Nhưng lần này bà ta không gây ra tổn thương thực sự nào cho tôi, cảnh sát chỉ có thể xử lý bằng cách giáo dục.
Thấy tôi không còn cách nào trị được mình, bà ta chứng nào tật nấy, dứt khoát dọn luôn vào b/ệnh viện ở.
"Tôi không cần biết, con trai con dâu ở nhà vì tôi từng ngồi tù nên chê tôi mất mặt mà đuổi tôi ra ngoài. Tất cả đều tại con Lâm Thư Ninh này, nếu nó không bồi thường cho tôi thì tôi sẽ ở lì trong b/ệnh viện này mãi mãi!"
Bà ta là kẻ thủ á/c, vậy mà lại đi đòi bồi thường từ tôi - một nạn nhân?
Tôi đương nhiên sẽ không để tâm đến bà ta, tiền tôi vất vả ki/ếm được cớ gì phải đưa cho một kẻ vô lại? Huống hồ, bà ta còn là kẻ th/ù của tôi!
14
Bà lão bắt đầu chơi trò tâm lý với tôi.
Bà ta chiếm trọn một hàng ghế sắt, còn trải lên đó tấm đệm dày cộp cho thoải mái.
Bảo vệ đến đuổi, bà ta liền nằm vật ra ghế giả ch*t.
"Ối giời ơi, đ/au ngựk quá, đây chẳng phải b/ệnh viện sao, tôi đến khám b/ệnh không được à?
"Nếu con Lâm Thư Ninh chịu đền tiền cho tôi, có khi b/ệnh của tôi khỏi ngay ấy chứ."
Đồng nghiệp trong viện đều biết rõ mâu thuẫn giữa chúng tôi, đương nhiên không ai tin những lời nhảm nhí của bà ta.
Nhưng một tuần trôi qua, vì sự hiện diện của bà ta, trật tự ở sảnh chờ trở nên hỗn lo/ạn.
Có bảo vệ trẻ tuổi không ưa, định đưa bà ta rời khỏi b/ệnh viện, bà ta liền nằm lăn ra đất ăn vạ.
"G/ãy tay tôi rồi, chân cũng đ/au nữa, anh phải đưa tôi đi kiểm tra ngay..."
Từ đó về sau, không ai dám đụng vào bà ta nữa.
Bà ta ngày càng quá quắt, sợ người khác thu mất chỗ nằm nên ăn uống, vệ sinh đều tại chỗ trên ghế.
Hoạt động lớn nhất mỗi ngày là đến phòng khám của tôi để quấy rối.
Tôi báo cảnh sát hòa giải, nhưng cảnh sát cũng bó tay với bà ta.
Đường cùng, tôi đành nộp đơn xin điều chuyển công tác. Đúng ngày nộp đơn, tôi lại thấy bà ta không đến quấy rối như mọi khi.
Tôi tưởng bà ta đã nghĩ thông suốt, vừa vứt tờ đơn vào thùng rác thì đột nhiên nghe thấy nhân viên vệ sinh hét lớn:
"Mau lại đây, bà lão này gọi không tỉnh rồi!"
Tôi chạy tới mới phát hiện bà ta đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu.
Vì lý do nhân đạo, sau khi báo cảnh sát, b/ệnh viện đã tiến hành kiểm tra cho bà ta.
Khi kết quả kiểm tra có, trong lòng tôi chỉ thấy hả hê.
Nguyên nhân b/ệnh là xuất huyết n/ão, nếu phát hiện sớm và được c/ứu chữa kịp thời, sau phẫu thuật hoàn toàn có thể hồi phục gần như người bình thường.
Nhưng bà ta lại cố tình bọc kín ghế sắt bằng đệm mềm.
Ngay cả khi b/ệnh viện có người trực 24/24, nhưng tư thế nằm ngủ của bà ta không đổi, không ai nhận ra bà ta đã mắc b/ệnh cấp tính.
Bà ta giống hệt đứa cháu Gia Bảo kiếp trước, rơi vào trạng thái nguy kịch trong giấc ngủ sâu.
Thông qua cảnh sát, chúng tôi liên lạc được với con trai và con dâu bà ta.
Nhưng hai người đó vừa nghe đến việc phải tốn tiền làm ca phẫu thuật tỷ lệ t/ử vo/ng cao, liền cùng nhau lắc đầu quầy quậy.
"Chúng tôi thực sự không có khả năng, chúng tôi còn cuộc sống riêng, tin rằng mẹ tôi sẽ hiểu cho."
Người nhà b/ệnh nhân từ chối cấp c/ứu, tôi đương nhiên vui vẻ đồng ý.
Tất cả những điều này, vốn dĩ là do bà lão tự làm tự chịu.
Sau khi tháo bỏ toàn bộ thiết bị hỗ trợ, bà lão bỗng nhiên có dấu hiệu hồi quang phản chiếu.
Bà ta chỉ vào tôi gào lên: "Mày... mày..."
Nhưng xuất huyết n/ão đã ảnh hưởng đến trung khu ngôn ngữ, bà ta càng kích động càng nói không rõ.
Còn đứa con trai chẳng hề muốn biết bà ta đang nói gì, nó nắm ch/ặt tay bà lão hét lớn:
"Mẹ, sổ tiết kiệm của mẹ đâu, cả mật mã nữa, mau nói hết cho con!"
Thân hình bà lão chấn động, nước mắt chảy dài xuống khóe mắt.
Bà ta nắm lấy cánh tay con trai, thều thào: "C/ứu mẹ với, mẹ có tiền, mẹ vẫn muốn sống!"
Nhưng gã con trai đã phát đi/ên vì tiền.
"Đời này mẹ sống thế là đủ rồi, mau nói mật mã ra đi!"
Thấy bà lão không đáp, gã con trai liền trực tiếp lục lọi trên người bà.
"Đừng giấu nữa, mau lấy hết vòng vàng, dây chuyền ra đây.
"Con biết ngay mẹ không thành thật mà, miệng thì nói để dành tiền cho con, nhưng mấy ngày nay ở b/ệnh viện mẹ toàn đặt đồ ăn ngoài cả trăm tệ, sao có thể không có tiền chứ?!"
Vừa dứt lời, gã con trai đã lôi được đống trang sức vàng và cuốn sổ tiết kiệm giấu trong áo bà lão ra.
Bà lão muốn ngăn cản nhưng phát hiện mình không thể ngồi dậy nổi.
Nhìn vẻ mặt tuyệt vọng của bà ta, khóe miệng tôi khẽ nhếch lên.
Bà ta sẽ không bao giờ biết rằng, từ khi bà ta vào viện, ngày nào tôi cũng đăng video vạch trần bà ta lên mạng xã hội. Sau khi phát hiện gã con trai từng xem qua, tôi cố tình quay cận cảnh những hộp đồ ăn đắt tiền và trang sức của bà ta.
Ở độ tuổi đó, ăn uống dầu mỡ, mặn chát mỗi ngày thì b/ệnh tật là chuyện sớm muộn. Mà đứa con trai vì sợ đi tù mà từng đẩy mẹ ruột ra làm lá chắn, thì khi bà ta lâm nguy, nhìn thấy tài sản trước mắt, làm sao nó chịu c/ứu bà ta chứ?
Chỉ là tôi cũng không ngờ, gã con trai này lại không thèm diễn kịch, trước mặt bao nhiêu người mà lộ rõ dã tâm.
Kế ly gián đạt hiệu quả gấp đôi, bà lão chỉ có thể tự gieo gió gặt bão!
15
Trong sự tuyệt vọng, bà lão trút hơi thở cuối cùng.
Trước khi ch*t, bà ta vẫn không ngừng lẩm bẩm:
"Gia Bảo... Gia Bảo...
"Nếu lúc đó bà nghe lời bác sĩ thì tốt biết mấy, con đã có thể trượt khỏi ghế và được phát hiện kịp thời rồi..."
Nghe vậy, tôi hơi nheo mắt lại.
Bà lão này, dường như cũng đã tái sinh.
Gia Bảo của kiếp này đã được c/ứu sống ngay sau khi trượt khỏi ghế.
Chỉ có Gia Bảo của kiếp trước, mới hôn mê bất tỉnh trên chiếc ghế đó.
Trong lòng tôi thầm cười lớn, nhớ lại tất cả mọi chuyện vào lúc này, coi như bà lão ch*t cũng không nhắm mắt được nhỉ?