiếp này...

Đều tại tôi, đều tại tôi...

Trong cơn mê sảng, tôi thấy ông lão đó đi đến trước mặt mình.

Ông ấy lên tiếng, giọng nói như vang vọng từ một nơi rất xa xôi.

"Cô bé, cải mệnh là phải đá/nh đổi bằng một vài thứ."

"Mẹ cháu kiếp trước đã đích thân đến c/ầu x/in ta, chỉ dựa vào chấp niệm của một mình cháu thôi là không đủ để thay đổi số mệnh này đâu."

Mẹ dùng mạng sống của mình để đổi lấy cơ hội cho tôi làm lại một lần?

Tôi há miệng, cổ họng khô khốc, không phát ra được bất kỳ âm thanh nào.

Giây tiếp theo, trước mắt hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Khi tỉnh lại lần nữa, ánh sáng trong phòng b/ệnh làm mắt tôi đ/au nhói, tôi chậm rãi đảo mắt, nhìn rõ người bên cạnh giường.

Ngụy Tri Thần mặc bộ đồ b/ệnh nhân ngồi trên ghế bên cạnh, cánh tay quấn băng gạc, còn Tô Nễ đứng sau lưng cậu ta.

"Dư Tê! Cậu tỉnh rồi!" Tô Nễ sáp lại gần, trên mặt treo vẻ quan tâm, "Cậu có biết cậu hôn mê bao lâu rồi không? Bọn tớ lo cho cậu lắm đấy."

Ngụy Tri Thần thì nhìn quanh: "Sao không thấy bác gái? Chẳng phải sức khỏe bác gái vẫn luôn tốt lắm sao?"

Cậu ta khựng lại một chút, trong giọng điệu lộ ra vẻ bất mãn, "Dư Tê, hôm đó cậu nói bác gái bị đ/au tim, nhưng sức khỏe bác gái rõ ràng rất tốt, cậu đang lừa người đúng không? Chỉ để giành lấy cái AED của Tô Nễ."

Móng tay tôi bấm sâu vào lòng bàn tay.

"Thôi không nói chuyện này nữa, chắc cậu cũng nhận được thông báo của Đại học A rồi chứ? Đã không đi được Đại học A, thì cùng bọn tớ đến Hải Thành đi, đến lúc đó ba người chúng ta vẫn ở bên nhau, tốt biết bao."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
24.09 K
5 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm