Thế nhưng đứa trẻ đó sẽ chẳng bao giờ mở mắt ra được nữa, vì trì hoãn quá lâu, nó đã bỏ lỡ mất thời điểm vàng để cấp c/ứu từ lâu rồi.
Bà lão r/un r/ẩy đưa tay thử hơi thở của cháu, khi không còn cảm nhận được gì nữa, bà ta gào thét lên trong sự sụp đổ.
"Gia Bảo, con đừng dọa bà, mau mở mắt ra dậy đi con!"
Bà ta lao đến dưới chân tôi c/ầu x/in:
"Bác sĩ, cô mau c/ứu nó đi, bây giờ tôi ký giấy được không? Cô c/ứu nó đi, nó còn nhỏ như vậy, không thể ch*t được..."
Tôi ngước nhìn cuốn lịch vạn niên, 17 giờ 23 phút chiều, đúng thời điểm như kiếp trước.
Tôi và mấy cô y tá cùng tham gia cấp c/ứu nhìn nhau, sau khi làm điện tâm đồ theo đúng quy trình, tôi tuyên bố thời điểm t/ử vo/ng.
Ngay khoảnh khắc tấm vải trắng được đắp lên, bà lão lại lên cơn đi/ên.
"Tôi muốn kiện các người, các người là lũ lang băm, chính các người đã hại ch*t cháu tôi!"
Một cô y tá gi/ận dữ nói: "Rõ ràng là bà tự trì hoãn thời gian cấp c/ứu, nếu ngay từ đầu bà tích cực đồng ý cấp c/ứu, đứa trẻ đã có tám phần cơ hội được c/ứu sống rồi!"
Bà lão nghe vậy, lại chĩa mũi dùi vào tôi.
"Tất cả là tại con tiện nhân này, sao lúc nãy cô không khuyên tôi? Nếu cô khuyên thêm vài câu, tôi có đến mức không ký giấy không? Cháu tôi chẳng phải đã được c/ứu sống rồi sao!"
8
Tôi còn chưa kịp lên tiếng, cô gái nhỏ kia đã mỉa mai:
"Bà ơi, n/ão bà có vấn đề à? Bà nhìn xem bà đã đá/nh bác sĩ thế nào kìa, với sức chiến đấu này của bà, ai mà dám khuyên nhiều chứ!"
Những người xung quanh cũng phụ họa theo.
"Đúng thế thật, chưa từng thấy kiểu bà nội nào như vậy, người ta là bác sĩ đã nói đứa trẻ b/ệnh rất nặng rồi, bà ta còn ở đó ngăn cản."
"Có phải cháu ruột không đấy, hay là bà cố tình muốn hại ch*t cháu mình?"
Bà lão gào thét:
"C/âm cái miệng thối của chúng mày lại, đó là đứa cháu đích tôn duy nhất của tao, tao làm sao có thể hại nó? Chúng mày đừng hòng hắt nước bẩn lên người tao!"
Cô gái nhỏ cười lạnh:
"Ồ, bà không cho người khác hắt nước bẩn lên người bà, thế mà bà lại có thể hắt nước bẩn lên người bác sĩ sao?"
Mặt bà lão đỏ bừng, lớn tiếng quát: "Các người b/ắt n/ạt bà già này, tôi phải báo cảnh sát!"
Tôi viết xong b/ệnh án cấp c/ứu, bình thản nói:
"Bà cứ tự nhiên, cây ngay không sợ ch*t đứng."
Tôi quả thực không sợ, kiếp trước tôi bị đổ oan vì không có nhân chứng, y tá duy nhất biết chuyện đã làm chứng cho tôi, nhưng vì chỉ có một mình cô ấy nên chẳng ai tin.
Còn kiếp này, cuộc cấp c/ứu diễn ra trước bàn dân thiên hạ, từng bước quy trình của tôi đều đúng quy định.
Hơn nữa, cái ch*t của Gia Bảo vốn dĩ là do sự vô lý, ngang ngược làm trì hoãn thời gian cấp c/ứu của bà ta.
Sau đó cảnh sát quả thực đã tới, nhưng người bị chỉ trích không phải tôi, mà là bà lão chuyên gây rối y tế.
Thấy tôi không hề hấn gì, bà ta lại đăng chuyện này lên mạng.
Để lấy lòng thương hại của cư dân mạng, bà ta bóp méo sự thật, m/ắng tôi thấy ch*t không c/ứu và đòi tôi bồi thường một khoản tiền lớn.
9
"Mọi người nhìn đi, chính vì con bác sĩ vô lương tâm tên Lâm Thư Ninh này mà b/ệnh tình của cháu tôi bị trì hoãn mới ch*t tại b/ệnh viện.
"Nếu lúc đó nó chủ động hơn một chút, cháu tôi đã được c/ứu sống rồi.
"C/ầu x/in mọi người nhất định phải đòi lại công bằng cho tôi!"
Trong video, bà lão cầm di ảnh của Gia Bảo, khóc lóc thảm thiết trước ống kính.
Có những cư dân mạng không biết sự tình đã bị bà ta lừa dối, để lại những lời lăng mạ nhục mạ tôi dưới video.
【Đồ gì thế này, trông mặt mũi cũng con người mà sao không làm việc của con người?】
【Này, trông cô ta còn trẻ mà đã là bác sĩ chính, chắc là...】
【Bây giờ nhà nào cũng chỉ có một đứa con, con mất rồi, thế này thì người trong nhà sống thế nào đây!】
Nhìn những bình luận này, lông mày tôi cau ch/ặt lại.
Bà lão này, đúng là giở trò l/ưu ma/nh rất giỏi.
Nhưng kiếp này làm sao tôi có thể để bà ta xâu x/é? Tôi lập tức liên hệ b/ệnh viện sao chép lại toàn bộ camera giám sát của phòng cấp c/ứu và sảnh chờ.
Kiếp trước bà ta hại gia đình ba người chúng tôi mất mạng, kiếp này bà ta cứ muốn chủ động tìm ch*t, vậy thì tôi đương nhiên sẽ không tha cho bà ta!
Trong khi video giám sát được tung lên mạng, tôi cũng bắt đầu tìm luật sư để khởi kiện bà ta về tội vu khống, phỉ báng.
Thế nhưng điều khiến tôi bất ngờ là, dù đã tung ra video giám sát nhưng vẫn không tạo nên làn sóng lớn.
Tôi không sao hiểu nổi, cho đến khi tôi nhìn thấy buổi livestream của bà lão.
"Video giám sát là lấy từ b/ệnh viện của chúng nó ra, chúng nó đương nhiên sẽ không đăng những thứ có hại cho mình, ai biết video là thật hay giả?
"Tôi đây cũng có một bản video, cũng đăng lên cho mọi người phân xử."
Tôi bấm vào xem, phát hiện đó là một video đã được c/ắt ghép, trong đó tôi hiện lên với vẻ mặt lạnh lùng, cao ngạo, đang đứng khoanh tay đứng nhìn Gia Bảo nằm trên đất!
10
Tôi tức đến mức choáng váng, nhưng đối mặt với hơn 99+ tin nhắn nhục mạ, tôi vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
Tôi lập tức bỏ một khoản tiền lớn để nhờ người phân tích video, nhưng sau khi đăng lên lại không đạt được hiệu quả như mong muốn.
Khán giả trong phòng livestream của bà ta đa số là các ông bà già, thậm chí có vài người cuồ/ng cháu, họ tin bà ta một cách m/ù quá/ng.
【Tôi đứng về phía bà nội, với mức độ bà ấy yêu thương cháu mình, tôi không tin có người lại cố tình trì hoãn để hại ch*t cháu mình!】
【Ai nói không chứ, trên đời này làm gì có ai cố tình hại ch*t người thân của mình!】
Tôi tức đến phát đi/ên, nhưng chẳng có cách nào đối phó với đội quân mạng lúc nào cũng có thể xuất hiện này.
Điều quá quắt hơn là, có những người vì hóng chuyện mà vượt mấy thành phố đến b/ệnh viện chúng tôi để khám b/ệnh.
Bà lão thì dựa vào làn sóng này mà ki/ếm được mấy trăm ngàn tệ.
Tệ hại nhất là, họ đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến công việc và cuộc sống bình thường của tôi.