Chàng đưa tay về phía tôi, chẳng hỏi lấy một lời.
20
Tần T/ự v*n tiếp tục giả b/ệnh trước mặt người ngoài, nhưng lấy cớ tĩnh dưỡng để dọn ra khỏi phủ họ Tần. Mẹ chồng vốn không đồng ý, nhưng sau khi Tần Tự nói chuyện riêng với bà một lần, bà liền gật đầu.
Phủ mới cách nhà họ Kỷ không xa, thuận tiện cho tôi đi lại.
Ngay từ khi quyết định ra tay với Kỷ Hoành Giang, tôi đã chuẩn bị tâm lý cho kết cục tồi tệ nhất.
Cùng lắm thì tôi ch*t.
Trước khi ch*t, tôi đã b/áo th/ù cho mẹ, khiến Kỷ Hoành Giang sống không bằng ch*t.
Tôi sẵn sàng gánh chịu mọi hậu quả.
Nếu đó không phải là kết cục tệ nhất, thì đối với tôi, mọi thứ đều là có lợi.
Ngày hôm đó, tôi nhìn Kỷ Hoành Giang đang co gi/ật trên mặt đất, người đầy m/áu, rồi vừa chạy ngược lại vừa hét lớn có kẻ tr/ộm.
Kết quả chạy chưa được hai bước, tôi đã nhìn thấy Tần Tự.
Chàng không biết đã đứng sau lưng tôi từ bao giờ.
Mưa rơi trên người, toàn thân lạnh buốt.
Trước mặt chàng, tôi luôn tỏ ra ngoan ngoãn đến mức nhu nhược.
Giờ đây, chàng đã nhìn thấy bộ mặt hung á/c nhất của tôi.
Vị chua chát lập tức trào dâng trong lòng.
Tôi thích chàng, nhưng lại để chàng thấy bộ dạng x/ấu xí này của mình.
Có lẽ tôi sắp mất đi người thân mà mình đã vất vả lắm mới có được.
Nhưng tôi không hối h/ận.
Con người luôn phải có sự đá/nh đổi, khi chọn ra tay, tôi đã chuẩn bị sẵn tâm thế chàng sẽ rời bỏ mình.
Tần Tự cũng không thể ngăn cản tôi.
Chàng sẽ gh/ê t/ởm tôi sao?
Hay là sợ hãi tôi?
Không ngờ tôi lại là kẻ tâm địa đ/ộc á/c đến thế, ngay cả cha ruột cũng xuống tay được.
Liệu chàng có đích thân đưa tôi đến quan phủ không?
Nhưng thì sao chứ?
Tôi thật sự không đợi nổi nữa, cũng chẳng nghĩ ra được kế sách cao siêu nào, tôi chỉ muốn Kỷ Hoành Giang nhanh chóng nếm trải nỗi đ/au của chính mình.
Nước mưa rơi trên mặt tôi.
Không biết trong những giọt nước ấy có lẫn lộn nước mắt hay không, cái giá của việc khóc quá đắt, đã lâu rồi tôi không còn rơi lệ.
Đôi mắt rất khô rát, nước mưa cứ chực chờ chui vào hốc mắt.
Há miệng ra, nước mưa lại chảy vào miệng tôi.
Tôi không nói được lời nào, đầu óc rối bời.
Tôi nhớ đến người mẹ đáng thương, tôi sắp quên mất dáng vẻ của bà rồi.
Tôi nghĩ đến mười ba năm qua, nghĩ đến bản thân mình yếu đuối khi xưa.
Cũng nghĩ đến việc mình vừa suýt nữa tự tay gi*t cha.
Nghĩ đến việc tôi thích Tần Tự, và dường như chàng cũng thích tôi.
Nhưng đó đều là chuyện của quá khứ rồi.
Giờ phút này, ngay lúc này, tôi mở to mắt, muốn nhìn rõ thần sắc của chàng.
Không, Kỷ Hoành Giang quan trọng hơn, ông ta chưa ch*t, nếu hôm nay tôi bị bắt, lỡ như ông ta được c/ứu chữa tận tình thì sao?
Nếu không thể khiến ông ta sống không bằng ch*t, thì chi bằng kết liễu luôn bây giờ.
Nhưng nghĩ lại, với vết thương như thế, x/ác suất ông ta phải sống trong đ/au khổ dày vò về sau sẽ lớn hơn nhiều.
Tôi phân vân không biết làm thế nào để Kỷ Hoành Giang đ/au đớn nhất, có nên quay lại bồi thêm một nhát không.
Chân vừa mới động đậy, Tần Tự đã sải bước lại gần, ôm ch/ặt lấy tôi, giọng điệu như đang diễn kịch:
"Kẻ tr/ộm trời đá/nh, hại nhạc phụ ta, dọa vợ ta sợ hãi đến thế này! Mặc Chi, còn không mau đuổi theo!"
Mặc Chi nghi hoặc "A" một tiếng, rồi lập tức hét lớn "Kẻ tr/ộm đừng chạy!" rồi chạy xa mất.
Tôi vùi đầu vào ngựk áo chàng, chàng nói: "Lần sau đi tế bái nhạc mẫu nhớ nói với ta một tiếng nhé, nàng đi một mình, trông ta chẳng biết chuyện gì cả."
Tôi siết ch/ặt áo chàng, tim vừa đ/au vừa tê dại, như thể muốn vỡ tung khỏi lồng ngựk.
Cổ họng nghẹn ứ, tôi đ/ứt quãng nói: "Các người, nhà các người không, không báo ân được nữa rồi."
Tần Tự áp tay lên lưng tôi: "Không phải, ông ta dùng ân tình để đổi lấy hôn nhân, khoảnh khắc ta cưới nàng, việc báo ân đã kết thúc rồi. Nàng làm gì ông ta, ta cũng đều đứng về phía nàng."
Chàng cúi đầu, thì thầm bên tai tôi: "Liên Chân, nàng thật lợi hại."
Giọng chàng xuyên qua tiếng mưa, truyền rõ vào tai tôi:
"Ta thích nàng lắm."
Tim tôi run lên, rồi nỗi đắng cay, đ/au đớn, uất ức cùng lúc bùng n/ổ.
Tôi ôm ch/ặt lấy chàng, chẳng còn kiêng dè gì nữa, bật khóc nức nở.
Cuối cùng, mưa cũng tạnh.