"Đây là phép lịch sự tối thiểu khi làm người."
"Yêu cầu các quản lý nhắc nhở điều này với nhân viên trong các cuộc họp bộ phận."
Tôi đầy dấu chấm hỏi trên mặt.
Cái quái gì thế?
Chẳng lẽ gặp nhau trong nhà vệ sinh cũng phải tự giới thiệu bản thân sao?
Làm trong ngành nhân sự ngần ấy năm, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy chuyện này.
Nhưng vì cô ta là bà chủ, không ai dám lên tiếng phản đối.
Cô gái kia da mặt mỏng, sau khi bị cô ta công khai s/ỉ nh/ục không chút nể nang, ngày hôm sau đã xin nghỉ việc. Dù tôi có khuyên nhủ thế nào cũng không giữ lại được.
đ/ộc thân không con cái, một người ăn cả nhà no, tôn chỉ là không vui thì đuổi việc sếp.
Khương Xảo Lệ còn lấy cô ấy ra làm tấm gương.
"Văn hóa doanh nghiệp của công ty là như vậy, ai không thích nghi được sẽ bị đào thải."
"Ở đây chúng tôi không hoan nghênh những người chống đối công ty."
Việc sa thải cô gái kia một cách không đ/au đớn đã trở thành ca thành công đầu tiên của Khương Xảo Lệ. Tiếp đó, cô ta bắt đầu đích thân ra tay c/ắt giảm những nhân viên lớn tuổi.
Nhưng cô ta vẫn chưa động đến tôi, thậm chí còn cử thêm một cô gái đến để chia sẻ công việc.
Nhưng cô gái này chính là em gái của cô ta.
3
Tôi xem sơ yếu lý lịch của Khương Tử Tình.
Tốt nghiệp trung cấp, chuyên ngành thiết kế hình ảnh, từng làm nail một năm, chuyên viên tư vấn sắc đẹp 3 tháng, phục vụ nhà hàng 5 tháng, không biết sử dụng phần mềm văn phòng.
Tôi nhíu mày ch/ặt đến mức có thể kẹp ch*t ruồi, suýt nữa thì hộc m/áu.
Dù ở khía cạnh nào, cô ta cũng không đáp ứng được yêu cầu tuyển dụng của phòng hành chính nhân sự.
Nhưng cô ta là người nhà của sếp, tôi với tinh thần nể mặt sếp nên định dạy bảo dần dần.
Tôi sắp xếp cho cô ta những công việc đơn giản nhất trước.
"Tử Tình, em đi cùng chị đi kiểm tra phòng ch/áy chữa ch/áy và kiểm tra côn trùng nhé."
Khương Tử Tình đi giày cao gót, theo tôi đi hết năm tầng nhà xưởng, nhưng suốt dọc đường cứ bĩu môi, vẻ mặt không tình nguyện.
Trong lúc kiểm tra, cô ta cứ khoanh tay đứng một bên, nhìn tôi làm việc với vẻ bất mãn, hoàn toàn không có ý định giúp đỡ.
Khi tôi bảo cô ta đi kiểm tra chuột, cô ta từ chối thẳng thừng, đầy vẻ kh/inh bỉ:
"Chị Sương, những việc này không nằm trong phạm vi trách nhiệm của em."
"Em là nhân viên văn phòng, không phải bà cô dọn dẹp."
"Chị tự làm đi, đừng gọi em."
Tôi cũng đâu phải bà cô dọn dẹp, được chưa?
Vốn dĩ kiểm tra phòng ch/áy là việc của nhân viên an toàn, kiểm soát côn trùng thì giao cho công ty bên thứ ba quản lý, nhưng vì công ty c/ắt giảm chi phí, sếp đã đổ hết những việc này lên đầu tôi.
Công việc hành chính là vậy, vừa nhiều vừa tạp, thậm chí những việc dơ bẩn, mệt nhọc đôi khi cũng phải đích thân làm.
Nhưng Khương Tử Tình không coi trọng, cô ta cho rằng mình phải là những cô nàng nhân viên văn phòng ra vào các tòa nhà cao cấp, uống cà phê, gõ máy tính, bàn xem tối nay xem phim gì, cuối tuần đi check-in ở đâu, đó mới là công việc văn phòng mà cô ta theo đuổi.
Cũng chẳng nhìn xem bản thân mình có bao nhiêu năng lực.
Khương Tử Tình cứ nằng nặc đòi tôi dạy làm bảng lương, nhưng đến công thức hàm cơ bản nhất cô ta cũng không biết. Tôi giảng đi giảng lại bảy tám lần, cô ta vẫn ngơ ngác, còn trách tôi làm phức tạp hóa vấn đề để làm khó cô ta.
"Chẳng phải chỉ là cộng cộng trừ trừ thôi sao? Dùng máy tính là được rồi."
"Tại sao phải đặt công thức trên bảng tính? Phiền phức."
Không biết thì thôi, lại còn không chút khiêm tốn.
Tôi hết cách, đành để cô ta ra quầy lễ tân làm tiếp đón.
Nhưng Khương Xảo Lệ lại rất bất mãn với sự sắp xếp này của tôi.
Cô ta gọi tôi vào văn phòng, nói bóng nói gió rằng tôi bài ngoại, cố tình nhắm vào sự sắp xếp nhân sự của cô ta.
"Tổng giám đốc Khương."
"Chúng ta là doanh nghiệp sản xuất thực phẩm, dù là chứng nhận chất lượng, chứng nhận môi trường, kiểm toán bên thứ ba của khách hàng hay kiểm soát côn trùng, đều là những yêu cầu cơ bản nhất."
"Chỉ cần một lần lơ là, dù sản phẩm chỉ xuất hiện một con gián, đối với chúng ta cũng là thảm họa diệt vo/ng."
"Còn kiểm tra phòng ch/áy chữa ch/áy, đều là những việc trọng tâm của doanh nghiệp, đây là công việc liên quan đến an toàn tài sản và an toàn tính mạng, không phải việc tạp vụ."
"Tôi có lòng muốn dạy cô ấy."
Khương Xảo Lệ sa sầm mặt c/ắt ngang lời tôi:
"Tử Tình đang học đại học tại chức, sau này tốt nghiệp chính là cử nhân, sao cô lại sắp xếp cho em ấy công việc "low" (thấp kém) như vậy?"
"Công ty trả lương cho em ấy không phải để em ấy làm nhân viên văn phòng nhàn hạ, kết quả công việc phải xứng đáng với số tiền công ty trả."
Khương Xảo Lệ có lẽ thấy tôi b/ắt n/ạt em gái cô ta không đủ sức nặng, ngày hôm sau liền nâng em gái mình lên chức danh quản lý, đồng thời sắp xếp ngồi ngay cạnh chỗ tôi, thỉnh thoảng lại chạy qua giám sát xem tôi có b/ắt n/ạt em gái cô ta không.
Khương Tử Tình có chị gái chống lưng, hoàn toàn không phục sự sắp xếp công việc của tôi, thậm chí đôi khi còn chỉ đạo tôi đi làm việc.
Còn bản thân thì ngày nào cũng ăn mặc lòe loẹt, ngồi tại bàn làm việc ngắm nghía bộ móng tay, m/ua sắm online, chơi game, không có lấy một chút thái độ của người đi làm.
Đến đầu tháng làm bảng lương, tôi mới hiểu ra nỗi lòng của bà chủ.
Lương của Khương Tử Tình còn cao hơn cả tôi!
4
Bụt cũng có lúc nổi gi/ận.
Tôi làm ở công ty hơn mười năm, năm ngoái c/ắt giảm chi phí, phòng nhân sự chỉ còn lại tôi và một ông lão trông cửa, tôi trở thành vị chỉ huy đ/ộc mã, một mình làm việc của bốn người.
Tuyển dụng, đá/nh giá hiệu suất, hành chính hậu cần, an toàn khẩn cấp, vận hành hệ thống, kiểm định hệ thống, tất cả đều do tôi phụ trách, nhưng lương không tăng lấy một xu.
Cô ta dựa vào cái gì mà lương cao hơn tôi?
Tiền tiết kiệm được từ việc c/ắt giảm chi phí đem đi nuôi một kẻ vô dụng, ai mà phục?
Tôi càng nghĩ càng tức, lập tức đi tìm Khương Xảo Lệ để lý luận.
Khương Xảo Lệ lại nghiêm túc nói với tôi:
"Phòng hành chính nhân sự vốn dĩ là một bộ phận làm tạp vụ, cô có mười mấy năm kinh nghiệm cũng chỉ là mười mấy lần lặp lại việc làm tạp vụ, cô có năng lực cạnh tranh cốt lõi gì để thảo luận lương bổng với tôi?"
Cô ta nói Khương Tử Tình trẻ trung năng động, tư duy nhảy vọt, có thể mang lại ý tưởng mới cho công ty, người trẻ thì đáng giá mức lương đó.
Còn tôi.
Cô ta càng nói càng kh/inh bỉ.
"HR công ty nào mà lại già cỗi như cô vậy? HR là bộ mặt của công ty, không phải nơi để cô dưỡng già."