Gia cảnh của tôi khiến anh ta dễ dàng thao túng tôi.

Tình yêu của tôi khiến anh ta coi thường tôi.

Anh ta coi thường tôi, nên cũng coi thường cả đứa con trong bụng tôi.

Tôi chợt nhận ra, nhiều chuyện chỉ cần bản thân không bận tâm thì sẽ không bị tổn thương.

Vì vậy tôi nói: "Mẹ, chuyện trong nhà con sẽ không quản nữa. Mẹ không thích con, con cũng từng nghĩ rất nhiều lần rằng giá như cha mẹ không phải là hai người thì tốt biết mấy. Lúc nhỏ mẹ coi con là gánh nặng, giờ con cũng có cái nhìn tương tự với hai người."

"Con sẽ ly hôn với Tạ Cẩn Niên, còn về phần hai người, cũng đừng hòng lấy được dù chỉ một chút lợi ích từ con."

Đầu dây bên kia sững sờ một lúc, rồi bật ra tiếng khóc.

"Sao con lại có thể nghĩ về mẹ như vậy, lúc nhỏ con bị sốt, mẹ thao thức cả đêm, h/ận không thể chịu khổ thay con..."

Lời còn chưa dứt, tôi đã cúp điện thoại.

Chuyện bà nói thực ra tôi vẫn luôn nhớ rõ.

Lúc đó chưa có em gái, bà thực sự hết mực yêu thương tôi.

Tôi luôn nghĩ chỉ cần mình nỗ lực, họ sẽ yêu thương tôi. Tôi định kỳ gửi tiền về nhà, tôi ghi nhớ mọi sở thích của Tạ Cẩn Niên. Làm con gái tôi tận tâm tận lực, làm vợ tôi cam chịu tủi nh/ục.

Nhưng tôi phát hiện ra chỉ cần tôi ngừng cho đi, mối qu/an h/ệ sẽ thụt lùi.

Về cha mẹ, về Tạ Cẩn Niên.

Đều không còn quan trọng nữa.

6

Tôi vẫn đang làm việc tại công ty của nhà họ Tạ.

Nghỉ phép nửa tháng, tôi quay trở lại công ty.

Ai trong công ty cũng biết mối qu/an h/ệ của tôi và Tạ Cẩn Niên.

Vì vậy ngay khi vừa đến công ty, tôi nhận thấy bầu không khí có chút vi diệu, các nhân viên nhìn tôi đa số với ánh mắt thương hại.

Trợ lý của tôi muốn nói lại thôi: "Chị Chu, cô Tống Vy đó đã bị Tổng giám đốc Tạ điều đi rồi..."

Tôi gật đầu, cô ấy không nói tiếp nữa.

Cho đến giờ nghỉ trưa, Tống Vy từ văn phòng của Tạ Cẩn Niên bước ra.

Lúc này tôi mới biết, hóa ra cái mà anh ta gọi là điều chuyển công tác cho Tống Vy, chính là điều đến bên cạnh mình làm thư ký.

Quần áo của Tống Vy có chút xộc xệch.

Cô ta cố ý tiến lại gần tôi, tỏ vẻ thấp kém.

"Xin lỗi nhé chị Chu, Tổng giám đốc Tạ năng lượng quá dồi dào, bắt em làm không ít việc..."

Những lời m/ập mờ cố ý, cô ta chỉ muốn chọc gi/ận tôi.

Người lạnh lùng vô tình như Tạ Cẩn Niên sẽ không làm chuyện này ở công ty.

Tôi rất không hiểu tại sao Tạ Cẩn Niên lại thích người này đến thế, th/ủ đo/ạn vụng về, đầu óc đơn giản, tôi chưa bao giờ coi cô ta ra gì.

Thấy tôi không để ý đến mình, cô ta nhếch môi.

"Biết chị sảy th/ai em cũng gi/ật mình lắm, vậy mà Tổng giám đốc Tạ chẳng nói với em một lời nặng nề nào, xem ra chị và đứa con trong bụng chị chẳng đáng nhắc tới trong mắt anh ấy."

"Chị Chu, cuộc hôn nhân khiến người ta ngưỡng m/ộ như thế này, chắc cũng không duy trì được bao lâu nữa đâu nhỉ."

Tôi ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, thản nhiên nói một câu.

"Vậy thì phải nhờ vào sự nỗ lực của cô nhiều rồi."

Lời vừa dứt, Tạ Cẩn Niên vội vã chạy đến.

Câu đầu tiên là bảo Tống Vy ra ngoài trước.

Câu thứ hai là giải thích với tôi.

"Anh và cô ấy không có chuyện gì xảy ra cả, anh cũng không để cô ấy đến đây làm phiền em..."

Tôi "ừ" một tiếng, nói: "Không sao."

Anh ta lại sa sầm nét mặt.

7

Tôi không còn như trước kia, đi dò xét tâm tư của anh ta, đoán xem tại sao anh ta không vui.

Mà bình thản bước qua anh ta, phân phó mọi người tổ chức cuộc họp.

Cuộc họp lần này phía đối tác (bên A) cũng đến tham gia.

Cuộc họp đi được một nửa, mọi người đột nhiên im bặt.

Tôi ngẩng đầu nhìn lên, mới phát hiện trên màn hình lớn, đồng nghiệp giới thiệu dự án lúc nãy chưa đăng xuất tài khoản.

Hiện tại đang nhắn tin từng câu một.

【Tổng giám đốc Tạ thực sự thích Tống Vy nhỉ, phạm lỗi lớn như vậy mà vẫn được thăng chức.】

【Nhưng anh ấy đã kết hôn với chị Chu rồi mà, chuyện này cũng quá công khai rồi đó.】

【Những năm trước gia đình Tổng giám đốc Tạ bắt anh ấy kết hôn thương mại, để đối kháng với gia đình, anh ấy mới kết hôn với chị Chu, gia thế chị Chu bình thường, vốn dĩ chẳng có tình cảm gì, anh ấy cũng chẳng coi chị Chu ra gì.】

Các đồng nghiệp nhìn nhau, không dám lên tiếng.

Bên A là một người phụ nữ đ/ộc lập khoảng bốn mươi tuổi, tôi từng nghe nói bà ấy khi hợp tác rất coi trọng nhân phẩm đối phương.

Lúc này sắc mặt bà ấy đã rất khó coi.

"Tôi thấy triết lý kinh doanh của quý công ty không phù hợp với tôi lắm, lần này cứ đàm phán tới đây thôi, lần sau hẹn lại nhé..."

Nói rồi, bà ấy đứng dậy định rời đi.

Tôi vội vàng bảo người tắt màn hình, rồi rộng lượng giải thích với bà ấy.

"Chuyện này có chút hiểu lầm, Tổng giám đốc Tạ thực ra không làm chuyện gì quá đáng. Thực ra cuộc hôn nhân giữa tôi và Tổng giám đốc Tạ đã sớm không duy trì được nữa rồi, gần đây đang bàn bạc chuyện ly hôn, hiện tại chỉ còn thiếu giai đoạn hòa giải ly hôn cuối cùng."

"Chúng tôi sắp ly hôn, họ chưa x/ác nhận qu/an h/ệ, nói chính x/ác là chưa có tì vết đạo đức nào cả."

Lời vừa dứt, ngoài cửa truyền đến một giọng nói lạnh lẽo.

"Chu Thư D/ao!"

Tạ Cẩn Niên không biết đã đứng ngoài cửa nghe bao lâu.

Anh ta có vẻ không vui, môi mím ch/ặt thành một đường thẳng.

Ánh mắt của bên A quét từ tôi sang anh ta.

Tôi cười hỏi: "Tôi nói đúng chứ?"

"Tổng giám đốc Tạ."

8

Tạ Cẩn Niên không nói gì.

Nhưng nhiều khi sự im lặng đã là biểu hiện của thái độ rồi.

Thế là, tin tức tôi và Tạ Cẩn Niên sắp ly hôn, giờ đây ai cũng biết.

Sau ngày hôm đó, bầu không khí giữa chúng tôi càng vi diệu hơn.

Tạ Cẩn Niên bắt đầu cố ý tránh né những chủ đề này.

Bầu không khí trong công ty cũng khác hẳn.

Tôi vào công ty là thông qua phỏng vấn chính quy, nhưng sau khi Tạ Cẩn Niên công khai mối qu/an h/ệ, mọi người không tự chủ được mà nảy sinh sự kh/inh thường đối với tôi.

Giờ biết tin chúng tôi sắp ly hôn, sự kh/inh thường đó càng mãnh liệt hơn.

Hoàn thành xong dự án trên tay, tôi ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu.

Phát hiện ngoài cửa đứng mấy người, là người nhà họ Tạ.

"Phu nhân Tạ muốn mời cô qua uống tách cà phê."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
6 U U Lục Minh Chương 30.
9 Hồng Trang Sát Chương 8
10 Ba quy tắc Chương 11
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm