16

Nó quả nhiên không tìm tôi nữa.

Bởi vì nó tìm thẳng đến Tạ Cẩn Niên.

Là đồng nghiệp cũ kể lại cho tôi nghe.

"Chị Chu, chị và Tổng giám đốc Tạ làm hòa rồi à? Vậy khi nào quay lại công ty thế? Nói thật, từ khi chị đi, mảng kinh doanh này của công ty làm mãi không xong."

Tôi nắm bắt được thông tin mấu chốt, hỏi: "Ai nói chúng tôi làm hòa?"

Đầu dây bên kia chần chừ hồi lâu mới gửi tin nhắn lại.

"Tổng giám đốc Tạ đã sắp xếp mẹ chị vào b/ệnh viện tốt nhất, mời chuyên gia giỏi nhất, giờ ngày nào anh ấy cũng đến thăm."

"Ai cũng nói chị khổ tận cam lai rồi."

Đầu óc tôi bỗng chốc như bị búa đ/ập mạnh.

Tai cũng bắt đầu đ/au nhói đến gh/ê người.

Tại sao lại là như vậy?

Sắc mặt tôi tái nhợt, gần như muốn nôn mửa.

Triệu Giai nhận ra sắc mặt tôi không ổn, lập tức nhét chai nước vào tay tôi.

Sau khi nghe xong đầu đuôi câu chuyện, cô ấy khẽ cười một tiếng.

"Chỉ vì chuyện này mà cậu tự làm khổ mình đến mức thảm hại thế này sao."

"Cậu đã không cần gia đình và Tạ Cẩn Niên nữa rồi, vậy họ làm gì thì liên quan gì đến cậu? Cậu đừng vì thế mà chịu bất kỳ áp lực đạo đức nào."

"Rất nhiều lúc, cậu cần tự buông tha cho chính mình."

Im lặng rất lâu, tôi hỏi cô ấy.

"Cậu có luật sư ly hôn nào đáng tin cậy không, giới thiệu cho tớ được không?"

"Tớ không muốn dây dưa nữa."

17

Tôi dẫn theo luật sư đến gặp Tạ Cẩn Niên.

Ban đầu khi biết tôi đến tìm, Tạ Cẩn Niên đang mỉm cười chào đón.

Nhưng khi biết mục đích của tôi, nụ cười ấy bỗng chốc cứng đờ trên mặt.

Anh ta tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra, nói với tôi.

"Em chưa biết đấy thôi, mẹ bị b/ệnh rồi, anh đã sắp xếp ổn thỏa cho họ cả rồi."

Tôi bình thản lên tiếng: "Thì sao?"

"Vì anh giúp đỡ gia đình tôi, mà tôi phải mang ơn anh sao?"

"Có những lúc tôi thực sự nghi ngờ anh rốt cuộc coi tôi là cái gì, anh không nhận ra sao, từ đầu đến cuối anh đều coi thường tôi."

Hơi thở anh ta khựng lại.

"Anh không có."

Anh ta tiến lên một bước, giải thích với tôi: "Anh chỉ muốn nói với em rằng bây giờ anh cũng rất coi trọng em, chuyện đứa bé anh rất xin lỗi, nhưng sau này chúng ta sẽ có nhiều con hơn..."

Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa.

"Chúng ta sẽ không có con nữa, cũng sẽ không có cái gọi là 'sau này' đâu."

Tôi nhìn vào mặt anh ta, bình tĩnh nói.

"Nói chính x/ác thì, ngay cả khi không có con, ngay cả khi không có Tống Vy, sự thờ ơ và kh/inh miệt mà anh dành cho tôi suốt những năm qua cũng đủ để tôi ly hôn với anh rồi."

"Tôi đã chán ngấy anh từ lâu rồi."

Anh ta nhìn tôi, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.

"Mục đích tôi đến hôm nay là muốn anh ký vào thỏa thuận ly hôn. Vấn đề điều khoản, anh có thể để luật sư của anh thương lượng với họ, nếu anh vẫn không đồng ý, tôi sẽ khởi kiện."

Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ.

18

Tôi cứ tưởng cuộc tranh chấp giữa tôi và anh ta sẽ kéo dài rất lâu.

Không ngờ chỉ vài ngày sau, nhà họ Tạ xảy ra một chuyện lớn.

Tống Vy lén bỏ th/uốc Tạ Cẩn Niên rồi bò lên giường anh ta.

Cô ta chụp một đống ảnh gửi đến trụ sở nhà họ Tạ.

Rồi tiện tay đăng lên mạng.

Nhà họ Tạ phải tốn không ít tiền mới dập tắt được tin tức.

Chuyện của Tạ Cẩn Niên và Tống Vy vốn đã ai cũng biết, nhưng bấy lâu nay Tạ Cẩn Niên vẫn xử lý không xong, điều này khiến nhà họ Tạ nghi ngờ năng lực của anh ta.

Cộng thêm việc gần đây tâm trí anh ta không để ở công ty, thành tích sụt giảm không ít.

Công ty quyết định để anh ta tạm thời rời khỏi chức vụ.

Một sớm từ trên mây rơi xuống vực, trạng thái của Tạ Cẩn Niên rất tệ.

Một đêm nọ, anh ta nhảy từ tầng ba xuống, g/ãy chân.

Bà Tạ gọi điện cho tôi, giọng ngập ngừng.

"Con có thể đến thăm Cẩn Niên không?"

"Ta và cha nó là hôn nhân thương mại, từ nhỏ đã vứt nó cho bảo mẫu, thực ra nó không biết cách yêu thương người khác. Ta có thể thấy, trong lòng nó có con. Mấy ngày nay nó tự nh/ốt mình trong phòng, ngồi là ngồi cả ngày, ta biết nó đang hối h/ận..."

Tôi ngắt lời bà: "Vậy thì sao? Gặp anh ta có lợi ích gì cho tôi không?"

"Thời gian của tôi rất quý giá, bà nói ngắn gọn thôi, tôi không cho rằng bà hiện tại có tư cách đàm phán điều kiện."

Bên kia vang lên tiếng ồn ào, điện thoại được đổi người cầm.

"Thư D/ao, anh muốn gặp em lần nữa."

Giọng anh ta nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

"Anh sẽ ký vào thỏa thuận ly hôn."

19

Anh ta tiều tụy hơn tôi tưởng rất nhiều, thân hình g/ầy gò, sắc mặt tái nhợt.

Tôi nhìn anh ta rất lâu, khó mà liên tưởng anh ta với nhân vật phong vân đầy khí thế ngày nào.

"Gần đây anh mới thấu hiểu được nỗi khó khăn của em, bị người ta coi thường, bị người ta mỉa mai. Mấy năm nay anh cố tình lờ đi hoàn cảnh của em, thực sự xin lỗi."

Anh ta không nhìn tôi, ánh mắt vô định vào khoảng không, lẩm bẩm nói rất nhiều chuyện.

Nói rằng anh ta tưởng tôi sẽ mãi mãi ở bên anh ta, nói rằng anh ta đã quen với việc có tôi bên cạnh, vì được nuông chiều nên mới buông lời cay đ/ộc.

Cuối cùng anh ta nói.

"Anh thực sự không biết cách yêu một người."

"Nhưng bây giờ biết rồi, thì cũng đã quá muộn."

Anh ta lật tờ thỏa thuận ly hôn, ngón tay hơi khựng lại, rồi nghiêm túc ký tên mình vào.

Bước ra cửa, tôi thấy bà Tạ đang đứng ở cửa.

"Gia đình đã quyết định, điều nó ra nước ngoài mở rộng kinh doanh. Thực ra nước ngoài làm gì có dự án gì, đây chẳng phải là đi lưu đày sao?"

Bà khẽ than thở với tôi.

Tôi không tiếp lời bà.

Những chuyện hào môn vụn vặt, nhạt nhẽo này, từ nay về sau chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.

...

Ngày lấy giấy chứng nhận ly hôn, là một ngày nắng đẹp.

Tôi cầm giấy chứng nhận quay lại công ty, chuẩn bị ăn mừng một chút.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
6 U U Lục Minh Chương 30.
9 Hồng Trang Sát Chương 8
10 Ba quy tắc Chương 11
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm