Cúp máy, tôi mỉm cười nhẹ nhõm.

Bước đầu tiên của cuộc sống mới đã được thực hiện.

Bấm vào WeChat, tin nhắn trong nhóm đã hơn 99+.

Trương Vĩ Hồng đã sắp xếp xong lịch trình cho tuần đầu tiên.

Nhưng trong nhóm, lại hiện lên một loạt dấu chấm hỏi đồng loạt.

5

Trịnh Tố Cần là người gửi tin nhắn đầu tiên.

"Không phải chứ, Vĩ Hồng à, sao con chỉ sắp xếp mỗi hộ nửa ngày, thế này thì dọn sao xuể?"

"Ảnh nhà dì con xem rồi mà, Lâm Kỳ làm cả một ngày trời mới dọn nổi một góc nhỏ đấy."

Trương Vĩ Hồng trả lời rất nhanh.

"Tất nhiên là được rồi, nhà dì chẳng qua chỉ là vứt rác, lau sàn, ba tiếng là cùng thôi."

"Lâm Kỳ đó là làm việc kiểu đối phó, lừa người đấy, dì không tin con à?"

Trịnh Tố Cần lại gửi thêm vài tin nhắn, nhưng bị tin nhắn của các chủ hộ khác đẩy lên trên.

"Không phải, con dọn được thật chứ?"

"Con nói là dọn dẹp sắp xếp toàn bộ nhà cửa đấy, nhà dì tận 100 mét vuông cơ mà!"

"Người ta Lâm Kỳ mỗi nhà làm mất 4-5 ngày, sao con lại nhanh thế, có phải đang làm cho có lệ không đấy?"

Trương Vĩ Hồng gửi một cái sticker cười che mặt.

"Chút việc này, sao con có thể không làm được?"

"Đừng nói một ngày hai hộ, một ngày bốn hộ cũng không thành vấn đề, con đã sắp xếp rất dư dả rồi."

"Mọi người chẳng qua là bị Lâm Kỳ che mắt thôi, làm chút việc nhà thì cần gì mất nhiều thời gian đến thế?"

Các chủ hộ trong nhóm không ai lên tiếng nữa.

Cho đến tận chín giờ tối, lúc tôi đang thiết kế phương án cho chị Trì Dương.

Trong nhóm bỗng nhảy ra vài tin nhắn.

"@Trương Vĩ Hồng: Vĩ Hồng à, dì cứ ở nhà đợi con đến đo đạc, sao đến giờ này rồi vẫn chưa thấy đâu?"

"Ngày kia là đến dọn rồi, giờ mới m/ua đồ thì có kịp không?"

Người hỏi câu này là Trần Chí Vĩnh ở phòng 914 tòa 1.

Con trai ông ấy tuần sau cưới, nhà sắp tới có nhiều khách.

Nên mới vội vàng tìm người dọn dẹp.

Tôi đã xem ảnh nhà ông ấy trước đó.

Nhà không hẳn là bẩn, chủ yếu là quá nhiều đồ, không gian lưu trữ không đủ nên trông rất lộn xộn.

Tôi vốn đã thiết kế xong phương án, định lắp thêm cho nhà ông ấy mấy cái tủ chứa đồ lớn.

Nhưng ông ấy là người đầu tiên nhảy ra đòi hoàn cọc, nên tôi đã hủy đơn đặt hàng tủ rồi.

Rất nhanh sau đó, những người khác cũng gửi câu hỏi tương tự.

"Đúng vậy, sao vẫn chưa đến nhà tôi đo đạc?"

Trương Vĩ Hồng gửi lại một dấu chấm hỏi.

"?"

"Đo đạc gì cơ? M/ua sắm gì cơ?"

6

Cả nhóm bùng n/ổ ngay lập tức.

"Thì là m/ua mấy cái kệ, cái tủ, cái hộp để sắp xếp đồ đạc chứ sao!"

"Tôi nghe nói mỗi lần trước khi đến làm, Lâm Kỳ đều đến đo đạc trước, m/ua sắm sẵn mấy thứ này, cô không biết à?"

Trương Vĩ Hồng im lặng một hồi lâu không gửi tin nhắn.

Một lúc sau, tôi bỗng nhận được một tin nhắn riêng.

Là từ Trương Vĩ Hồng.

"Lâm Kỳ, cô làm hai năm rồi, m/ua kệ hay mấy thứ đó chắc chắn có mối giá rẻ đúng không? Mau gửi cho tôi!"

Cô ta gửi kèm một cái sticker tức gi/ận.

"Tại cô mở đầu cái kiểu này đấy, giờ họ cứ làm lo/ạn lên, không thì tôi chẳng đời nào m/ua mấy thứ đó."

"Mau gửi cho tôi, không thì tôi đến tận nhà tìm cô đấy! [tức gi/ận]"

Tôi lười chẳng buồn quan tâm.

Nhưng chớp mắt cái cô ta đã tag tôi trong nhóm.

"Mọi người đừng vội, tôi không đi m/ua là vì Lâm Kỳ cứ nhất quyết không chịu chia sẻ mối m/ua hàng đấy. [khóc][khóc]"

"Tôi mới vào nghề, m/ua đắt thì sau này chi phí cũng đổ lên đầu phí dịch vụ của mọi người thôi, phí tiền của mọi người ra."

Cả nhóm phẫn nộ.

Liên tục m/ắng tôi ích kỷ, chỉ biết tư lợi.

Tôi cười nhẹ, tiện tay tìm một tờ hóa đơn m/ua sắm mà tôi từng chuẩn bị cho Trịnh Tố Cần, gửi riêng cho Trương Vĩ Hồng.

Nhìn cái tổng giá lên tới vài trăm tệ trên đó.

Cô ta gửi lại một dấu "?".

"Phí dịch vụ chỉ có 300, m/ua mấy thứ này đã gần 1000 rồi, cô lừa m/a à?"

Rồi không lên tiếng nữa.

Cho đến tận mười giờ tối, cô ta lại nhắn trong nhóm.

"Mọi người yên tâm, dù ai kia không chịu giúp đỡ, nhưng tất cả đồ đạc dùng để sắp xếp, tôi đều tự mình giải quyết xong xuôi rồi nhé!"

Các chủ hộ thi nhau gửi biểu tượng ngón tay cái.

Giữa chừng cũng không quên m/ắng tôi vài câu.

Tôi lười không thèm để ý nữa, chặn thông báo từ cô ta.

Trì Dương đã gửi cho tôi sơ đồ thiết kế và yêu cầu, tôi đang tràn đầy cảm hứng, định thức đêm làm phương án sơ bộ.

Làm một mạch đến 8 giờ sáng hôm sau.

Trương Vĩ Hồng vừa đến nhà Trịnh Tố Cần, liền đăng một bức ảnh selfie với bà ấy.

Trong ảnh, cô ta trông rất tự tin, Trịnh Tố Cần thì cười tươi rói.

"Hộ đầu tiên đã đến nơi, bắt đầu dọn dẹp đây. Mọi người phía sau đừng gh/en tị quá nhé, kiên nhẫn đợi thôi!"

Trịnh Tố Cần cũng nhắn trong nhóm:

"Ôi chao, cảm ơn Tiểu Hồng, xếp cho dì làm người đầu tiên, lại còn giá cả thật thà thế này!"

"Sau này, con bé chính là con gái ruột của dì!"

Tôi vươn vai một cái, lăn ra ngủ.

Đến tận năm giờ chiều, tôi bị tin nhắn WeChat làm cho thức giấc.

Trịnh Tố Cần gửi liên tiếp hơn 100 tin nhắn trong nhóm.

"Trời đất ơi, cái kiểu dọn dẹp gì đây?!!"

"Trương Vĩ Hồng, đây là cái gọi là dọn dẹp sắp xếp toàn bộ nhà cửa của cô đấy à?!!"

"Mẹ kiếp, quân l/ừa đ/ảo, hoàn tiền ngay!!!"

7

Tôi bấm vào xem những bức ảnh Trịnh Tố Cần gửi.

Cười không nổi.

Đống rác chất đống trong nhà đúng là đã được dọn đi.

Nhưng sàn nhà vẫn vàng khè xanh lét.

Bàn ghế vẫn dính dính nhớp nháp.

Cửa kính vẫn bám đầy bụi bặm.

Trên ghế sofa vẫn chất đống đủ loại tạp vật, chẳng có chút gì gọi là ngăn nắp.

Nhìn qua một cái, căn bản không nhận ra là đã được dọn dẹp.

Mà kinh khủng nhất là đống túi rác màu đen cao đến nửa người, ruồi nhặng bay đầy ở ngay cửa ra vào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hóa ra tôi chỉ là pháo hôi

Chương 12
Tôi và Tạ Tinh Du là một cặp song sinh. Chúng tôi có cùng một gương mặt, nhưng trên mặt tôi lại có thêm một vết bớt màu đỏ sẫm, khiến số phận của hai người hoàn toàn khác biệt. Tạ Tinh Du hoạt bát, cởi mở, còn tôi thì chất phác, khô khan. Tất cả mọi người đều thiên vị Tạ Tinh Du hơn. Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn giống như một người vô hình, chẳng ai để mắt tới. Cho đến năm hai mươi lăm tuổi, tôi bất ngờ trúng thưởng, rồi có một người bạn trai tốt đến mức chẳng khác nào “Nhị Thập Tứ Hiếu”. Anh ấy dịu dàng, đẹp trai, nhiều tiền, có thể nói là một người bạn trai hoàn hảo. Tôi theo bản năng giấu chuyện gia đình mình, cũng giấu luôn người em trai song sinh là Tạ Tinh Du. Nhưng hôm nay, tôi bất ngờ nhìn thấy lịch sử trò chuyện giữa anh ấy và Tạ Tinh Du trên điện thoại. Ngay trước mắt tôi lập tức xuất hiện mấy dòng bình luận: [Cuối cùng nam chính cũng sắp phát hiện ra sự thật rồi sao? Người cứu anh ấy năm đó vốn không phải Tạ Vũ, mà là Tạ Tinh Du — bảo bối vừa xinh đẹp vừa tốt bụng của chúng ta!] [Tôi muốn tua nhanh, xem cảnh nam chính đá Tạ Vũ, rồi cùng bảo bối Tinh Du nhận nhau, đoàn tụ hạnh phúc!] [Pháo hôi độc ác đúng là hết thuốc chữa. Người không phải do mình cứu mà cũng có thể mặt dày nhận công, khiến hai người bỏ lỡ nhau suốt bao năm. Đúng là đáng đời, bị cha không thương, mẹ không yêu!]
465
2 Gió Đêm Thoảng Chương 9.
6 Trảm Hương Chương 9
7 TỐNG TUYỀN CƠ Chương 11 - Hoàn
12 Beta mờ nhạt Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm